Yêu phim Hàn, vì lãng mạn…
Không hiểu vì sao, những bộ phim Trung Quốc cũng lãng mạn, cũng rất hấp dẫn, nhưng không hiểu sao, lại cảm thấy phim Hàn lãng mạn hơn, và có phần hay hơn! Có lẽ vì trong phim Hàn, mình tìm thấy ở đâu đó là chính mình ?
….Lãng mạn từ trong những cảnh quay của từng bộ phim. Như “Trái tim mùa thu” chẳng hạn! Rất ấn tượng với cảnh biển gắn bó kỉ niệm giữa Eun Seo, và Chun Seo. Cảnh biển hiện ra trải dài vô tận. Nó gắn bó kỉ niệm từ hồi bé của hai nhân vật chính, cũng như khi Eun Seo nhận ra Chun Seo sau này, và rồi khi Eun Seo ra đi, cũng lại ở trên bãi biển này. Thấy có chút gì đó rung động, không phải vì bộ phim sướt mướt, mà chỉ vì nó rất lãng mạn mà thôi!
Tiếp đó, bộ phim để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi sau này là “The Classic – Cổ Điển” cũng chỉ vì nó…lãng mạn.
…Lãng mạn từ những cảnh quay ở miền làng quê nơi mà Joon Ha và Joo Hye đã gặp nhau. Bỗng dưng cảm thấy miền làng quê đó thật bình yên, thật dung dị, và thơ mộng, khác xa với cuộc sống hiện tại bây giờ. Nhất là cảnh Joon Ha bắt đom đóm cho Joo Hye. Những con đom đóm xanh cứ lập lòe bay trong đêm tối, tạo nên một cảnh sắc lung linh mà huyền ảo, như trong một câu chuyện cổ tích về tình yêu mang đậm vẻ thôn quê dân dã giữa cuộc sống thực tại.
…Lãng mạn như những cơn mưa rào mùa hè trong “Hương mùa hè”- Những cơn mưa rào đã đưa Hye won và Min woo đến với nhau. Mà hình như, trong mỗi bộ phim Hàn có những cơn mưa đều mang lại cho người ta cảm giác lãng mạn. Những cơn mưa như đem con người lại gần nhau hơn, và đem lại cho người xem, một xúc cảm khó quên…
…Tôi yêu phim Hàn. Nhờ có phim Hàn mà tôi biết được những sự vật tưởng chừng như bình thường và nhỏ bé như những giọt mưa, những bức thư, hay rất đơn giản là một mảnh giấy xin lỗi, cũng đều có ảnh hưởng mạnh đến xúc cảm của con người. Để từ đó lại biết được thêm rằng chẳng có vật gì là nhỏ bé cả, chỉ có cách chúng ta nhìn nó ra sao mà thôi!
….Tôi yêu phim Hàn, vì nó lãng mạn. Lãng mạn giống như một câu chuyện cổ tích vậy! Mà đã là cổ tích thì ai lại không muốn xem, ai lại không muốn thấy!….
Tôi yêu phim Hàn, vì nó hài hước…
Tạm thời bỏ qua những bộ phim tình cảm sướt mướt (và có phần rất “chuối”), thì phim Hàn hiện tại lại luôn đầy ắp tiếng cười. Làn sóng Hàn Quốc vẫn chứng tỏ được sức mạnh của nó khi gần đây các nhà sản xuất không còn chạy theo khai thác công thức xưa cũ: tình yêu+ nước mắt+ bệnh ung thư như thời cơn sốt Trái tim mùa thu, Chuyện tình mùa đông, Nấc thang lên thiên đường… mà bắt đầu chuyển hướng sang khai thác yếu tố hài trong các câu chuyện tình, như một công thức đồng loạt mang tính thành công. Lý do chủ yếu cũng là do các khán giả đã quá chán những phim tình cảm sướt mướt, xem nhiều rồi cũng sẽ nhàm chán. Khán giả muốn những bộ phim nào đó hài hước hơn. Không còn những cái chết của nhân vật chính ở cuối phim vì bệnh ung thư hay máu trắng “lãng xẹt” hay tai nạn giao thông, rất ít những cảnh sướt mướt. Nhờ vậy đã lôi kéo thêm một lượng khán giả mới – những người lâu nay vốn dị ứng với những bộ phim tình tiết dài lê thê, đẫm nước mắt và nhiều bệnh ung thư. Và thế là những bộ phim hài ra đời….
Tiêu biểu như bộ phim Ngôi nhà hạnh phúc đã kéo khán giả VN “dán mắt” vào màn ảnh nhỏ trong thời gian gần đây. Sức hấp dẫn của bộ phim ăn khách nhất Hàn Quốc của hãng KBS năm 2004 này không chỉ nằm ở các yếu tố: chuyển thể từ truyện tranh nổi tiếng: Full House, dàn diễn viên ngôi sao: Bi, Song Hye Kyo mà còn vì trong phim luôn tràn ngập không khí vui nhộn từ những tình tiểt. Hài hước, đó là điểm “nhấn” của Ngôi nhà hạnh phúc và cũng là xu hướng mới trong các phim tình cảm Hàn Quốc hiện nay. Dễ dàng nhận thấy sự đổi thay đó khi xem các phim ăn khách gần đây như Chuyện tình Paris, Trò chơi tình yêu, Cô Kim muốn làm triệu phú, Cô dâu nhỏ xinh, Chị dâu 19 tuổi, Cuộc sống tươi đẹp… Tuy vẫn là đề tài tình yêu. Nhưng ngày càng xuất hiện nhiều những cô dâu ở độ tuổi đi học. Bị hứa hôn từ lúc còn chưa sinh ra, sau khi đã là vợ chồng rồi thì lại suốt ngày chí chóe nhau. Khán giả thấy lạ, và thế là cười.
Phương thức phổ biến nhất thường được các nhà sản xuất sử dụng để làm bật ra những tình huống gây cười là khai thác tính cách hậu đậu của nhân vật Tae Young(“Chuyện tình Paris”). Tương tự là cô nàng Ji Eun hậu đậu trong Ngôi nhà hạnh phúc suốt ngày bị “ông chủ” Young Jae gọi là “con gà”, “nồi cơm điện”, “ngu ngốc”, “hậu đậu”…Liên tục những tình huống hài hước khiến khán giả cảm thấy lạ lạ –> những phim kiểu này gây sốt là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu phải thế!…
Yêu phim Hàn, vì nó nhân văn…
Có thể nói không có bộ phim nào lại không mang cho người xem những thông điệp về cuộc sống. Những thông điệp tình bạn trong “Ji Hee và Jun Hee” sẽ khiến mọi người phải suy nghĩ. Những thông điệp tình yêu thì nhiều vô số kể. Và đáng chú ý hơn cả, là nhữung bài học mang đậm tính nhân văn trong phim cổ trang.
Tuy là những bộ phim nói về lịch sử, nhưng bộ phim lại không quá khô khan, như “nàng Dae Jang Geum” hay “Thần y Hu Joon”. Tất cả đều nói lại một khát vọng khẳng định cái tôi của chính mình, bằng những nỗ lực, cố gắng, và rồi tất cả đều có thể vượt qua, chỉ cần một niềm tin vào chính mình….
H&H
Bài viết thì hay nhưng cái tiêu đề hâm hâm thế nào ấy ,dễ gây hiểu lầm là chỉ vì nó lãng mạn .
Freesius cũng mê film Hàn nhưng chủ yếu là film điện ảnh ,đặc biệt là film kinh dị ,nhứt là tale of 2 sis hay Dead Friends những Fr cũng rất quan tâm tới những bộ film khác kinh điển khác như Samaria hay My Sassy girl….
Bi giờ còn có rất nhiều người còn thành kiến với film Hàn ,coi nó là không hay và trùng lặp quá nhiều ,Fr thấy họ thật nông cạn khi không hiểu biết hết về film Hàn cũng như tính nhân văn mà nó mang lại !
Cám ơn thiên thạch lửa vì một bài viết tuyệt vời !
Yêu phim Hàn vì tất cả những điều trên: lãng mạn, hài hước & nhân văn. Cũng bởi mỗi lần coi film Hàn bum như được sống thật với chính mình, sống với những mối tình ngang trái, ôm bụng cười sặc sụa hay có lúc coi phim mà cứ khư khư hộp khăn giấy bên cạnh. Phim Hàn diễn tả được nhiều xúc cảm của cuộc sống mà nếu ko coi film chắc sẽ rất khó để cảm nhận thật và đầy đủ đến vậy. Thanks phim Hàn, thanks lun người viết bài này
Lần đầu tiên có một bài viết được 2 người khen (cảm ơn bum_ya và freesius nhé!–> Làm động lực thức đẩy thienthachlua quyết tâm zà cố gắng trở thành Xì Ta) Bài viết đã mất nguyên một buổi sáng để viết! May là có người khen
(đỡ tủi thin) He he! Đinh viết dài nữa nhưng nếu có gì thì bổ sung lun mục comment cũng được! 
trecon cũng mún có 1 bài viết cảm nhận về phim hàn nhưng lại o đủ kiên nhẫn ngồi cả buổi sáng như thienthachlua để viết nên đành chịu,Dường như khi ta xem phim hàn ta thấy cuộc đời đẹp hơn,dễ thương hơn,sau những giây phút bon chen trong cuộc sống hối hả,người ta xem phim hàn để bít cuộc đời o những có màu xám mà còn có màu hồng,đôi khi hơi wá lãng mạn nhưng vẫn đem lại cảm giác gần gũi cho người xem,phim bi thì khiến trecon rơi nước mắt,phim hài làm trecon ôm bụng cười sặc sụa,phim lãng mạng khiến trecon ngồi mơ mộng viển vông,các ban cũng thấy thế chứ
Thể theo đúng yêu cầu của em, anh đã đọc. Biết nói gì nhỉ! Biết thừa là anh không thích phim Hàn. Ngoại trừ phim kinh dị còn gì! Hehe, với cả mấy kiểu phim như Desire và Summer Time. Nhưng công bằng mà nói, thấy người viết hiểu cái mình viết, và cũng có cách diễn đạt những suy nghỉ của mình một cách hấp dẫn và thông minh. Hehe, anh không khen ngợi mà là nhận xét!

Còn nữa, tại sao em không làm một bài nữa! Phim Hàn – Những điều tôi không thể chịu nổi! Anh đang chờ đợi bài này em ơi!
Thế này nhé Lúa ạ, lí do Lúa đưa ra chỉ thuyết phục (xin lỗi) một số người nhất định thui, chưa thuyết phục được anh đâu. Không đến nỗi anh nói thẳng là không thích phim Hàn như Choco, nhưng quả thực lí do em đưa ra cứ thiếu thiếu thế nào ấy.
Đồng ý là phim Hàn lãng mạn, nhưng mà nó lãng mạn theo kiểu công thức. Cứ xem thì biết, phim nào cũng có cái kiểu ngồi đu quay ban đêm (Full House, Cô dâu 18 tuổi,…) rồi lại đi ngắm biển, ra bờ sông nữa chứ (có thể kể ra vô khối), rồi chờ đợi nhau, rồi đưa nhau về, khần khừ “Anh(em) vào trước) đi” lưu luyến mãi không về. Ah quên, lại còn cái vụ tự dưng chả nói chả rằng, diễn viên nam chính kéo mạnh tay diễn viên nữ rồi ôm chặt nữa chứ, tất nhiên diễn viên này chả phản ứng gì (yêu mà!!!), rồi lúc này máy quay bắt đầu quay vòng vòng, chi tiết này lặp lại ở nhiều phim lắm. Còn một cái nữa mà ai xem phim Hàn cũng thấy lãng mạn là nếu một đôi nào yêu nhau thi rất hay có một đồ vât gì làm 2 người nhớ đến nhau. Có thể kể ra đây kính thiên văn (Cô dâu 18 tuổi), cây cà chua (Phim gì ý nhẩy, Tình cờ thì phải), máy ghi âm (Full house). Sơ sơ là vậy, nhưng mà công nhận một điều là cảnh quay trong phim Hàn đẹp thật, không biết họ tìm đâu ra nhiều cảnh đẹp vậy, rồi nhà cửa nữa chứ (Full house, Cô Kim muốn làm triệu phú), rồi cảnh làng quê…Đẹp, Đẹp!!! Có một chi tiết lãng mạn mà tôi thích ở phim Hàn là hình ảnh 2 nhân vật chính dắt tay nhau đi trong cái lạnh của mùa đông, họ vừa đi vừa thở ra khói, vừa đi dạo qua các con phố, rất hạnh phúc (HN sắp mùa đông rồi đấy)
Phim Hàn hài hước, cũng công thức. Phim nào mà chả có một bà đã luống luống tuổi, chưa chồng, suốt ngày hành động kỳ quặc, rồi phá rối đôi tình nhân chính (Cô dâu 18 tuổi, Bạn trai nhóm máu B). Rồi lại mấy ông trưởng phòng, mấy cô cùng phòng nhắng nhít, tuy là những nhân vật phụ nhưng xem phim mà cứ thấy quen quen. Đồng ý là những chi tiết điểm nhấn một số phim Hàn gần đây là chi tiết hài hước, không khí vui nhộn. Để xem xu hướng này tiến triển thế nào. Có lẽ tôi thích cái hài hước phim phương Tây hơn. Cái hài hước rất đặc sắc ( Home alone, God must be crazy…)
Có thể kể một số phim có mức độ hài hước và lãng mạn được là “Người đẹp nói dối” (tình huống rất hợp lí và logic), Cô dâu 15 tuổi.
Phim Hàn nhân văn, cái này xin phép không có ý kiến.
Có lẽ ấn tượng đầu tiên của tôi về phim Hàn là bộ phim “Yumi, tình yêu của tôi”. Ấn tượng đó là một phim không có nội dung gì cụ thể, không gay cấn nhưng rất đời thường, vậy mà lại đủ sức kéo mọi người dán mắt vào cái TV. Tất cả những gì diễn ra trong phim đều trong 1 trường quay, lời thoại cũng giản dị (Phim này xem lâu rồi, chỉ nhớ có vậy).
Sao không đổi tên bài viết này thành “Bàn về tính lãng mạn và hài hước trong phim Hàn”, nhỉ?
TO anh hellostranger
)
Đang định viết một bài phim Hàn- Những điều tôi ghét nên miễn bàn luận ý kiến của anh ở đây! Khi nào đọc bài đấy sẽ rõ nhé anh iu wý!
Tôi yêu phim Hàn, vì nó khiến người xem cảm động…
Xem phim Hàn, không thể không nói tới những rung cảm mà phim Hàn mang lại cho người xem. Ai cũng phải thốt lên rằng “Lãng mạn như phim Hàn…” mà trong cái lãng mạn đấy lại có những rung động của người xem!
…Liệu có ai không rung động khi xem “Cổ Điển” ? Liệu có ai kông rung động khi xem “Trái tim mùa thu” ? Những cảnh đẫm nước mắt đôi khi lại không làm người xem phải rung động mà rung động trong những tình tiết éo le của bộ phim! Và trong những cảnh quay lãng mạn nữa! Có thê nói phim HÀn đã lay động trái tim của mỗi con người! Khiến cuộc sống thực tại không chỉ có những câu chuyện thực tế, mà còn có cả những tình cảm con người.
Ấn tuợng đầu tiên khiến tôi cảm động, đó là “The Way Home”. Hình ảnh người bà khiến tôi nhớ lại dáng vẻ của bà ngoại tôi! Một bộ phim rất ít lời thoại, vì bà bị câm! Nhưng không vì thế mà khiến bộ phim trở nên nhàm chán và không gây xúc động cho con người. Hình ảnh bà cứ lặng im chiều theo ý của nguwòi cháu. Bà nhường nhịn nó từng tí một. Cái gì cũng chiều theo ý nó. Để rồi đêm đén, nó không dám đi vệ sinh một mình, thế là mặc cho gió lạnh, bà vẫn phải lặng im đi cùng cháu để cho nó khỏi sợ.
…Và rồi mặc cho trời mưa gió rét, bà vẫn chiều theo ý nó: xuống núi mua gà về làm món cháu thích ăn nhất! Nhưng nó đâu có hiểu nỗi vâtvá của bà, bà không làm món gà đúng ý nó, và thế là nó giận, nó không ăn…
…Tiếp đó là bộ phim “A moment to Remember”. Tự dưng thấy rất thích nhân vật của Son Ye Jin. Bộ phim cảm động nhất khi nhân vật của Son Ye Jin viết thư cho người chồng. Những lời lẽ trong thư đã khiến người xem cảm động. Những lời lẽ vô cùng chân thật, rằng:
Em xin lỗi, em thật sự xin lỗi. Em không muốn thấy anh khóc hay đau khổ. Em muốn làm anh hạnh phúc. Em chỉ yêu anh và chỉ có mình anh!
Em chỉ nghĩ về anh, em chỉ nhớ về anh thôi! Em ước làm sao có thể để anh thấy được trái tim em. Có cách nào khác có thể làm trong khi kí ức của em còn lưu lại không anh?
Em, Kim Su jin chỉ yêu mình anh Choi Chol Soo. Em không muốn quên điều đó, và em phải làm gì đây? Anh có thể cảm nhận được trái tim em chứ ? Em sợ ký ức vừa trở về em sẽ lại quên lần nữa, trước khi em nói với anh mọi điều mà em phải nói. Em yêu anh và em xin lỗi
Em gặp anh bởi em hay quên
Em rời bỏ anh cũng chỉ vì em hay quên
Anh là điều tốt đẹp nhất mà em đã từng có. Em cảm ơn Chúc đã tặng anh cho em như một món quà
Em phải không nhớ anh, anh là 1 phần của em. Em mỉm cười, em cười, và cảm thấy như anh đang làm vậy. Em có thể sẽ quên anh. Nhưng không có gì có thể đưa em ra khỏi anh được. Mặc dù không bao giờ anh nói rằng Anh yêu em. Em biết tận trong sau thẳm trái tim anh rằng: Anh yêu em
…Và đôi khi, là thấy vô cùng cảm động trước một tình bạn nào đó, đẹp như của Ju Hee và Jin Hee.
…Cảm động với chính những điều giản dị của cuộc sống. Những ý nghĩa tưởng chừng như nhỏ lắm, nhưng lại có ý nghĩa vô cùng. Những thông điệp của cuộc sống này…
…Và những điều đó, đó khiến tôi có được những ấn tượng nhất định về phim Hàn- về những tình cảm con người, đã và đang dần sưởi ấm trái tim của mỗi người. Và đang làm cho cuộc sống bớt đi cái thực tế, để dẫn con người tới một nơi nào đó chan chứa tình cảm con người, như trong câu chuyện cổ tích chẳng hạn…
Yêu phim Hàn, vì những thông điệp mà nó mang lại…
Thông điệp về Tình bạn
Có lẽ rằng ai đã từng xem Sun Hee &Jun Hee chắc cũng không khỏi xúc động về một tình bạn đẹp như thế! Rằng ai cũng nghĩ là Sun Hee thì luôn tốt , luôn mỉm cười với cuộc sống , rằng cuộc sống là một màu hồng của hạnh phúc, một màu vàng của tình bạn. Jun Sub thì vẫn luôn là cầu nối giữa Sun Hee &Jun Hee. Còn Jun Hee – một cô bé nhà nghèo nhưng vẫn luôn mong muốn mình có được một cuộc sống giàu sang. Tôi cũng đã nghĩ: tại sao Sun Hee lại tha thứ cho những hành động của bố Jun Hee đã gây ra cho mình , cho bố mình. Phải chăng là vì: tình bạn không có chỗ cho sự ích kỉ, phải có sự tha thứ cho nhau thì tình bạn đấy mới thực sự là tình bạn đúng nghĩa của nó .
Và Jun Hee có thật là xấu xa như mọi người vẫn nghĩ không ? Không, Jun Hee không hề xấu xa, có chăng cũng chỉ là vì : trong mỗi chúng ta đều có một sự ích kỉ của riêng mình.Nhưng còn một điều nữa khi nói về Jun Hee mà mọi người lại quên: cô luôn mong muốn tự làm giàu bằng chính đôi tay mình, bằng chính nghị lực vươn lên chứ không phải vì sự thủ đoạn của bố cô. Bố cô đã phản bội lại chính người bạn của mình, nhưng cô thì không! Cô đã nhận lỗi trước mặt Sun Hee và mong Sun Hee tha thứ cho mình.Và đó là lí do mà chúng ta được xem một đoạn kết có hậu như vậy. Đó là một tình bạn đúng nghĩa của nó – một tình bạn mà Jun Sub , Sun Hee &Jun Hee có thể sẽ cần trong những lúc khó khăn nhất trong cuộc đời. Dù rằng bạn nghĩ bộ phim đó có chán, môtíp vẫn chẳng có gì, nhưng còn tôi, tôi vẫn có một cảm xúc khó quên về bộ phim đấy, rằng : tình bạn luôn có những khó khăn mà chúng ta cần phải vượt qua, và tôi vẫn luôn tin rằng : có một tình bạn mãi mãi- một tình bạn luôn trường tồn cùng thời gian .
Thông điệp về Tình thương
Tình yêu thương luôn là một đề tài muôn thưở cho các nhà làm phim các nước, đặc biệt là Hàn Quốc. Và trong đề tài này nổi bật lên đó là Trái tim mùa thu- một trái tim mang âm hưởng mùa thu , một trái tim buồn nhưng đầy tình yêu. Tình cảm của Eun Sơ và Chun Sơ đã làm xúc động lòng người, xúc động những con tim lạnh lùng nhất. Không chỉ là vì nó buồn mà còn là vì nó chứa chan tình người . Eun Sơ bị ung thư bạch cầu. Nhưng Eun Sơ đã chứng tỏ cho người xem cô là một người khá hạnh phúc vì đã có người thân ở bên cạnh mình Con thật hạnh phúc vì đã có những hai người mẹ khi Eun Sơ nói chuyện với hai người mẹ của mình trong bệnh viện. Và Eun Sơ đã mỉm cười . Mọi người đâu biết rằng : cô ra đi là ra đi trong sự hạnh phúc, cô đã mạnh mẽ đứng dậy khi biết tin mình bị ung thư chứ không hề run sợ. Bằng những cảnh tượng lãng mạn của cảnh biển,Trái tim mùa thu đã khắc hoạ trong mỗi người xem biết thế nào là phải mạnh mẽ đứng dậy trong khó khăn , là được sống trong tình thương của mọi người thật là hạnh phúc . Và dù sao đi chăng nữa, thì Trái tim mùa thu vẫn luôn là một bản nhạc du dương nhưng trầm lắng, tuy nhẹ nhàng & buồn nhưng cũng thật sâu đậm (ngay cả bản soundtrack Reason của bộ phim cũng gợi cho người xem một cảm giác gì đó thật trữ tình nhưng sâu lắng và buồn ). Tất cả những điều đó đã tạo cho chúng ta , cho tôi, cho bạnnhững cảm xúc sâu đậm về tình yêu thương.Vì dù có những bộ phim tình cảm hay, sâu sắc hơn nữa thì tôi vẫn chẳng thể quên được có một Trái tim mùa thu – một trái tim đầy nắng vàng – những tình yêu thương thực sự bạn dành cho nhau ; nhưng cũng nhiều lá rụng – những tình cảm đã ra đi theo thời gian
Phim Hàn Quốc – khi cuộc sống không phải chỉ có màu hồng.
Những khát vọng sống , khát vọng tự khẳng định mình bạn sẽ gặp ở Khát vọng nghệ thuật , còn như trong Sun Hee & Jin Hee, có ai còn nhớ câu nói của Sun Hee với Jun Sub không? Chúng ta tuy nghèo, nhưng chúng ta tự hào về những chuyện mình đã làm. Hãy nghĩ như Sun Hee nếu bạn là một người nghèo, bạn hãy tự tin ở mình, hãy sống cho đúng với bản thân ,tự hào vì những gì đã làm. Hãy luôn mỉm cười với cuộc sống như Sun Hee !
Những sự xin lỗi và tha thứ không bao giờ là thừa . Trong tình bạn như Sun Hee & Jin Hee, Jin Hee đã để trong ngăn giày của Sun Hee một mảu giấy nho nhỏ xin lỗi về những việc mình đã làm . Và nếu bạn có điều gì cần xin lỗi , bạn hãy thử làm như Jin Hee xem. Và như trong giày thuỷ tinh, Lee Son U cũng đã tha thứ cho tất cả những việc mà cô bạn ở cùng mình đã làm( xin lỗi vì tui không nhớ tên cô nè). Cô ta đã cướp lấy cái hạnh phúc mà Son U đáng nhẽ phải nhận được . Nhưng Son U lại không trách cô bạn này, mà trái lại , cô đã tha thứ tất cả.
Hãy tự tin và lạc quan vào chính mình – những điều đó bạn sẽ gặp trong Trên đồng cỏ xanh. Khi Tae Young bị ung thư, anh đã không muốn cho một ai biết , để mọi người không phải đau khổ vì anh. Và anh cũng không dám đối mặt với sự thật, không dám đi phẫu thuật chỉ vì sợ mình sẽ chết sớm , không còn thời gian ở bên vợ mình : Yoen Ho và ở bên người thân . Nhưng như bạn thấy đấy, cuối phim vẫn kết thúc có hậu, chỉ vì : Tae Young đã dũng cảm đối đầu với bệnh tật bằng cả sự tự tin và mơ ước. Hãy biết ước mơ và tự tin đối đầu với mọi khó khăn trong cuộc sống , bạn nhé! Chỉ có như vậy bạn mới chiến thắng được tất cả, chiến thắng được những điều tưởng chừng như xa vời . Khung cảnh cuối phim – một căn nhà nhỏ trên thảo nguyên xanh rờn cùng bầu trời bao la rộng lớn – bầu trời của ước mơ , của những điều dám nghĩ và dám làm , dám ước mơ.
Tại sao tất cả những nhân vật trong phim Hàn Quốc khi bị ung thư đều muốn chết ở biển ? Đó là vì phim Hàn lãng mạn, lãng mạn ngay cả khi chết . Và nếu bạn có coi phim Hàn suốt ngày chỉ có khóc lóc, chỉ có chết vì ung thư , chỉ có yêu nhau rồi lại chia tay thì hẳn bạn đã lầm tưởng về phim Hàn . Phim Hàn không nặng về hành động như những phim Mĩ, phim Anh , mà lại thiên về tình cảm . Thiên về sức mạnh của lí trí và tâm hồn . Vì vậy ,nếu bạn không muốn thấy khóc lóc quá nhiều thì bạn hãy xem những phim hài của Hàn Quốc . Và nếu bạn vẫn tháy phim Hàn chuối quá thì hãy cứ coi phim Hàn như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại : về tình bạn & tình yêu, về mơ ước & khát vọng, về những số phận biết vươn lên và những người đanh đá, xảo quyệt sẽ bị trừng phạt. Còn nướt mắt thì cũng chỉ là vì người ta thương yêu nhau thì mới khóc vì nhau, đúng không?
Còn tại sao mà phim Hàn hấp dẫn người xem không kém gì phim Mĩ như thế? Đó là vì phim Hàn lãng mạn , đó là vì phim Hàn dành cho tâm hồn mỗi người một thông điệp riêng. Thế mới biết : dù thế giới có thực tế đến đâu, dù vẫn còn đó những điều xấu xa, thì con người vẫn cần có những phút giây lãng mạn , để nhìn lại chính mình, nhìn lại những gì đã qua !
cái này thì chịu thôi
, những ai iu film Hàn , ăn ngủ film Hàn thì sẽ đồng ý với TTL36 , còn với Kem , nó chẳng có gì đặc biệt , Hellostranger nói cũng đúng , cái lãng mạn của film Hàn sao theo công thức quá , còn kịch bản , nội dung thì các ý tưởng trùng lắp nhau . Cô dâu 15 tuổi của Hàn , coi lần 1 thấy rất vui , mà film có lẽ quá ăn khách mà sau này 1 loạt film cô dâu hễ đang còn đi học là lại đi lấy chồng . Luật fáp Hàn dễ quá ư ?
Moment to remember tôi lại thấy nó khá là ướt át và motip thì na ná như film THình , cũng nước mắt , cũng sự ra đi , đau đớn khi fải rời bỏ người yêu , chỉ khác là bệnh mắt trí nhớ thui => chẳng có gì đặc sắc lắm . Trong các film TTL36 kể ở trên , chỉ có Classic còn coi được .
Những film Hàn , chỉ nên coi 1 lần để giữ cảm xúc chứ tới lần 2 là đã thấy nhàm rồi . Son Ye Yin tuy rất xinh đẹp nhưng ko hiểu sao cô ấy cứ chỉ diễn mí loại vai sướt mướt quá . Tại sao con gái trong film Hàn fải khóc nhìu như vậy ? Rồi ko những thế , anh chàng Kwon sang Woo trong “nắc thang lên thiên đường” cũng khóc tu tu . Những film TH gần đây , khai thác nội dung na ná nhau , chẳng hạn câu chuyện nàng Lọ Lem (full house , romance in Paris )
Có lẽ tôi ko fải típ người lãng mạn , mơ mộng nhìu quá , cũng ko fải người mê fim Hàn , ko nghĩ rằng mình là nàng Lọ lem . có thể 1 bữa nào hứng lên , Kem sẽ viết những lý do mình ko mê film Hàn . Chỉ công nhận 1 điều , fim Hàn đang thống lĩnh màn ảnh nhỏ và fim điện ảnh tuổi teen