Archive for August, 2006

Mean girls : những cô bé ích kỷ

Tuesday, August 22nd, 2006

Dạo gần đây, phim về đề tài teenage có vẻ không được khai thác nhiều. Gần đây nhất là School of Rock, The Perfect Score và không thể không kể đến sự bùng nổ của Lindsay Lohan sau 3 bộ phim về teen đã đưa cô bé đến một vị trí khác trong lòng các bạn trẻ hâm mộ. Khởi đầu là Freaky Friday rồi Confessions of a Teenage Drama Queen và bây giờ là Mean Girls.

Mean Girls kể về cô bé Cady Heron lớn lên từ khu công viên quốc gia tận Châu Phi xa xôi, nơi mà bố mẹ cô bé là nhưng chuyên gia sở thú. Thế nhưng chuyện chẳng có gì đáng nói nếu như gia đình Candy không chuyển về Illinois, USA sinh sống và cô bé 15 tuổi Candy bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới mà ở đây không hề có những con thú hoang dã với luật rừng khắc nghiệt mà là những người đồng trang lứa với mình cùng với luật "cạnh tranh" cũng khắc nghiệt không kém.

Vạn sự khởi đầu nan và quả là không sai. Ngày đầu vào trường với bao lạ lẫm và lúng ta lúng túng đã làm cho Candy dường như bị cô lập. Nhưng đến ngày thứ 2 có vẻ khá hơn với những thông tin được cung cấp của hai người bạn bị mang tiếng là lập dị. Dần dần, Candy biết được rằng có biết bao điều kỳ thú trong trường của mình với những khu vực riêng trong căn tin với những thành phần, hội nhóm khác nhau. Nào là hội tình dục với những cặp đã xấu xí mà lại chuyên làm những điều để ý . Rồi đến nhóm sport-guys của những chàng trai to con lực lưỡng đẹp trai….và quan trọng nhất là nhóm Chảnh chẹ, 3 cô gái được chú ý nhất trường trong đó có Regina là hoa hậu của trường.

Điều bất ngờ đã đến, Candy được gia nhập vào nhóm. Cô bé quê mùa Châu Phi từ đây hóa thân thành cô bé thiên nga xinh đẹp không kém. Tự tin với 3 người bạn xinh đẹp, Candy càng lúc càng nổi tiếng và dĩ nhiên là tiếng sét ái tình đánh trúng cô trong lớn Toán học khi mà anh chàng ngồi bàn trên, Aaron quá đẹp trai và quyến rũ. Nhưng còn gì bất ngờ hơn khi Candy lại biết rằng Aaron lại là bạn trai cũ của Regina. Thế là mean girls xuất hiện.

Họ sẽ làm sao ? Regina tuy bề ngoài dửng dưng và nói sẽ giúp Candy cua được bồ cũ của mình nhưng sự ích kỷ và tức giận đã khiến Regina cố gắng làm đủ mọi cách để Candy không thể đạt được điều mình muốn và Candy cũng làm những chuyện tương tự đối với Regina để trả thù vì đã quá ích kỷ với cô….

Mean girls được đánh giá là một phim teen khá vui nhộn và rất thực với những gì đang diễn ra trong cuộc sống và môi trường trung học. Đều có sự ganh tị, đố kỵ, mơ mộng thậm chí là thù ghét. Phim có nhiều đoạn vui nhộn với những mẩu đối thoại rất ngây thơ nhưng … tập làm người lớn cùng nhưng trò nghịch tinh qủy ranh ma ở lứa tuổi học trò.

Lindsay lại một lần nữa vào vai thật tự nhiên với đôi mắt tròn to và nụ cười xinh đáo để . Bộ phim nói lên những gì xảy ra xung quanh cuộc sống nói chung và mô tả trong trường trung học nói riêng : sự đố kỵ, thù hận. Nhưng cho dù ta có ích kỷ đến đâu thì tình cảm giữa người và người đề hàn gắn mọi thù hận, đau khổ. Cũng như khi cuốn sổ của Regina được chính nàng giải mật hòng trả thù Candy thì đỉnh điểm của tực giận được bùng nổ và nó được giải quyết bằng một cách rất…thật.

Mean ….everybody does….tell a lie behide friend's back …it is not a big suprise coz everybody has mistake in thier life not only 1 time…

Mike He

Friday, August 4th, 2006

Biệt danh: Tiểu Mỹ
Cao: 1m80
Nặng: 62 kg
Màu sắc yêu thích: trắng, đen, xanh
Nghệ sĩ yêu thích: Trịnh Y Kiện, Tom Cruise, Jordan, Liv Tyler
Món ăn yêu thích: beefsteak, chocolate
Thể loại nhạc yêu thích: Heavy Rock và nhạc trào lưu hiện đại
Sưu tầm: các loại kính mát
Câu nói đầu môi: "Tôi nghĩ một lát", "Thật hay giả vậy"

Hạ Quân Tường sinh ra trong một gia đình khá nghiêm khắc. Là con trai cả nên từ nhỏ cha mẹ của Quân Tường đặt nhiều hy vọng vào anh. Từ nhỏ đến lớn, Hạ Quân Tường là một học sinh giỏi xuất sắc tại trường và luôn đứng ba hạng đầu ở lớp. Chỉ đến năm cấp 3, khi Hạ Quân Tường bắt đầu quen với cô bạn gái đầu tiên thì mọi trở ngại bắt đầu đến với anh. Sức học của Quân Tường có phần giảm sút, cha mẹ anh lại cấm anh quen bạn gái nên đã có hành động khắc khe với Quân Tường như bắt anh ở trong phòng không cho đi ra ngoài chơi. Ở độ tuổi thiếu niên, Quân Tường bắt đầu có xu hướng phản kháng lại cha mẹ, anh từng bỏ nhà ra đi khiến mẹ anh khóc suốt 2 ngày liền và mối quan hệ giữa anh và gia đình sau nửa năm trời mới dần hàn gắn lại được.

Quân Tường giỏi về thể thao với các môn như bóng rổ, bóng chuyền, điền kinh…nên sau khi tốt nghiệp trung học anh đã thi vào trường Đại học Thể thao Đài Loan. Có một thân hình đẹp và chiều cao khá lý tưởng đã giúp Quân Tường dễ dàng gia nhập vào thế giới người mẫu. Anh thuộc công ty với Trịnh Nguyên Xướng (It Steals With A Kiss), Nguyễn Kinh Thiên (Green Forrest, My Home), Lục Minh Quân (The Outsiders…) vì vậy họ đã trở thành những người bạn thân của nhau. Mối quan hệ giữa Quân Tường và Nguyên Xướng khá tốt nên từng có tin đồn cho rằng hai người đang quen nhau vì Trịnh Nguyên Xướng bị đồn là gay.

Công việc đầu tiên trước máy quay của Quân Tường là quay video clip Yêu lầm của Lý Tâm Khiết. Chính ca khúc MV này đã giúp cho con đường sự nghiệp của Quân Tường sáng chói, vì trong clip có một đoạn Quân Tường và Tâm Khiết vừa chạy vừa cởi áo rồi hôn nhau rất mãnh liệt đã tạo một ấn tượng vô cùng đặc biệt đến với khán giả, mọi người luôn tò mò rằng chàng trai ấy là ai? Trong một cuộc thăm dò tại Đài Loan thì kết quả cho thấy Hạ Quân Tường là đối tượng các cô gái muốn hôn nhất (F4 không lọt được vào trong danh sách này). Không biết nụ hôn của Hạ Quân Tường có sức hút thế nào mà hầu hết những video clip anh đóng đều có cảnh hôn nhau thắm thiết như clip Chúc mừng sinh nhật tôi của Ôn Cương. Hạ Quân Tường cũng khá may mắn vì một lính mới như anh được đóng clip và quảng cáo chung với nhiều ca sĩ nổi tiếng như Hứa Như Vân, Phạm Vĩ Kỳ, Tiêu Á Hiên…

Bộ phim truyền hình đầu tay của Quân Tường là Học sinh năm 7. Trong phim anh chỉ đóng một vai phụ, một thành viên của đội bóng rổ trường, bên cạnh Lâm Hy Lôi và Lâm Y Thần. Tiếp đó, Quân Tường tiếp tục vào vai con trai của Diệp Đồng trong phim Văn phòng kết hôn. Với hai bộ phim đầu tay này giúp Hạ Quân Tường có thêm tự tin khi anh chính thức nhận vai Ken, nhân vật nam chính của phim Hợp đồng tình yêu, đóng cặp chung với Lâm Y Thần. Ken là nhân vật có tính cách kỳ lạ, có một gia đình không mấy hạnh phúc khi cha anh bỏ rơi mẹ con anh mà đi. Trong những tập đầu của phim Hạ Quân Tường diễn xuất tàm tạm nhưng càng về sau dưới sự dẫn dắt của đạo diễn anh diễn tự nhiên hơn và có hồn hơn. Nhất là cảnh gần cuối phim khi Ken nấu ăn cho Tiểu Phụng (Lâm Y Thần) anh vừa làm đồ ăn vừa khóc vừa nói. Cảnh quay này Hạ Quân Tường khóc thật bằng chính cảm xúc của mình, anh diễn đạt đến nỗi cả trường quay đều lắng đọng, mọi người đều khóc, nhất là đạo diễn, và cảnh này chỉ cần một take là ok. Dù sau đó đạo diễn đã hô cut, nhưng Hạ Quân Tường vẫn xúc động không thể cầm được những giọt nước mắt.

Sau Hợp đồng tình yêu, Hạ Quân Tường đóng bộ phim tiếp theo có tên Ác ma bên cạnh em (tựa ở Việt Nam là Định mệnh). Khác hẳn với một Ken hiền lành chuyên bị Tiểu Phụng ăn hiếp, ngược lại nhân vật Giang Mãnh của Quân Tường trong Ác ma bên cạnh em lại chuyên đi ăn hiếp người khác, nhưng lại đem lòng yêu người chị không cùng huyết thống. Tiếp theo thành công vang dội của Ác ma bên cạnh em, Hạ Quân Tường lại hóa thân vào một vai diễn mới, một tay xã hội đen mới ra tù muốn làm một người tốt trong phim Express Boy, hợp diễn cùng Hứa Vĩ Luân. Để vào vai này, Hạ Quân Tường phải vẽ một hình xăm khá ấn tượng phía sau lưng. Hình xăm này cũng gây bao đau khổ cho Quân Tường vì mỗi lần diễn phải vẽ lại khiến phần da trên lưng anh phần nào bị tổn thương.

Ngoài công việc người mẫu và đóng phim, Hạ Quân Tường còn là một người dẫn các chương trình giải trí trên truyền hình

*Linh tinh

_ Bạn gái đầu tiên của Hạ Quân Tường khá giống Thái Y Lâm, không biết có phải do nguyên nhân này mà cánh cửa phòng anh có dán poster của Thái Y Lâm.

_ Lúc đi học, Hạ Quân Tường có tham gia một giải đấm bốc và đoạt được hạng 7. Đó là một kỷ niệm khó quên với Quân Tường vì nhóm của anh có 18 vận động viên tham gia, Quân Tường may mắn bốc thăm được miễn vòng 1, đến vòng 2 thì đối thủ của anh bỏ cuộc, Quân Tường nghiễm nhiên vào thẳng tứ kết mà không tốn một chút công sức nào, nhưng rồi trận đấu đầu tiên của mình Quân Tường thua nên đạt được hạng 7 một cách đầy may mắn.

Tổng hợp bởi doc_co_cau_bai

Những Ký Ức Bị Cất Dấu

Friday, August 4th, 2006

Nhà Laurent gặp chuyện bực mình. Thật ra cũng chẳng có gì to tát, chỉ là những cuộn băng video quay trộm nhà họ và những hình vẽ kỳ khôi. Cuộc sống trưởng giả với những bữa tối đàn đúm cùng nhóm bạn bè trí thức của Georges và Ann vì thế mà xáo trộn chút ít. Khách và chủ nhà, họ thay phiên nhau mà ngạc nhiên. Ai mà rách việc rảnh hơi thế không biết? Hay lại là một trò đùa dai của lũ bạn thằng nhóc Pierrot hoặc một kẻ hâm mộ nào đó của Georges? Thật khó chịu!
Càng ngạc nhiên hơn nữa là cảnh sát chẳng buồn động ngón tay khi được khai báo. ‘Vô hại' là lý do. Mà ngẫm cho kỹ thì cũng đúng như vậy thật.

Nhân tiện, Georges Laurent đang dẫn một chương trình Bình luận Văn học trên TV, rất nổi tiếng. Ann, vợ anh làm việc cho Piere, một người bạn thân của hai vợ chồng trong nghành xuất bản và Pierrot, con trai họ, 12 tuổi.
Nói chung gia đình Laurent là một mẫu gia đình khá hoàn hảo với những thành công xã hội. Họ khá hòa thuận. Nói cách khác, khi không cãi nhau thì họ khá kiệm lời.

Đó là những bức hình vẽ nguệch ngoạc. Một đứa bé đang chảy máu miệng. Một cái đầu gà trống còn tươm máu ở cổ. Khốn kiếp, Majid!
Vì vậy mà Georges càng khó chịu hơn khi Ann cứ cật vấn anh suốt về những cuộn băng, về những thứ anh không chia sẻ với cô.. Họ cãi nhau, chẳng mấy kiệm lời. Chỉ vì Georges nghĩ anh biết ai là thủ phạm. Chỉ vì anh đến gặp Majid và đe rằng hắn sẽ phải trả giá cho những cuốn băng và hình vẽ ấy. Dĩ nhiên là hắn phủ nhận. Làm sao khác được.
Tại sao anh phải cho Ann biết về Majid chứ? Ích lợi gì. Những thứ mà mẹ anh gọi là ‘ký ức không vui' ấy, anh đã quên nó đi 40 năm nay.
Phải, có gì hay ho để nhớ chứ, nước Pháp những năm cuối cuộc chiến Angiêri (mà rốt cuộc chính phủ Charles De Gaule phải bỏ cuộc) với những FLN-Mặt Trận Giải Phóng Quốc Gia và Maurice Papon, Chỉ huy Lực lượng Cảnh sát Paris..?
Georges đáng ra chẳng có gì để phải quên bởi anh chỉ là thằng bé 6 tuổi khi ấy, nếu như không có Majid. Cha mẹ Majid đến từ Angiêri làm công cho cha mẹ anh. Họ chết trong vụ thảm sát Paris tháng 10 năm 1961 ấy và Majid được nhận làm con nuôi. Anh thì không muốn phải chia sẻ với Majid. Bất cứ thứ gì.
Đứa bé chảy máu trong hình còn có thể là ai ngoài Majid tuy lần ấy Georges thất bại, bởi chứng ho ra máu không đủ để anh đẩy nó ra khỏi nhà. Nhưng cái đầu con gà trống bị Majid chặt phăng bằng hai nhát rìu theo kịch bản của anh sau đó thì thành công mỹ mãn trong việc thuyết phục cha mẹ về ‘mối đe dọa có tên Majid'. Thằng bé Angiêri bị gửi trả vào trại mồ côi.
Nhưng Georges có lỗi gì nếu Majid phải trưởng thành trong khốn cùng? Đàng nào thì nó cũng là trẻ mồ côi Angiêri và nếu cha mẹ anh đã không nhận nuôi nó thì trại mồ côi không phải chổ của nó sao?

Ann kết án anh không trung thực nhưng sao cô không nghĩ anh đang cố gắng bảo vệ họ khỏi những rắc rối không đáng có? Pierrot thì lạnh lùng xa cách với cha. Có Trời hiểu nó muốn gì! Khi nó không về nhà đêm ấy, anh đã lập tức yêu cầu cảnh sát khám nhà Majid để tìm nó. Dù sao thì chuyện cha con Majid phải qua đêm trong trại tạm giam cũng là điều ngoài ý muốn. Quan trọng nhất là Pierrot đã không bị bắt cóc. Với anh thế là đủ!
Phải, với Georges miễn là gia đình anh an toàn. Chứng minh thủ phạm thực sự của những cuộn băng và hình vẽ ấy là cha con Majid không chắc là điều khả thi. Nhưng với Georges, chỉ có bọn họ thôi, không cha thì con. Chỉ có nhà Majid mới biết những chuyện anh đã làm lúc 6 tuổi, vào cái năm 1961 khốn kiếp ấy.

Vài ngày sau, trong căn hộ chung cư rẻ tiền của hắn, trước sự ‘hiện diện' của Georges, Majid bằng một nhát dao cạo mở toang cuống họng mình làm hai nửa. Máu phun như vòi, tưới lên vách tường cũ kỹ rồi chảy thành vũng quanh cái xác bất động. Anh có thể làm gì hơn là đứng lặng hồi lâu trước khi ra khỏi căn hộ một cách lặng lẽ? Rồi thì ai đó cũng sẽ báo cho cảnh sát thôi và việc điều tra cũng sẽ kết luận anh đã không làm gì sai cả.
Và dù sao thì Georges cũng không có trách nhiệm trong chuyện hắn chết. Mặc dù anh lấy làm tiếc, đương nhiên!
Cũng như trại mồ côi 40 năm trước đây đã là số phận của thằng bé Angiêri thì nay, lưỡi dao cạo sao lại không thể là số phận của lão già Angiêri?

Georges bỏ sở về nhà, hơi mệt mỏi sau khi con trai Majid đến gặp và hỏi anh về chuyện lương tâm.
Kéo tấm màn cửa dày và nặng để căn phòng chìm trong bóng tối, Georges trút áo, lên giường đắp chăn. Anh sẽ lại quên đi thêm một ‘ký ức không vui' nữa khi thức giấc sáng mai. Hừ, lương tâm..

Mà tại sao không nhỉ? Chính phủ Pháp năm 1961 đã chấp nhận báo cáo của Lực lượng Cảnh sát Paris rằng chỉ có vài người chết trong ‘vụ lộn xộn ngày 19 tháng 10' và Maurice Papon sau đó trở thành Bộ trưởng trong chính phủ Valéry Giscard D' Estaing những năm 70.
Chỉ 37 năm sau, nước Pháp mới thừa nhận có khoảng 40 người Angiêri đã bị giết trong cuộc thảm sát năm 1961. Maurice Papon ra tòa năm 1999 với cáo buộc giết người nhưng án đã không thành.
Theo nhà nghiên cứu uy tín Jean-Luc Einaudi, hơn 200 người Angiêri đã bị giết trong ‘cuộc thảm sát Paris ngày 19 tháng 10 năm 1961'. Một số lớn trong họ bị cảnh sát đánh chết hoặc bị quăng xuống sông Seine trong tình trạng bất tỉnh hoặc trói tay chân theo mệnh lệnh trực tiếp của Maurice Papon như một trong những biện pháp đối phó với cuộc biểu-tình-bất-bạo-động của những người nhập cư Angiêri. Cuộc biểu tình này do FLN tổ chức để phản đối lịnh giới nghiêm áp đặt riêng cho dân gốc Angiêri, kể cả người nhập cư hợp pháp, do chính Maurice Papon ban hành.

Nếu như "La Pianiste" (The Piano Teacher) được chuyển thể từ tiểu thuyết The Piano Player của nữ văn sĩ người Áo Elfriede Jelinek, thì "Caché" (Hidden) do Micheal Haneke tự viết kịch bản.
Phim không có nhạc nền, chỉ có thoại và tiếng động. Daniel Auteuil (với biệt danh ‘lợn lòi' trong "La Rène Margot", 1994) trong vai Georges xem ra là chọn lựa hoàn hảo về ngoại hình. Một số khung hình bất động có đến vài phút như thử thách lòng kiên nhẫn người xem. Kết thúc phim là kiểu đánh đố đặc trưng Haneke.
"Feature film is 24 lies per second" là một câu nói khá nổi tiếng của Micheal Haneke, đạo diễn Áo sinh 1942, người được mệnh danh là ‘controversial & disturbing film maker'.

Boys don’t cry

Friday, August 4th, 2006

It's brutal and it's bloody
That makes they cry, you cry and me cry
For someone who really who you are
For you, for me and for everyone else.

Fall City, 1993

Teena Brandon/Brandon Teena:

Nếu ai đó tình cờ đi ngang qua Fall City, có lẽ họ sẽ ngạc nhiên lắm. Cái vẻ bề ngoài tiêu điều, xơ xác, nhìn giống như một thị trấn bị bỏ rơi , thậm chí cái tên của nó, theo lời của Lonny, còn chẳng có ở trên bản đồ, hoàn toàn khác xa với cái tên gọi Fall City : thành phố mùa thu : vừa đẹp và vừa lãng mạn.
Mặc kệ nó đẹp hay không, nó hiện đại hay quê mùa, nói cho cùng ra,chẳng còn nơi nào thích hợp để xa rời quá khứ, xa rời luật pháp, chẳng còn nơi nào thích hợp cho cái thằng tôi khốn nạn sống bằng cái nghề ăn cắp xe và luôn lo sợ bị rình rập, bắt bớ, chẳng còn nơi nào thích hợp để che giấu cái thân phận thật sự của mình, và trên hết, lý do cốt yếu tôi quyết định dừng chân lại cái nơi khỉ ho cò gáy này lại là một cô gái nói chuyện với nhau chưa đầy hai câu. Chết tiệt cái gọi là : Tình yêu sét đánh, chết tiệt cái màu tóc hung hung đỏ, và chết tiệt đôi mắt xanh buồn buồn cứ luôn ám ảnh người đối diện.
Tội nghiệp Lonny có đứa em họ như tôi, không biết hắn sáng suốt hay tôi điên rồ, hắn luôn cảnh báo , nhưng ít ra tôi hơn hắn, tôi biết mình muốn gì và làm gì để có được điều mình muốn.

Lana:

Một ngày nữa lại trôi qua trong beer và rượu. Tôi ghét cuộc sống này, ghét công việc chán ghét mình đang có, ghét mình và ghét luôn cả người mẹ uống rượu như hũ chìm. Mục đích sống không có, tình yêu không có, sự tôn trọng cũng không nốt. Vậy mà đêm nay, đêm nay lại khác. Chẳng biết hắn từ đâu đến, hắn là ai, hắn khác với những tên con trai trong cái thị trấn này, hắn khác John, khác Tom, hắn ân cần, lịch sự , gương mặt góc cạnh với nụ cười tự tin, yêu đời. Hắn đưa tôi về, hắn chúc tôi ngủ ngon, lần đầu tiên tôi biết thế nào là quan tâm và tôn trọng. Và có lẽ lần đầu tiên tôi biết thế nào là yêu thương thật sự

John

Thân hình hắn bé nhỏ, những ngón tay thon dài như con gái; nhưng có lẽ hắn đáng được ghi điểm khi dám ra mặt bảo vệ Candace khỏi thằng cha mập phệ, với đôi mắt hau háu như chưa bao giờ có thể thoả mãn được dục vọng của thằng đàn ông. Tên hắn cũng hay đấy chứ : Brandon. Đưa hắn đến Fall City không biết có phải là sai lầm của mình không khi hắn và Lana ngày một thân thiết; cảm giác của mình bây giờ thế nào : vừa khó chịu, vừa bực mình khi thấy hắn được đón tiếp nồng nhiệt trong gia đình của Lana, gia đình mà mình đã coi là một phần sở hữu, nhưng có lẽ nên học cách chấp nhận vì thực ra với một thằng đã có tiền án , được sống trong gia đình không phải của mình đã là điều may mắn rồi

Thế đấy, ba con người, một Brandon,một Lana, một John ,ba tính cách khác nhau đã có thể sống yên lành như thế trong thị trấn bé nhỏ nếu như sự thật về Brandon không hé lộ ra.

Teena Brandon/ Brandon Teena:

Tôi có thể nguyền rủa mình cái ngày đã quá nể John vượt xe quá tốc độ,nhưng nhớ lại lúc đó, tôi cảm thấy mình như đi vào trong bụi cát, bỏ lại đằng sau chiếc xe cảnh sát trong bụi mờ, tất cả những người xung quanh dường như biến nhất, chỉ còn lại tôi, trong bóng tối với thứ ảo giác như mình cũng biến mất vào trong giấc mơ của chính mình

Phải, nếu không có ngày đó, thì chắc Brandon đã không bị vé phạt tiền, và rồi thân phận mà Brandon luôn cố che giấu đã không phải bị tiết lộ.

Teena Brandon/ Brandon Teena :

Tôi có thể cảm ơn cha mẹ tôi đã cho tôi hình hài, nhưng càng lớn, tôi càng cảm thấy mình khác thường trong cái thân hình của đứa con gái. Tôi không thích để tóc dài, tôi thích mặc đồ con trai và tệ hại hơn, tôi luôn có cảm giác muốn yêu và được yêu bởi người cùng giới. Người ta có thể cho tôi là bịnh, là đồ rác rưởi, nhưng tôi mặc kệ, và tôi đang cố gắng để có thể chuyển đổi giới tính càng sớm càng tốt. Lonny luôn nhắc nhở tôi, thế giới ngoài kia không như mày tưởng, người ta sẽ nghiền mày như nghiền cám nếu như họ phát hiện ra sự thật. Hắn nhu nhược, nhưng chỉ có hắn là hiểu tôi vì thực sự hắn cũng giống như tôi.

Lana trở về sau ngày đến thăm Brandon và bảo lãnh Brandon ra khỏi sự tạm giam , khi biết được sự thật, cô bất ngờ nhưng cô biết chắc rằng tình cảm mà mình dành cho Brandon Teena vẫn không hề thay đổi. Lana tin rằng bên trong cơ thể của người đàn bà là cá tính ,là tâm hồn của người đàn ông mà Brandon luôn khao khát.

Trớ trêu thay, cả Brandon và Lana đều không hề biết cái gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Brandon những tưởng sẽ tìm thấy sự chấp nhận và tình bạn ở Fall City với John và Tom, và thực chất, Brandon đã có cả hai trong thời khắc ngắn ngủi, và rồi, cả tình bạn và sự chấp nhận đều biến thành lòng căm ghét và thù địch trong tích tắc khi thân phận của Brandon bị hé lộ

_ Mày hãy nói đi, mày có phải là con gái hay là không?

John gào thét, John lôi Brandon xoành xoạch, Brandon nhỏ bé oằn oại như con giun trong tay hắn và Tom, bọn chúng tước quần áo, nhục mạ Brandon trước mắt Lana. John tức giận, John lồng lộn như con thú điên khi hắn phát hiện Brandon là con gái. Hắn tức giận không phải vì hắn bị Brandon lừa dối, hắn tức giận cũng không phải đồng tính là bệnh hoạn, hắn tức giận vì người Lana yêu không phải là một tên đàn ông mà lại là một đứa con gái. Điều đó làm tổn thương đến lòng tự ái của thằng đàn ông trong hắn.

Đối với Teena Brandon, 21 năm trong đời trong hình hài của đứa con gái thì lần đầu tiên trong đời cơ thể cô bị làm nhục và đày đoạ một cách không thương tiếc. Hai kẻ mà cô tin tưởng là bạn trong một phút trở thành những con thú dữ, chúng dày xé cô, cưỡng bức cô . Ngay cả mẹ của Lana, cũng xem cô là một thứ bệnh hoạn, cùi hủi, : I don't want "it" in my house.

Đối với Teena Brandon/Brandon Teena, cuộc sống là một giấc mơ không lối thoát, nhưng Brandon can đảm và dám sống vì nó, Brandon can đảm theo đuổi giấc mơ của mình. Đối với Lana, có lẽ đó là tình yêu và chấp nhận. Brandon đem đến cho Lana niềm tin vào cuộc đời, để Lana còn nhận thấy rằng cuộc sống còn có ý nghĩa, Brandon nhận ở Lana tình yêu, sự cảm thông, và trên hết là chấp nhận những gì không thuộc về Brandon.

Brandon nằm đó, nhưng có lẽ điều an ủi cuối cùng cho Brandon trước khi biến mất cùng giấc mơ của mình là được nhìn thấy Lana, được nghe Lana nói rằng : Chúng ta sẽ làm được điều đó

Nếu có Teena Brandon và Brandon Teena trong một hình hài thì ta không thấy đâu một cô gái Teena, ta chỉ thấy một Brandon,một Brandon với phong cách đàn ông không thể hiện qua mái tóc cắt ngắn,không phải qua bộ ngực bị bó chặt mà qua cử chỉ, điệu bộ, cách thể hiện tình cảm đối với Lana.

Hãy nghe Hilary Swank tâm sự khi vào vai Teena Brandon/Brandon Teena : Đối với tôi,khi nhận được cách bản phim,tôi không chạy đi tìm,đọc lại những gì đã xảy ra với Teena Brandon, tôi chỉ biết rằng, mình sẽ vào vai một người, một người dám sống và dám làm điều mình muốn. Hãy là chính mình , can đảm để tìm ra chính mình

Metal@MB

Stay!

Friday, August 4th, 2006

Nằm ngoẹo đầu trên mặt cầu Brooklyn, 1 kiệt tác nghệ thuật của thế kỷ 19, máu tuôn từ vết thương đâu đó ở thái dương, toàn thân tê liệt vì chấn thương thần kinh vận động do những cú va đập, bạn sẽ nghĩ gì? Và mặc dù hầu như không thở được, chút cố gắng tuyệt vọng còn lại của bản năng dồn hết về các cơ quan cảm giác vẫn giúp bạn nghe thấy tiếng động từ dòng xe bất tận dưới dạ cầu, giọng nói khàn khàn của người đàn bà hoảng loạn vì tận mắt chứng kiến tai nạn, lời trấn an của 1 tay bác sĩ nào đó và cô y tá cũng nào đó nốt với những lời thì thầm của những kẻ hiếu kỳ có, thương cảm có đang vây quanh lúc mỗi đông. Trên kia, ngay tầm mắt, nhịp giữa của cầu cao vòi vọi như mất hút vào màn đêm. Những bóng người, những khuôn mặt đang thì thầm.. Sam.. và Lila..

- Họ đi cả rồi!

Bất thình lình như 1 buổi sáng thức dậy bỗng thấy mình ngồi bên cạnh chiếc xe đang ngùn ngụt cháy, cả 4 người như bị quăng quật vào thành cầu hệt như chiếc xe mất điều khiển trước khi 1 cú dập khủng khiếp hất tung những mảnh kính vụn lên trời, những mảnh kính sau đó rơi lanh canh như 1 trận mưa đá lấp lánh xuống mặt cầu béton nhựa. Cha. Mẹ.. Vậy là cả Athena..

Bạn sẽ nghĩ gì về cái tuổi 21 của mình nếu bạn là Henry Letham, sóng soài bất động bởi cái đau như thanh sắt nung đỏ xuyên suốt cả thân thể với những hơi thở ngắn dần và buốt như gió bấc đang xé toang lồng ngực, vẫn lơ lửng mãi đâu đâu giữa cõi chập chùng vô thức-ý thức trong khi những tiếng động lao xao đang từ từ trôi dạt về phía xa kia, còn những khuôn mặt thân yêu mới nói cười vui vẻ đó nay như hoà vào nhịp cầu Brooklyn, cứ dần dần chìm vào bầu trời đêm?

Nghĩ về nổi ám ảnh của bạn chăng, như Tristan Reveur của Henry? Cũng như Sam, bạn sẽ chẳng thể nào lý giải được lý thuyết tự sát của Tristan Reveur cũng như nguyên cớ cậu sinh viên mỹ thuật Henry gầy nhom tái nhợt cứ cắm đầu vào những quyển sách về tay hoạ sĩ kỳ quái trong góc hiệu sách hết ngày này qua ngày nọ.
Tristan Reveur đã thiêu huỷ tất cả tác phẩm của đời mình trước khi tự bắn vào đầu vào sinh nhật thứ 21 tại cầu Brooklyn, cuộc tự sát được hoạch định khi mới 18 tuổi. Tristan Reveur, giấc mơ buồn bã! Và để làm cái việc ấy vào cái tuổi ấy, cuộc đời hẳn phải chẳng còn chút gì để yêu thương phải không Sam?

Cuộc đời. Bạn sẽ như Henry chứ, ôn lại tuổi thơ với Olive, cô nàng ngoan ngoãn không bao giờ thức dậy nữa bởi 1 khối u gan? Bạn cũng có thể sẽ nhớ những con hải sư đang nhào lặn trong bể, những con vật to lớn dềnh dàng nhưng uyển chuyển kỳ lạ trong làn nước sâu thẳm tối tăm kia, những con vật xấu xí cục mịch nhưng thật đáng yêu khi cứ xán đến cọ chiếc mõm râu ria vào mặt vào tay bạn qua lớp kính dày rồi cũng đột ngột như lúc đến, biến mất trong làn nước.

Mẹ bạn có thường nhắc đến bạn như vậy không, thằng bé hàng giờ ngắm những con hải sư? Bà có bao giờ nói với bạn về nỗi cô đơn của mình, hay chỉ lặng lẽ ngồi chờ trước hiên nhà rồi khi bạn đang loay hoay với cánh cửa, chợt giật mình nhận ra bà bên cạnh? Làm sao mà đôi khi bạn lại không thể nhận ra mẹ mình được nhỉ. "Mẹ làm thứ gì cho con ăn nhé, Henry". Nhưng Henry đang có vấn đề, rất nghiêm trọng. "Mẹ biết con ghét mẹ".
Mắt bà màu nâu hay màu xanh? Bạn có biết mắt mẹ mình thật ra màu gì không?

Còn mắt bạn, xanh hay nâu? Cha bạn có bao giờ cho rằng mắt bạn màu nâu trong khi chúng màu xanh? "Là con, Henry đây. Nhìn con đi."
Ông ngồi đánh cờ với bạn, lắng nghe bạn nói về dự định cầu hôn, cười lớn khi bạn nói về nỗi sợ mất nàng vì bạn yêu nàng, rồi ông chúc mừng, nhưng ông không trông thấy bạn. Chỉ có Sam! "Nghe nói cô bạn Lila của cậu xinh lắm, phải không Sam?" Sam và Lila. Tại sao không thể là Henry và Athena?

Bạn nghĩ có thể làm gì được ư? E quá muộn rồi.
Sẽ không nói chuyện với Athena được nữa bởi cô ấy đi rồi, với Leon và Maurren. Sam sẽ trượt chân trong cái chiếc cầu thang xoáy cạnh phòng tập kịch đó thôi, chiếc cầu thang gạch thẻ cuộn sâu hun hút tuồn tuột vào cõi vô tận dưới kia. Mãi mãi sẽ không thấy lối ra và tiếng chiếc nhẫn kim cương rơi nghe sẽ lanh canh như tiếng mưa đá.
Athena, sinh viên trường kịch nghệ. Bạn hẳn đã gặp những cô sinh viên phục vụ như vậy trong các quán ăn bình dân, những cô gái trẻ trung hồn hậu hay hỏi han bạn hồi này ra sao, công việc học hành thế nào.. mà đáng yêu nhất, dĩ nhiên là Athena với cái nét vô tư lự của giới kịch sĩ.
Tình yêu ở tuổi 21 như Henry, ai cũng biết nó như thế nào.
Nhưng bạn thì biết được những gì về cô ấy thậm chí khi đã quyết định mua nhẫn đính hôn? Có thể là rất nhiều. Cũng có thể là rất ít. Chắc không hơn gì anh chàng Hamlet bất đắc dĩ ấy, bạn sẽ tha hồ lẩm bẩm cái câu nghi vấn bất hủ về sự tồn tại trong khi Athena vào vai Ophelia với anh bạn diễn, và người bạn nhảy..
Không, Athena trong tối gặp Leon và Maurren kia. Và cô khoe những bức tranh của bạn với họ. À, cha mẹ bạn có bao giờ được thấy những bức tranh của bạn?

Những bức tranh mờ ảo! Trắng nhờ nhờ, xanh nhạt và xám, những bức tranh của bạn đấy nếu tên bạn là Henry Letham.
Có 1 bức ở trong phòng làm việc của Sam, 1 bức trong hiệu sách, số khác chất đống trong studio của Lila, kẻ từng đoạn tuyệt cuộc đời bằng 3 nhát khứa dọc 6cm trên mỗi cổ tay với 1 con dao dự phòng. "Cậu có bao giờ căm ghét cuộc đời đến mức ấy chưa, tự sát với 1 con dao dự phòng?" Vậy mà kẻ từng căm ghét cuộc đời ấy vẫn sống bởi đời còn có quá nhiều thứ đẹp đẽ. Và bởi có Sam, con nai sừng tấm trong bức ký họa của Lila. Cũng chính là Sam đang vô vọng chặn phát súng vào đầu theo kiểu mẫu Tristan Reveur của Henry. Cầu Brooklyn như càng mờ ảo với những sợi dây văng bỗng uốn éo ngoằn ngoèo trong ánh đèn đêm, nhưng Sam rốt cuộc đang ở đây.
Ừ, Sam, nhưng hẳn bạn cũng sẽ như Henry, vẫn "Đau đớn quá, Sam ạ".

- Henry, nhìn tôi và Lila này. Ở lại với chúng tôi, Henry..

Phải, nằm đây giữa cầu Brooklyn, bạn hẳn sẽ đau đớn ân hận rất nhiều, khi họ đã đi cả rồi và bạn sẽ phải ở lại, cho dù chính là do bánh trước nổ vỏ gây mất lái. "Cha, bây giờ cha nhìn thấy con rồi chứ. Nói với mẹ con thương mẹ nhiều lắm.."
Và chiếc nhẫn kim cương, "Em sẽ lấy anh chứ?". Cũng chỉ như những hạt mưa đá lấp lánh rơi lanh canh, nhưng phải chi viên đá kia kịp đậu trên ngón tay người bạn thương yêu suốt đời mãi mãi..

- Cậu ta nói gì vậy?
- Cậu ta nói "Xin tha thứ!"

Xa xa đàng kia, bạn có như Henry, nhìn thấy in trên nền trời đêm nhịp giữa cầu Brooklyn như 1 trong những bức tranh ký tên Henry Letham?

Đạo diễn bởi Marc Forster với Ewan McGregor, Ryan Gosling và Naomi Watt.
Sinh 1969 và mang 2 dòng máu Thụy sĩ-Đức, Marc Forster đang được lưu ý với Monster's Ball (2001) và Finding Neverland (2004). Trước đó, Lounger-1 phim tài liệu (1995) và Everything Put Together (2000) cũng rất được hoan nghênh.
Nổi tiếng không kém có lẽ là pano của chiến dịch chống HIV của Liên bang Thụy sĩ mà anh tham gia cùng với Renée Zellweger. Trên pano, Marc Forster đang mỉm cười với 2 ngón tay tạo hình chữ V bên trên dòng chữ "Don't take semen and blood into the mouth".

Chuyến bay mang số 93

Friday, August 4th, 2006

Khi ta đối mặt với nỗi sợ hãi cũng là lúc ta tìm thấy lòng can đảm

Buổi sáng đẹp trời vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, ngày định mệnh của nước Mỹ, ngày định mệnh của toà tháp đôi World Trade Center, là niềm tự hào của nước Mỹ, và cũng là khu trung tâm thương mại lớn nhất thế giới đổ xập trước đôi mắt sững sờ, bất lực của người dân Mỹ.

Chuyện được kể lại rằng: trong bốn chuyến bay không tặc tấn công để thi hành "sứ mệnh của chúa",chỉ duy nhất có một chuyến bay,chuyến bay mang số 93 thay vì đâm vào nhà trắng lại rơi xuống một thành phố ở Pennsylvania.

Và sau 5 năm, câu chuyện về chuyến bay mang con số 93 cùng phi hoành đoàn và những hành khách trên chuyến bay được tái hiện lại qua United 93

Những gì xảy ra trên chuyến bay chẳng ai biết, nhưng Paul Greengrass đã thành công trong sự cố gắng của mình tái hiện lại hình ảnh của những nạn nhân và cả không tặc trên chuyến bay đem lại United 93 đáng được tôn trọng

Không nhạc, không kèn,không sáo, hình ảnh bốn không tặc trên chuyến bay được giới thiệu như những người dân thường; những con người cũng có niềm tin và tâm linh; những con người chiến đấu,hi sinh cho chúa trời của họ

Đôi mắt ẩn giấu sau cặp kính cận đầy hoang mang, lo lắng, một chút hối tiếc ,lo sợ,ân hận của một không tặc khi nói lời từ biệt người mình yêu; Khali Abdalla, diễn viên nghiệp dư nhưng thể hiện rất tốt qua hình ảnh không tặc Ziad Jarrah.

Mạch phim chầm chậm,chi tiết, Paul không đi thẳng trực tiếp vào những gì xảy ra trên chuyến bay 93, thay vì vậy, những thông tin, những cuộc đối thoại,điện đàm ở trạm điều khiển không quân Boston, New York, cùng với sự mất liên lạc và mất tích không bình thường của các chuyến bay khác, những tình tiết được kết nối một cách nhịp nhàng,xoay chuyển, nối kết những con người trên chuyến bay vô tư với những gì sắp xảy đến với họ và những người ở dưới đất liền hoàn toàn không biết có chuyện gì đã thực sự xảy ra.

Những nhân vật trên chuyến bay đều có vai trò như nhau,tên họ là gì, họ ở đâu,họ làm gì, cả tôi và bạn đều không biết, nhưng đó chính là nét đặc trưng của United 93 và cũng là ý đồ của Paul Greengrass; cô gái khóc gọi tạm biệt người yêu, người vợ gọi điện tạm biệt chồng, đứa con trai gọi điện tạm biệt gia đình, người cha gọi điện tạm biệt con trai, họ những con người bình thường nhưng họ là một phần trong tôi và bạn,

Khi nỗi sợ hãi đã qua, khi ý thức sinh tồn vượt trên tất cả thì không có tính anh hùng ,cũng chẳng có định nghĩa của lòng yêu nước, trên hết chỉ là :

"Tôi muốn sống và anh cũng vậy, và nếu chúng ta không làm gì thì chẳng có ai sẽ giúp chúng ta cả "

Những gì họ làm ,những gì họ cố gắng chỉ đơn giản được sinh tồn nhưng họ không biết rằng chính những cố gắng của họ đã một phần giúp Nhà trắng và những con người làm việc trong đó được bình yên.

Tuy đều là diễn viên không chuyên,nhưng chính diễn xuất tự nhiên không gượng ép đem lại thành công cho United 93. Thậm chí một diễn viên người Iraq mặc dù tị nạn sang Anh đóng vai không tặc trên chuyến bay bị nước Mỹ từ chối cấp visa để tham dự buổi chiếu ra mắt tại New York

Đối với người Mỹ,khi bước chân vào để xem United 93 đã là một cố gắng của họ vì : "Tôi không thể,tôi không muốn nhìn lại quá khứ vì nó làm tôi đau lòng." Nhưng có lẽ nói như Dennis Prager : " Xem để hiểu và để biết quá khứ như thế nào."

Nếu bạn không phải người Mỹ, bạn đừng nên xem phim vì những review mà hãy xem vì bạn nghĩ về United 93 như thế nào? xin hãy xem vì chính suy nghĩ của bạn ,chứ không phải suy nghĩ từ người khác

Metal@MB,_for u_for me and for everyone