Archive for August, 2006

Kẻ làm vườn tận tụy

Friday, August 4th, 2006

Justine thà vùi đầu với mảnh vườn quanh nhà, hay những chậu kiểng con con nơi sở làm, hơn là phải đối mặt với những câu hỏi không có lời đáp từ Tessa. Thật sự thì những câu hỏi đó không hẳn là không có lời đáp, trái lại, nó rõ ràng đến hiển nhiên. Mà sự thật hiển nhiên lắm lúc lại khiến người trong cuộc phải trốn chạy. Người ta gọi Justine là "Kẻ làm vườn tận tụy".

Justine: Vấn đề ngoại giao, như chúng ta đã thấy, là biểu hiện của nền văn minh, hướng đến những quốc gia trong cơn nguy biến.

Tessa: Xin lỗi, tôi muốn hỏi ngài, nước Anh đang dựa vào nền văn minh nào khi chúng ta hoàn toàn phớt lờ Liên Hiệp Quốc khi quyết định đưa quân sang Iraq? Hay ngài nghĩ ngoại giao chính là khuất phục dưới một cường quốc khác?

J: Ý tôi là, những nhà ngoại giao chỉ đến những nơi mà họ được chỉ định

T: Đúng rồi, Labradors(*) cũng vậy đó.

J: Ồ, tôi nghĩ là những giải pháp hòa bình có vẻ không hiệu quả, cho nên…

T: Không hiệu quả sao? Phải rồi, những giải pháp đó chỉ lót đường cho xe tăng. Sao chúng ta không đối mặt với sự thật? Chúng ta… chúng ta đã tốn 60 năm để lập nên một tổ chức toàn cầu gọi là Liên Hiệp Quốc, rồi bây giờ chúng ta phủi bỏ tất cả bởi vì chúng ta không đủ nhiên liệu cho xe cộ của chúng ta chạy

J: Đó là chính sách đối ngoại của quốc gia và ko thể đánh giá qua phương diện tài chính

Tessa: Nhảm nhí, thật nhảm nhí. Chúng ta phải có trách nhiệm. Tại sao chúng ta giết hàng ngàn người vô tội chỉ vì vài thùng dầu, hay một viễn cảnh sẽ được nhúng chân vô Nhà Trắng?

Họ đã bắt đầu một tình yêu như thế, bằng những câu hỏi của nhà hoạt động tình nguyện Tessa, dành cho Justine, một nhân viên ngoại giao của Hội đồng cấp cao Anh quốc. Justine đến với Tessa vì anh cho rằng cô là một người dũng cảm, khi cô đơn độc đứng lên phản bác bài báo cáo của chính Justine trong một hội nghị; và đưa ra những vấn đề thực tế để cho thấy người ta đang lợi dụng danh nghĩa ngoại giao để trục lợi. Còn Tessa, cô đến với Justine vì lẽ "Ở bên cạnh anh, em thấy mình được che chở". Justine là đại diện cho một số đông nhiều người trong xã hội hiện tại, là sự tái hiện hình ảnh của bản thân tôi, và có thể là của bạn; một người cố gắn sống tốt và hướng tới một hạnh phúc an nhàn. Tessa lại đại diện cho một thiểu số những con người "manh liệt" vì những hoạt động xã hội, và có thể đánh đổi bất cứ điều gì – nghĩa là cả bản thân mình – vì mục tiêu đó. Trong thời đại này thì không ít người trong chúng ta cho rằng họ, những con người như Tessa, là "rãnh hơi".

Báo cáo phát triển con người của Liên hiệp quốc năm 2003 (về 175 quốc gia) đã cho thấy các vị trí từ 151 (Gambia) tới 175 (Sierra Leone) đã hoàn toàn thuộc về các nước châu Phi. Hẳn là 7 triệu năm về trước, tổ tiên sơ khai của chúng ta không thể tưởng tượng rằng một ngày nào đó, cái nôi của họ sẽ trở thành nấm mồ chết chóc. Ngày càng nhiều người tham gia vào những hoạt động hòng đưa những quốc gia Châu Phi ra khỏi đói nghèo, bệnh tật và lạc hậu. Họ có thể là những nhà ngoại giao, như Justine đề cập, cố gắn đưa ánh sáng văn minh đến với những quốc gia Châu Phi này, với những chiến lược giúp đỡ kinh tế, bảo trợ lương thực, thuốc men…Họ cũng có thể là những người như Tessa, một nhà tình nguyện, dấn thân, cùng sống với những con người bần cùng, để giúp họ, giúp họ bằng cách trãi qua những gì họ phải trãi qua, mà không hề có một khái niệm tầm cỡ thay-đổi-thế-giới. Những con người đó hoạt động không vì sự ngưỡng mộ, cũng không phải vì lợi ích cho quốc gia của họ, mà đơn giản chỉ là vì họ là con người, đồng loại với những số phận hèn hạ kia. Có thể 5 năm nữa, 10 năm nữa, 100 năm nữa, Châu Phi sẽ thoát được những nỗi ám ảnh hiện tại nhờ vào những kế hoạch của các nhà ngoại giao. Nhưng Châu Phi, đang được thay đổi trong hôm nay, trong từng giờ, từng phút giây nhờ vào những con người tình nguyện như Tessa.

Tessa cùng theo Justine đi công tác đến Kenya trong một thời gian. Và cô như được tiếp thêm động lực để tích cực hoạt động khi tận mắt chứng kiến sự sống đang tàn lụi ở một vùng dân cư nghèo nàn. Tessa có thai, và cô không muốn trở về Anh để sinh "Hàng ngàn phụ nữ Kenya đã sinh ở đây thì sao tôi lại không thể chứ?". Và cô đã đánh cược với cái thai của mình.

Đửa trẻ này tên là Baraka, nghĩa là Cầu Nguyện. Mẹ nó tên là Wanza Kilulu, 15 tuổi, đang nằm chờ chết ở đằng kia. Và Kioko, em của Kilulu, 12 tuổi, cùng mẹ nó đi bộ 40 cây số đến đây để đuổi ruồi cho mẹ con chị nó. Có lẽ như thế là cầu nguyện!

Tessa đang cho một đứa trẻ sơ sinh Kenya bú. Mẹ đứa trẻ đó có lẽ sẽ không sống nổi. Tessa chia sẽ nỗi đâu mất mát với một sinh linh nhỏ nhoi, thậm chí chưa có được nhận thức, với những con người đi chân đất 40 cây số vì sự sống. Chỉ đơn giản là vậy.

Tessa: Justine à, từ đây đến Miluri là 40 cây số, họ sẽ phải đi bộ cả đêm, làm sao đứa trẻ chịu nổi?

Justine: Chúng ta không thể xen vào cuộc sống riêng của họ mãi đựoc

T: Tại sao?

J: Em phải thực tế một chút. Có hàng triệu người như vậy, tất cả đều cần sự giúp đỡ, và đó là lí do vì sao những tổ chức nhân đạo có mặt ở đây.

T: Nhưng hiện giờ có 3 con người mà ít ra chúng ta có thể giúp được

J: Anh xin lỗi, anh phải lo cho em trước, em cần phải nghỉ ngơi.

Tessa muốn đưa những người kia về khi bản thân cô cũng vừa bước ra khỏi bệnh viện vì sẩy thai. Nếu tôi là Justine, tôi cũng sẽ làm vậy, và tôi nghĩ là, ai trong chúng ta cũng sẽ làm vậy. Tôi không cho như vậy là ích kỉ. Nhưng chúng ta không thể không đánh giá cao tinh thần của người phụ nữ này. Và rồi tôi có thể thấy được là ngay cái ngày hôm sau, khi từ bệnh viện trở về, Tessa lại rong ruổi trên những ngỏ ngách của vùng đất đói nghèo lạc hậu đó.

Tại vùng dân cư này, người ta được khuyến khích đi thử nghiệm HIV, và khi một người đi thử HIV, họ sẽ được thử lao phổi miễn phí. Hoạt động này được bảo trợ bởi hãng dược phẩm KDH với loại thuốc mới Dypraxa. Và theo như Tessa thì, không có một doanh nghiệp nào cho không sản phẩm của họ cả. Thực chất là KDH bắt tay với TreeBees để đem Dypraxa thử nghiệm ở Kenya, và hàng ngàn người dân ở đây trở thành những con chuột bạch. Họ không phải trãi qua những cuộc kiểm nghiệm gắt gao, họ không tốn một xu cho những hoạt động PR, vì họ mang danh nghĩa "nhân đạo". Để rồi ngày này qua ngày nọ, nhiều người dân Kenya đã bỏ mạng vì loại thuốc chưa được thử nghiệm đó.

Tessa điên cuồng lao vào điều tra sự thật, với quyết tâm đưa ra ánh sáng không chỉ là sự dối trá mà còn là hành vi giết người. Cái giá của sự thật này có thể đắt, mà lại rẻ đến bất ngờ. Tessa được tìm thấy ở một vùng hẻo lánh phía bắc Kenya, bị hãm hiếp, và sát hại dã man. Người ta còn bôi nhọ lên linh hồn cô khi cho rằng cô đã ngoại tình với một người đàn ông bản xứ, và bị giết. Tessa lại chọn con đường "rỗi hơi" mà đi để phải trả giá bằng mạng sống của mình, và của nhiều người khác. "Đừng nên dính dáng vô những chuyện của thiên hạ". Phải, đó chỉ là những chuyện của thiên hạ, ở nơi tận cùng của thể giới này. Cô muốn tìm ra những bằng chứng tội ác để tố cáo hành vi của những hãng dược phẩm núp bóng nhân đạo, nhưng đó chỉ là những lời tố cáo trong câm lặng. Không có nhiều người hiểu được những việc mà Tessa làm, và trong số những người hiểu được, không phải ai cũng sẵn sàng đồng hành cùng cô. Cái chết của Tessa để lại một sự dở dang, và Justine tiếp tục cuộc hành trình đó; hành trình đến với sự thật, với lòng tin, và với tình yêu. Có thể cuộc hành trình đó lại dở dang, nhưng Justine ít ra cũng đã tìm được những điều quý giá cho riêng mình.

"Anh đã biết hết những bí mật của em, Tess à. Anh nghĩ rằng anh đã hiểu em"

Lời nói cuối cùng của Justine, trước khi người ta tìm cách khiến cho anh im lặng mãi mãi. Mỗi người chúng ta không chỉ phải chăm sóc cho khu vườn của mình, mà còn cần phải hướng đến những khu rừng đang tàn lụi ngoài kia. Justine đã không còn là một "Kẻ làm vườn tận tụy" nữa, cũng không phải một nhà ngoại giao thụ động… Đó là một sự kết hợp hài hòa giữa tính nhân đạo, chính trị và tình yêu. Nhân đạo nằm ở những việc nhỏ nhoi để giải phóng một chút nỗi đau cho kẻ khác, chính trị ở trong tim của mỗi người còn tình yêu là sự tin tưởng, là nỗ lực để hiểu được một con người và lí tưởng của họ. Nụ cười của Tessa, ánh mắt của Justine, cảnh Châu Phi hoang dại, xác xơ…tất cả đều ám ảnh, như chính bộ phim vậy

"Người ta tin rằng Justine tự tử. Nhưng đó là một sự tự vẫn lạ lùng. Trên người anh có 8 viên đạn, từ 3 khẩu súng khác nhau… Mưu sát ư? Ở Châu Phi không có sự mưu sát, mà chỉ có những cái chết thương tâm. Và từ những cái chết đó, chúng ta có được những thành tựu về ngoại giao. Những lợi ích có được quá dễ dàng, bởi những sinh mạng đó được mua với giá rẻ bèo."

(*) Pedro Gomez Labrador, người bị cho là nhà ngoại giao tồi nhất trong lịch sử Tây Ban Nha, khi ông thất bại trong hội nghị Vienna năm 1815, và Tây Ban Nha khi ấy không đạt được những thỏa hiệp về quyền lợi và bị các nước khác như Ý và Pháp lấn lướt.

VN:R_U [1.9.1_1087]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trò chơi dán nhãn R về sự thật

Friday, August 4th, 2006

Xác Maureen O'Flaherty đã được phát hiện, theo công bố chính thức, trong bồn tắm gian suite dành cho Lanny & Vince tại khách sạn Palace Del Sol, New Jersey.
Chứng cớ ngoại phạm của họ là tuyệt đối.
Cảnh sát không tìm thấy manh mối nào khác.

Sự tồn tại của cặp song tấu Lanny Morris- Vince Collins đã chấm dứt sau khi cuộc Telethon kết thúc tại New Jersey.

15 năm trước, 1 con bé vừa thoát khỏi căn bịnh bại liệt nhờ phép màu kỳ diệu, phép màu từ chiến dịch vận động quyên góp cho việc chữa trị những đứa bé bị bại liệt bằng cuộc biểu diễn marathon vòng quanh nước Mỹ được trực tiếp truyền hình-Telethon của anh, Lanny Morris cùng bạn diễn Vince Collins, cặp song tấu nổi tiếng nhất thời đấy. Cũng phép màu đã cho nó đối diện khuôn mặt đẫm nước mắt của anh với lời thì thầm "Em là 1 cô bé thật đặc biệt!" trên sân khấu, trên sóng truyền hình đêm ấy, đêm khai mạc Telethon tại Miami.
Con bé ấy là tôi, Karen O'Connor.

Luôn trong đầu tôi là thắc mắc về sự chia tay bất ngờ của họ, những anh hùng-ân nhân của tôi sau nghi án "Maureen O'Flaherty" xảy ra chỉ vài ngày sau cái đêm của phép màu tại Miami đó.
Cha tôi cũng là 1 phóng viên. Ông từng dạy tôi rằng chẳng thứ gì có ý nghĩa ngoài những thứ trong cuộn băng ghi âm tại buổi phỏng vấn: sự thật phải được ghi nhận từ chính đối tượng. Tôi luôn thực hiện lời khuyên đó của cha khi theo đuổi mục tiêu lớn nhất của sự nghiệp & có lẽ cả cuộc đời tôi hiện nay: sự thật của sự tan rã cặp song tấu Lanny Morris-Vince Collins và cái chết của Maureen O'Flaherty. Sự Thật!

Tôi thất bại khi tiếp cận anh với danh nghĩa phóng viên.
Luật sư của anh từ chối và thậm chí cho tôi đọc chương đầu cuốn tự truyện cuộc đời anh. Nó đã được chấp bút và sẽ được xuất bản bởi chính Lanny Morris.
Nhưng họ, cặp song tấu, đâu chỉ có mình Lanny. Và biết được sự thật về Maurren, chắc chắn cũng không chỉ có Lanny.
Với Vince, mọi thứ dường như trôi chảy hơn. Vince cần 1 số tiền lớn, $1 triệu, mà hợp đồng tay ba giữa nhà xuất bản – tác giả Karen O'Connor, là tôi đấy – nhân vật Vince Collins, xem ra hoàn toàn đáp ứng được.
Tôi "cạnh tranh" với người hùng của tôi!
Vấn đề là tôi phải có thứ tôi muốn.

Rồi tôi bổng nhiên có bản thảo chương II cuốn tự truyện của Lanny. Phép màu!
Sau đó là chương III, y như lần trước, nặc danh.
.. Vậy là cô sinh viên đi làm thêm trong kỳ nghỉ hè Maureen, người phục vụ gian suite khách sạn Versailles, Miami vào đêm trước cuộc Telethon đã xin phép phỏng vấn Lanny cho tờ báo trường của cô.
Và quả đúng như tôi đã tìm hiểu, Maureen đã ở đó một mình với Lanny & Vince đêm ấy và cô đã chứng kiến tất cả. Không còn ai khác ngoài 3 người trong suite cho đến lúc có người gọi cửa sáng hôm sau để rồi Lanny phát hiện cô đã chết, bị giết..

Vince Collins

với cô phục vụ phòng, khi trở lại khách sạn Versailles 15 năm sau:
- Tên tôi là Lanny Morris. Tôi làm gì ư? Tôi làm cuộc đời Vince Collins thêm khốn khổ.

Đối lập với Lanny "hoang đàng", dưới con mắt mọi người Vince thuộc dạng "quý ông". Nhưng đó là nhờ sự khéo léo của Reuben, người trợ lý trung thành của Lanny, chuyên gia dọn dẹp những thứ rắc rối do cả 2 gây ra. Vince thực chất là 1 kẻ bạo lực, 1 con nghiện nặng các loại thuốc kích thích & gây ảo giác.

Phát hiện tôi đã làm quen dưới lốt Bonnie và đã ngủ với Lanny, Vince đã gài bẫy để buộc tôi "tiếp tục thực hiện nhưng không bao giờ được đề cập về cái chết của Maureen" trong phóng sự!
Anh ta thất bại.
Nhưng bằng cách nào Vince lại có thể nói dối, 1 cách chính xác, theo những gì đã được viết trong bản thảo của Lanny?
Khi biết tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm sự thật, Vince đã khóc đau đớn. Còn về Maureen, "Hãy hỏi Lanny. Anh ta biết".
Rồi Vince đào thoát.

Có khả năng Vince là thủ phạm?

Lanny Morris

với Karen tại buổi hẹn hò, khi đề cập đến việc viết tự truyện:
- Kể về sự thật? Không, nếu tôi còn định sống tiếp trên cõi đời này!

Với 1 phép màu khác trên chuyến bay đến New York, tôi vô tình dùng bữa tại khoang hạng nhất với Lanny sau khi bị từ chối phỏng vấn. Và tôi đã có được người hùng Lanny của tôi. 1 đêm, dưới cái tên Bonnie Trout của cô bạn thân.

Làm sao Lanny có thể là kẻ xấu xa đối với tôi, cho dù những tự thuật về anh.. "tên săn gái", hay tệ hơn, như lời Bonnie "đồ con heo".

Lanny là người dựng vở soạn lời cho cả 2 trong tất cả các buổi diễn.
Lanny tham dự buổi phỏng vấn Vince của tôi vì "Cậu ấy muốn tôi đến. Vince không biết cái gì tốt cho Vince". Hay như lời Vince, "Lanny đáng có được sự công bằng này khi tôi phải nói về những thứ liên quan đến cả 2"?
Lanny cũng đã nói dối về cái đêm ở Miami trong tự truyện của mình, trong bản thảo chương II ấy!
Và Lanny kết án tôi về Vince.

Anh nói dối để bảo vệ Vince hay chỉ để mớm cho Vince? Hay chính anh..?

Sự Thật & Karen O'Connor

Karen, lời dẫn chuyện:
- Lấy đi sinh mạng Maureen, hắn đã lấy đi cả tâm hồn người cha và trái tim người mẹ..

Maureen O'Flaherty, với Lanny, sau cuộc truy hoan three-some:
- Ai sẽ trả tiền cho em đây? Ô không. Em muốn trở thành phóng viên. Và ý em là em có thể xài những thông tin này, hoặc em có thể xài rất nhiều tiền. Anh có thể yên tâm là chỉ phải trả 1 lần duy nhất.

Khi cái giá $1 triệu được Reuben đề nghị cho cuộn băng ghi âm toàn bộ những gì xảy ra với Vince-Lanny-Maureen đêm ấy, tôi đã cố phân tích và đi đến kết luận: tất cả trò chơi phức tạp này đã được sắp đặt.

Tất cả những gì tôi có từ những cuộc phỏng vấn Vince cũng như các bản thảo tự truyện của Lanny với nguồn gốc nặc danh bây giờ đều vô giá trị. Ngoại trừ có được cuộn băng, "sự thật được ghi nhận từ chính đối tượng", có nội dung trùng khớp phần bản thảo tôi hiện giữ.
Nhưng..

.. sự thật ở đâu?
Khi mà xác Maurren đã được thiêu lập tức sau cuộc điều tra vội vã chỉ trong vài ngày và người nữ nhân viên PR khách sạn Palace Del Sol, New Jersey của ông trùm xã hội đen Sally, người phát hiện cái xác trong thùng tôm hùm chứ không phải trong bồn tắm như được sắp đặt sau đó, cũng đã chết vì tai nạn 2 tuần sau vụ án.
Khi mà ánh mắt Vince tràn đầy cay đắng lúc Lanny hét vào mặt anh "Tụi mình là minh tinh, tụi mình không thể.."
Khi mà nội dung cuộn băng kia sau 15 năm liệu có chứng minh được gì khác, cũng như việc mua nó từ người rất có thể là kẻ chủ mưu sắp đặt liệu có phạm tội thông đồng trục lợi?
Thậm chí khi hứa ".. sẽ công bố sự thật 1 khi con người vô tội đó không còn bị ảnh hưởng bởi sự thật vế cái chết của con gái bà..", tôi không chắc người đàn bà bất hạnh hiểu được sự thật lời hứa ấy.

Vince, tại sao tôi phải có trách nhiệm về cái chết của Vince? Còn Lanny.. anh có từng yêu tôi?
Tất cả những gì tôi muốn chỉ là phóng sự của tôi.
Về nguyên nhân tan rã của Lanny & Vince.
Về cái chết của Maurren.

Tôi chỉ đi tìm sự thật.
Mà rốt cuộc thì sự thật ở đâu?

Karen, với Lanny, sau đám tang Vince:
- Tôi đã có 1 số tư liệu phỏng vấn Vince (nhưng không đủ). Sẽ tuyệt vời nếu các khía cạnh thú vị của Vince (do anh cung cấp thêm) đến được với công chúng.

Karen, với Vince, khi anh hỏi "Vậy ra cô đã ngủ với anh bạn Lanny của tôi?" tại cuộc gặp tay ba bất ngờ:
- Chỉ là (ngủ) kỹ thuật thôi.

Karen, lời dẫn chuyện:
- Tôi là 1 phóng viên trẻ với 1 vài giải thưởng, 1 vài phóng sự trang bìa và hơn tất thảy, 1 nổi khao khát chứng minh bản thân.

Karen, lời phát biểu tại Telethon Miami 15 năm trước:
- Các anh là những người hùng. Cảm ơn anh, Lanny. Cảm ơn anh, Vince.

Đạo diễn Atom Egoyan, gốc Armeni nhưng sinh tại Ai cập và lớn lên tại Canada, là 1 trong những nhà làm phim độc lập đương thời được đánh giá rất cao. Đáng lưu ý nhất trong các tác phẩm của ông là "The Sweet Hereafter" (1997) và "Ararat" (2002).

"Where The Truth Lies" được Atom Egoyan chuyển thể kịch bản từ tiểu thuyết của Rupert Homes lấy hình tượng cặp song tấu Dean Martin & Jerry Lewis đã đón nhận những phản ứng trái ngược từ khán giả và sự nhận xét khá dè dặt từ các nhà phê bình.
Phim thậm chí bị dán nhãn NC-17 cho phiên bản màn ảnh rộng.

VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 0 (from 0 votes)

Nhìn thật là đẹp

Friday, August 4th, 2006

"Nghệ thuật hay ở chỗ nó có một sức tưởng tượng phong phú, khi thực hiện một cảnh quay có nhiều thứ quả thật rất là đẹp" – Trương Nguyên

Ngày hôm ấy trời nắng đẹp như hôm nay, đối với những người đã trưởng thành như chúng ta mà nói, cái cuộc sống hiện thực thật là khô cằn, mỗi một người đều mang một trái tim khô cằn ấy vội vã đi đến một điểm đích tiếp theo của cuộc đời. Vì bản thân tôi, bản thân bạn và tất cả mọi người sớm đã mang trong lòng một phương pháp giống nhau để đối diện với xã hội hiện thực này. Thậm chí cái phương pháp ấy nếu dùng nhiều qua một thời gian khá dài, bạn có thể không còn nhớ đến những cái đầu tiên nhất trên thế gian này nữa. Hôm nay là một ngày bình thường như bao ngày khác, chỉ với Phương Sang Sang mà nói thì nó không như vậy. Có thể buổi đêm, Sang Sang và bạn cùng mơ chung một giấc mơ nhưng sự khác biệt là , khi Sang Sang nằm trong khu ký túc tập trung của nhà trẻ tỉnh dậy, cậu bé phát hiện ra mình đã đái dầm, phải làm sao đây? Phương Sang Sang biết rằng một lần nữa cậu bé sẽ không nhận được một bông hoa bé nhỏ màu đỏ của cô giáo. Sang Sang khóc, Sang Sang gây rối, Sang Sang muốn tạo phản. Trong mắt các cô, Sang Sang là một đứa học trò hư; còn với Sang Sang mà nói nhà trẻ là cái xã hội hòan chỉnh đầu tiên mà cậu bé phải đối diện, cũng là lần đầu tiên Sang Sang quyết định dùng hành động để thách thức với cái thế giới này.

Nhìn thật là đẹp (Tên tiếng Anh: Little Red Flowers) là một bước đột phá mới của đạo diễn Trương Nguyên, là một bước ngoặt mới trong sự nghiệp điện ảnh của ông. Bộ phim dường như khiến khán giả cười từ đầu đến cuối, cười vì sự trong sáng ngây ngô của những đứa trẻ, cười vì mỗi người trong họ đều có sự luyến tiếc vì thời ấu thơ của mình. Chỉ đến khi âm nhạc kết thúc phim vang lên, mọi người mới cảm thấy trong lòng có chút gì đó nặng trĩu, một chút gì đó buồn bã đang nóng lên dần, những suy nghĩ mông lung bắt đầu hiện ra. Đạo diễn Trương Nguyên không hề dùng cảnh quay, ngôn ngữ, âm nhạc nói cho ta biết ta cần suy nghĩ cái gì, mà đó là những phản ứng tự nhiên của khán giả. Bộ phim đang kể cho chúng ta nghe một câu chuyện, một câu chuyện được thông qua góc nhìn của một đứa trẻ để đưa ta đến với thế giới của trẻ thơ, một thế giới bị những người trưởng thành như chúng ta dần quên lãng.

"Những đứa trẻ không hiểu được quy tắc của thế giới này, nhưng bắt đầu từ ngày bước chân đến nhà trẻ, những suy nghĩ ngây ngô đang tự do chạy nhảy hay cái thế giới nội tâm trong linh hồn của những sinh mạng bé nhỏ ấy đã bắt đầu bị những quy tắc ấy trói buộc." Khoảnh khắc Phương Sang Sang bị cắt đuôi tóc cũng là lúc cái "quy tắc của thế giới" xuất hiện.

"Vớ phải mang vào cho đàng hoàng, thắt nút áo phải cho thật thẳng…" những lời nói ấy như những câu ca dao quen thuộc của đám trẻ, ngày nào chúng cũng phải nghe cô giáo nói những câu ra lệnh lạnh lùng ấy, và nếu ngoan ngõan, làm đúng theo lời cô thì sẽ được một bông hoa giấy màu đỏ. Lặng lẽ nhìn lên trên chiếc bảng với những bông hoa màu đỏ thắm, đứa trẻ nào cũng khát khao mình sẽ là người có nhiều bông hoa nhất, và có thể tự hào với điều ấy.

Những bông hoa màu đỏ là đường dây chủ yếu trong bộ phim, Phương Sang Sang từ tranh giành những bông hoa cho đến khi cậu bé quyết định bỏ cuộc, quá trình này là một sự biến đổi trong tâm lý của những đứa trẻ. Trong tòan bộ quá trình ấy, Phương Sang Sang chỉ có được hai bông hoa. Một bông hoa là do Sang Sang vô tình nhặt được, bông còn lại là được "bố thí". Bông hoa nhặt được Sang Sang không ngần ngại đem tặng cho người bạn thân của mình nhưng bị từ chối. Còn bông hoa được "bố thí" đó là sự đả kích đối với "quy tắc của thế giới". Chỉ một câu của một vị phụ huynh đồng thời cũng là một nhà lãnh đạo "Cậu bé này sao đến một bông hoa cũng không có? Chúng ta nên giúp cho cậu ta chứ". Âm nhạc vang lên khiến lòng người nặng trĩu vì ai đó trong chúng ta đang nhìn thấy cái "hiện thực" phũ phàng của thể giới người lớn.

Nhìn thật là đẹp một bộ phim đem đến những nụ cười thật tinh tế, vừa cười vừa suy ngẫm, cảnh quay đẹp, âm nhạc động lòng người và cả một mối tình ngây ngô trong sáng, giống như ánh mắt trời đi tìm hình bóng của mình.

VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 0 (from 0 votes)

Một con người khác trong tôi trên thế gian này

Friday, August 4th, 2006

…Bài viết này dành tặng Trang và Thùy, hai người bạn thân yêu nhất của tôi…

Gặp được bạn là niềm hạnh phúc của tôi và cũng là định mệnh của tôi.

NANA, là tên của Nana Osaki và là tên của Nana Komatsu.

NANA, chỉ với bốn chữ cái cỏn con này đã đưa hai thiếu nữ có cùng cái tên, cùng tuổi tác nhưng khác biệt về tính cách, về hoàn cảnh sống đến với nhau.

Được dựa theo tác phẩm nổi tiếng cùng tên của nhà văn Ai Yazawa, NANA là câu chuyện về tình bạn, về tình yêu, về cuộc sống, về ước mơ, về hòai bão của những cô gái trẻ. Những tình tiết và câu chuyện trong NANA lôi cuốn giới trẻ đến với thế giới của hai cô gái có cùng cái tên ấy, và họ tìm thấy đâu đó chính mình trong cái thế giới đó.

Nana trong tiếng Nhật cũng có nghĩa là số 7 và trùng hợp thay hai cô bé lại có cùng ý tưởng vô tình thuê đúng căn phòng số 707 lầu 7. Họ cùng chia sẻ căn phòng màu trắng nhỏ bé nhưng đáng yêu này, và Nana Osaki thường gọi Nana Komatsu là Hachi, nghĩa là số 8.

Nana và Hachi là hai cô gái khiến bạn phải động lòng vì sức cuốn hút kỳ lạ của họ. Rồi bạn sẽ phát hiện ra rằng Nana và Hachi thật chất là cùng một loại người, Hachi chính là một phần trong Nana muốn che dấu nhất.

Hachi là một loại hình thiên kim tiểu thơ, vừa dịu dàng vừa đáng yêu, vừa gần gũi vừa ngoan ngoãn, vừa ngây thơ vừa tốt bụng, là một điển hình người thiếu nữ dễ gây nên những rắc rối nhỏ, sẽ bị những điều nhỏ nhặt làm cảm động đến rơi nước mắt, sẽ mơ tưởng đến những điều viễn vông như những thiếu nữ khác và sẽ gặp phải những nỗi đau trong cuộc sống.

Nana thì ngược lại, là một cô gái có tính tình cứng rắn sau một tuổi thơ đầy bất hạnh, tự lập và nặng lòng tự trọng, đây có lẽ là những đặc điểm dễ thấy nhất ở những đứa trẻ mồ côi hay những đứa trẻ có gia đình không mấy hạnh phúc, những cô gái như Nana luôn có ý thức bảo vệ bản thân mạnh mẽ và con tim của họ thì luôn được đóng kín không thể nhìn thấu vào phía bên trong.

Nhưng những điều này không thể ngăn cản hai người họ trở thành những người bạn thân thiết nhất, lồi và lõm chính là một sự kết hợp hoàn mỹ. Và cũng thật may mắn vì có sự tồn tại của bạn, nếu không thế giới của tôi không được hoàn hảo như thế.

Không có sự giúp đỡ của Nana, cuộc sống tự lập của Hachi sẽ gặp nhiều khó khăn; không có sự kiên cường của Nana, lúc Hachi thất tình, vết đau ấy sẽ không nhanh chóng được khâu kín; không có sự dẫn dắt của Nana, Hachi không thể hiểu được ý nghĩa về mục tiêu trong cuộc sống của bản thân; không có sự kề cận của Nana, Hachi không trưởng thành nhanh như thế.

Nhưng cũng nhờ có Hachi mà Nana trưởng thành hơn; nụ cười của Hachi giúp cho cuộc sống của Nana thêm lạc quan, thêm yêu đời; những rắc rối Hachi gây nên giúp cho con tim Nana không còn thấy cô đơn, không còn bị khép kín nữa; lòng tốt của Hachi giúp Nana có niềm tin đối diện với Ren; sự đáng yêu của Hachi cũng giúp cho Nana dần dần thay đổi dáng vẻ lạnh lùng bên ngoài.

Nếu như không phải là sự an bài của định mệnh, chúng ta sẽ không gặp nhau.

Một con người khác trong tôi trên thế gian này, tìm được bạn là hạnh phúc của tôi.

Là câu chuyện của Nana và Ren. Nana ở bên cạnh Ren và thâm nhập vào cuộc sống của Ren. Tình yêu của hai đứa trẻ mồ côi luôn có một định mệnh tất yếu, thực tế nhưng nao lòng, tình yêu của họ không nở nhiều hoa thơm, và từng hơi thở của Nana đều chịu sự ảnh hưởng của Ren.

Đó là một tình yêu mãi không cách nào quên được, khi cả hai ôm chầm lấy nhau cũng là khoảng khắc hai linh hồn chạm ngõ, ai cũng không thế sống thiếu được ai. Chi tiết đơn giản ấy đã làm xao động con tim của khán giả.

Nana và Ren cùng đeo chung một chiếc khăn choàng dưới trời tuyết lạnh giá trở về nhà; Ren hỏi Nana về hình xăm trên tay cô, đó là hình hoa sen và cũng chính là Ren vì Ren trong tiếng Nhật nghĩa là hoa sen; Ren thích tắm và trò chuyện cùng Nana trong bồn tắm, chà lưng cho Nana và ôm chặt lấy cô; khi Ren và Nana chia tay cả hai cùng quay lưng lại che dấu đi những giọt nước mắt; trong buổi trình diễn Ren đã vì Nana mà gảy lỡ nhịp; lúc Nana bỏ vào thang máy, Ren đã ra sức chặn chiếc cửa thang máy vô tình và một lần nữa Nana được Ren ôm chặt vào trong lòng sau hai năm xa cách.

Trước mặt Ren, Nana không thể trở thành con mèo hoang lạnh lùng, cô không thể che dấu bất cứ thứ gì kể cả tình cảm giành cho Ren, vì vậy Nana đã đeo lên cổ Ren một ổ khóa; trong trái tim Ren, Nana chiếm giữ một vị trí vô cùng quan trọng.

Không chấp nhận đi xem buổi trình diễn của Ren, Nana cũng đã đi; không muốn gặp Ren nhưng cuối cùng Nana cũng đến tìm anh; đứng ngay hàng đầu tiên nhìn Ren biểu diễn, một ánh mắt âm thầm nhưng chứa đầy khát vọng của Nana, khán giả cũng giống như Hachi mong chờ Ren sẽ nhìn thấy Nana, nhìn thấy cô đến xem anh biểu diễn, chờ đợi giây phút những ánh mắt ấy sẽ nhìn thấy nhau.

Chìa khóa đã được đưa đến tay nhưng Ren không dùng nó mở ổ khóa trên cổ mình. Anh biết Nana đến là vì anh không vì chiếc chìa khóa. Cuộc sống của Nana đã được định sẵn sẽ mãi bên cạnh Ren, đó là định mệnh.

Một con người khác trong tôi trên thế gian này, phải chăng chính là bạn?

VN:R_U [1.9.1_1087]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 0 (from 0 votes)

Lời tỏ tình mùa thu: Em yêu anh, Cảm thông, Cám ơn và Xin lỗi.

Friday, August 4th, 2006

Mùa thu, 2005…

Lời tỏ tình thứ nhất: "Em yêu anh"

Vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời, họ đã phải xa cách nhau mãi mãi

Lee Jin Woo: Hôm nay, anh sẽ biến em trở thành nguời phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian này.

Năm nay tôi 30 tuổi, là một nhân viên cứu hỏa. Công việc hằng ngày của tôi là bôn ba khắp mọi nơi, khắp mọi ngả đường, mang nước đến dập tắt những ngọn lửa đang bùng cháy, cố gắng hết sức để cứu mỗi một sinh mạng đang bị vây trong biển lửa. Một cuộc sống tràn đầy nguy hiểm như thế, nhưng tôi rất thích nó. Rồi giờ đây, tôi bắt đầu có một cảm giác bất an, tôi đem lòng yêu một người con gái. Vì cô ấy, lòng tôi bắt đầu có sự nhớ nhung. Tôi có rất nhiều lời muốn bày tỏ với cô ấy nhưng không hiểu sao khi gặp người con gái tôi yêu tôi không thể thốt nên một lời nào cả. Tôi đã tùng cứu sống rất nhiều người, mà giờ đây bản thân lại bị nhốt trong lưới tình, người có thể cứu tôi thoát khỏi vòng vây ấy, trên thế gian này chỉ có duy nhất một người – Ahn Su Jeong. Tôi đã khiến người con gái ấy chờ đợi tôi trong một khỏang thời gian khá dài và tôi thật là ân hận. Vì muốn mãi mãi được ở bên Su Jeong, tôi quyết định mua một chiếc nhẫn, chuẩn bị cầu hôn với cô ta. Đêm hôm ấy, trời mưa như Su Jeong mong muốn, tôi ngồi ở nhà hàng chờ đợi Su Jeong với mọi thứ được chuẩn bị sẵn cho một buổi cầu hôn thật lãng mạn. Bỗng, điện thoại reo…

Ahn Su Jeong: Hôm nay, em cũng mong ước rằng trời sẽ đổ cơn mưa.

Tôi là một phát thanh viên thủ ngữ của đài truyền hình. Vì anh ấy, tôi không còn thích ánh mặt trời chói chang nữa, mà ngược lại tôi luôn mong ước ngày nào cũng có mưa rơi. Mỗi một buổi sáng sớm thức dậy, việc đầu tiên mà tôi làm đó là mở cánh cửa sổ ra và lắng nghe dự báo thời tiết. Không phải là một ngư dân đi đánh cá ngoài biển khơi xa, cũng chẳng phải kẻ leo trên những ngọn núi cao chót vót, nhưng một ngày của tôi bắt đầu từ dự báo thời tiết và cũng kết thúc từ dự báo thời tiết. Trên đời này có biết bao người con gái là bạn gái của các chàng trai làm nghề cứu hỏa, phải chăng bọn họ cũng giống như tôi, đều mong ước ngày nào trời cũng đổ cơn mưa? Mỗi ngày đều lo lắng cho an nguy của anh ấy, ăn không ngon ngủ không yên. Tôi bị lạc lõng trong những ngọn lửa đang bùng cháy, ai có thể giúp tôi dập tắt những ngọn lửa ấy? Vì tôi, và vì tất cả những con người cần được anh ấy cứu, hôm nay ông Trời hãy đổ một cơn mưa, có được không? Sáng hôm nay, ánh mặt trời thật rực rỡ, chiếc xe bus đang lướt nhanh qua các ngã đường, tôi ngồi trong ấy và chờ đợi anh sẽ cầu hôn với tôi mà lòng khẽ nói rằng: Em yêu anh.

Lời tỏ tình thứ hai: Xin hãy hiểu cho anh.

Khoảnh khắc đôi tình nhân chia tay nhau, họ đã rơi những giọt lệ đau thương nhất.

Jung Ha Suk: Chỉ cần có em ở bên anh, tất cả mọi người trên thế gian này chia tay cũng là một điều tốt.

Ba năm nay, tôi chỉ là một tay đấm bốc vô danh lặng lẽ, chỉ biết sống dựa vào một số tiền ít ỏi của các trận thi đấu và của cô bạn gái. Hôm nay cũng là một ngày tôi chui rúc trong căn phòng bé nhỏ của mình, suy nghĩ về những gì xảy ra vào ngày hôm qua. Đã ba năm rồi, sống trong căn phòng bé nhỏ chật chội tăm tối dù chỉ ở một mình nhưng tôi rất thích, tất cả vì Suk Hyun, cô bạn gái xinh đẹp của tôi. Mỗi ngày tôi đều kỳ vọng, sẽ có một ngày nào đó tôi sẽ trở nên xuất chúng. Nhưng rồi giờ đây cô ấy đã cảm thấy mệt mỏi, cô ấy muồn rời xa tôi. Tôi biết rằng cô ấy rất khó nói ra được lời chia tay, nhưng bằng mọi giá tôi không thể để Suk Hyun rời xa mình. Hãy cầu nguyện đi, chỉ cần có thể giữ cô ấy ở lại, tôi nguyện chịu trách nhiệm tất cả mọi việc. Vì vậy bắt đầu từ hôm nay, cuộc chiến giữa tôi và chia ly được bắt đầu.

Choi Suk Hyun: Tình yêu ra đi rồi nhưng vật chất vẫn còn tồn tại, lời nói này tôi không bao giờ tin nó nữa.

Tôi làm thêm tại một siêu thị giảm giá quy mô lớn đã được ba năm, mối tình nghèo của tôi cũng đã được ba năm. Lúc trước tôi luôn nghĩ, rồi một ngày mọi việc sẽ ổn. Nhưng giờ đây tôi mới hiểu, tình yêu không thể nào giải quyết hết mọi vấn đề. Nếu như yêu nhau mà không có trách nhiệm thì đó có phải là tình yêu không? Mỉm cười rồi chia tay không phải có thể lưu lại những kỷ niệm đẹp đẽ hơn sao? Những tháng ngày bên cạnh Ha Suk cũng giống như nhìn không thấy đường chân trời trong mùa đông buốt giá. Bây giờ tôi đã quá mệt mỏi, tôi cũng khao khát một mùa xuân ấm áp, gió mát thổi nhè nhẹ qua bờ vai. Hôm nay anh ấy cũng ngắm nhìn bên ngoài cánh cửa, chờ đợi tôi, nhưng phải làm sao đây? Phải chia tay thôi, ngay lúc này đây phải nói lời chia tay với anh ấy. Nhưng tôi vẫn còn yêu anh ấy? Rất yêu rất yêu anh ta. Bởi vì yêu cho nên càng phải chia tay.

Lời tỏ tình thứ ba: Cám ơn

Mối tình đầu trôi qua trong nháy mắt nhưng lại có được dũng cảm để yêu một lần nữa.

Sang Gyu: Cho đến khi nào tôi mới có thể vẽ được khuôn mặt của cô ấy đây?

Tôi là một chàng họa sĩ lề đường giúp đỡ những người trong khu vui chơi vẽ chân dung của họ. Một ngày tôi vẽ đến mười mấy bức tranh với những nét mặt khắc nhau. Vui vẻ có, hạnh phúc có, lo lắng có, đau buồn có….Mỗi ngày tôi đều phải đối diện với những khuôn mặt xa lạ ấy. Nhìn thấy những người vì những bức tranh vẽ mà cố vẻ ngượng cười tôi rất buồn lòng, lẽ nào tôi thật phải tiếp tục vẽ những bức tranh như vậy sao? Cho đến một ngày, trong ánh mặt trời sáng chói bỗng ào đến một cơn mưa nhỏ. Cơn mưa nhỏ đó cũng là định mệnh đưa cô ấy đến với tôi và khuôn mặt bấy lâu nay tôi chờ đợi cuối cùng cũng đã xuất hiện. Từ ngày hôm ấy, con tim tôi luôn xao xuyến một cách kỳ lạ. Tôi mong ước ngày nào cũng được gặp Su Eun, nhưng cô ta lại luôn giấu khuôn mặt thật của mình sau bộ đồ búp bê bên ngoài. Tôi muốn biết nhiều hơn về cô ấy nhưng lại không dám đeo đuổi quá sát, sợ rằng rồi cô cũng như cơn mưa nhanh chóng qua đi. Vào ngày tôi muốn mở cánh cửa trái tim của Su Eun, tôi ngồi chờ đợi bên trong công viên, con tim thì cứ đập loạn nhịp.

Ahn Su Eun: Có lẽ, chàng trai ấy mở được con tim đã khóa trái của tôi?

Công việc của tôi là mặc bộ đồ búp bê của một nhân vật cổ tích trong khu vui chơi giải trí. Tính tình hoạt bát của tôi khiến mọi người không ngờ rằng tôi là một cô gái có khiếm khuyết về nói và nghe. Hôm ấy, tôi được một chàng lính cứu hỏa dũng cảm cứu sống mình khỏi ngọn lửa lớn nhưng cũng từ đó trở đi tôi không còn nghe được âm thanh trên thế giới này, không thể nói được thứ ngôn ngữ mà mình vốn có. Tuy vậy tôi vẫn không tuyệt vọng, vẫn yêu đời dù nỗi đau trong lòng không thể nào biến mất đi được. Cho nên tôi đã chọn công việc này, mặc bồ đồ của nhân vật trong truyện cổ tích, đeo mặt nạ, cùng vui đùa với các bạn nhỏ trong công viên. Phải chăng điều ấy sẽ giúp cho con tim tôi được thanh thản? Tôi cũng không biết nữa. Chàng trai ấy có vẻ như rất quan tâm đến tôi càng khiến cho tôi lo sợ. Mỗi một lời của anh ấy tôi không thể lắng nghe. Thật ra tôi mong muốn biết bao có thể cởi bỏ lớp mặt nạ này để anh có thể nhìn thấy khuôn mặt của tôi, nhưng tôi lo sợ rằng mối tình đầu của mình sẽ mau chóng biến mất giống như xe ngựa của cô bé Lọ Lem biến thành quả bí đỏ. Đối với tình yêu, càng gần nó một chút thì tôi lại càng thêm phần khát khao. Anh ấy ngồi chờ tôi bên trong công viên, nhưng tôi có thể lưu lại ấn tượng tốt đẹp nhất cho anh ấy chăng? Chỉ trong một ngày mà con tim tôi lượn vòng giữa thiên đường và địa ngục biết bao nhiêu lần…

Lời tỏ tình thứ tư: Xin lỗi

Con trai yêu quý của mẹ, mẹ không thể nào mãi ở bên con

Yeom Ju Young: Tôi lúc nào cũng bận rộn, đối với con tôi mà nói, tôi không phải là một người mẹ tốt.

Tôi là một nhà thiết kế và có lẽ cũng là một bà mẹ bận rộn nhất trên thế gian này. Mỗi ngày dù có bận rộn đến đâu tôi cũng đều chuẩn bị bữa ăn sáng cho chồng và con trai tôi, rồi đưa chồng đến công ty, đưa con trai đến trường học. Đối với một người hay chạy ngược chạy xuôi như tôi thì một ngày 24 tiếng đồng hồ quả thật quá ngắn ngủi. Trong ánh mắt của con trai, tôi là một người mẹ bận rộn. Không có thời gian dạy dỗ cho con trai, thậm chí đến một nụ hôn dành cho con trai cũng không có được. Hôm qua, tôi được gọi đến trường của Hui Chan, cô giáo đã cho tôi xem một bức tranh nhật ký của con trai mình. Người bên trong bức tranh ấy là tôi, mỗi ngày say khướt về nhà nằm ngủ, lại hay cãi vã với chồng mình. Nhìn vào khuôn mặt đầy những lời nói dối của con trai, tôi rất đau lòng. Con trai của tôi ơi, trên thế gian này không có thứ gì quan trọng hơn con cả, con có thể nào hiểu được tấm lòng của mẹ không? Con trai ngoan của mẹ, mẹ xin lỗi con.

Park Hui Chan: Tôi biết rằng nói dối là một điều tồi tệ, nhưng không có mẹ thì càng tồi tệ hơn.

Năm nay tôi được 8 tuổi, học tiểu học năm thứ 2. Hôm nay là ngày mẹ đến đón tôi trễ nhất, những bạn học khác đã về cùng với mẹ, chỉ còn mỗi mình tôi bơ vơ ở nơi đây. So với tôi, chắc là mẹ yêu thích công việc hơn tôi? Không thể chơi cùng tôi, cũng không giống mẹ của các bạn khác mặc bồ y phục xanh lá đứng thổi còi quản lý giao thông trước cửa trường. Hình như tôi có chút hận mẹ. Nếu như mẹ luôn nghĩ về tôi có phải tốt hơn không? Nếu như mẹ có thêm nhiều thời gian vui chơi cùng tôi thì tốt biết bao? Mỗi đêm khi tôi vẽ những bức tranh nhật ký, tôi bắt đầu nói dối. Tôi vẽ mẹ trở thành một người mẹ xấu, mỗi ngày uống rượu say mới trở về nhà, còn cãi vã với cha tôi. Hìhì, vẽ như vậy thì mẹ sẽ bị cô giáo la rầy đúng không? Nhưng thật kỳ lạ, trong lúc tôi viết nhật ký, tôi đau lòng và khóc rất nhiều. Tại sao tôi khóc ư? Tôi cũng không biết nữa.

Một mùa thu nữa lại trôi qua…

VN:R_U [1.9.1_1087]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 0 (from 0 votes)

Chúa Trời và Con Người Trên màn ảnh

Friday, August 4th, 2006

"Cô không tin vào Chúa trời sao?" Robert Langdon (Tom Hanks) hỏi Sophie Neve,người cộng sự của mình trong phim "The Da Vinci Code"

"Ông có tin vào chúa hay không?" Robert Thorn (Live Schreiber) hỏi người phân tích bịnh lý khi ông này cho rằng đứa con nuôi của Robert, Damien, là hiện thân của ma quỷ.

"Hãy là con chiên ngoan đạo, hãy làm điều tốt với đấng tối cao?" William Hurt thuyết giảng trong " The King"

Với những câu hỏi ,những đoạn hội thoại về niềm tin được lặp lại luân hồi, rạp chiếu phim ngày nay dường như biến thành nhà thờ thuyết giảng người xem về niềm tin tôn giáo.Tuy nhiên, cái điều tưởng như là sự tình nguyện tìm hiểu niềm tin của con người- đi sâu vào tôn giáo,thần linh như phân đoạn "This week of God" của Daily Show lại đưa tôn giáo thành đề tài châm biếm,nhạo báng

Nêú "The Passion" chứng minh rằng tôn giáo có thể được giới thiệu đến phần lớn khán giả, hay như "The Passion of Christ đưa ra vấn đề về niềm tin mà không cần phải đặt câu hỏi kiểu : Anh có tin …, vì phim thực sự dựa vào chính cảm nhận niềm tin của mỗi người về khổ nạn của Jesus thì những phim gần đây lại dùng tôn giáo như là đề tài để câu khách. Điều cốt liễu trong phiên bản "The Da Vinci Code" ,thể loại phim huyền bí, không phải nói đến tính thần thánh của đức chúa tôn sùng Jesus nhưng lại bàn về sự suy đồi nhà thờ La Mã, một đề tài mang tính chính trị nhiều hơn là mang tính tôn giáo. Còn "The Omen" , phim làm lại từ phiên bản 1976 ,thì lại chỉ xoay quanh nội dung đứa bé trai là con trai của quỷ dữ. Thậm chí phim mang nhiều suy ngẫm như "The King" , với Gael Garcia Bernal trong vai đứa con trai ngoài dá thú của vị mục sư, cũng ít nói đến tôn giáo thay vào đó là tính giả dối, đạo đức giả ,sự hai mặt trong một con người.

Và hầu hết những phim này thuộc hàng khẩu vị giải trí theo trào lưu. "The Da Vinci Code" tại các rạp bán vé vẫn đang ăn khách, còn cuốn tiểu thuyết thì thực sự sở thành hiện tượng văn hoá, và thậm chí nó còn ít bàn đến vấn đề về niềm tin so với bộ phim cùng tên. Cái gì đã làm cuốn truyện trở thành hiện tượng so với những tác phẩm ăn khách khác : Có phải nhà thờ thiên chúa giáo tìm mọi cách thậm chí tàn sát để che dấu quan niệm cho rằng Jesus là người bình thường và có con? Những mảng lịch sử tóm tắt về Knights Templar đi theo chiêu thức xuất bản quen thuộc : Những cuốn tiểu thuyết làm người ta nghĩ rằng họ sẽ học được điều gì đó sẽ lôi kéo người đọc mặc dù họ chẳng thắm thiết gì với tác phẩm là mấy.

Và khi Mức độ trung thành của phim theo nguyên tác lại chính là ngõ cụt làm cho phim mất đi tính sống động, thì đoạn hội thoại giữa tiến sĩ Robert và Sophie về niềm tin đem đến nguồn sinh khí mới, điều buồn cười ở đây là đoạn hội thoại lại không phải từ nguyên tác của Dan Brown, mà là từ phần kịch bản của Akiva Goldsman. Phim để cho Robert và Sophie trò chuyện về vấn đề có hay không sự tồn tại của chúa trời, Sophie đã trả lời : "Không" và bảo rằng : "Tôi không tin vào những điều kỳ diệu ở thiên đường, tôi chỉ tin vào con người mà thôi"

Và đến khúc cuối, khi những nghi ngờ của Sophie bị thách thức, Robert Langdon đã nói với cô rằng : Việc chúa trời có phải là người thường hay một vị nhân siêu phàm , điều đó không quan trọng, vấn đề ở chỗ là cô tin vào cái gì mà thôi. Câu nói đó đã tóm gọm toàn bộ quan điểm về niềm tin của phim : một cách nói làm yên lòng theo chủ nghĩa nhân văn.

Còn trong Omen, vai diễn của Schreiber là Robert Thorn,nhà ngoại giao người Mỹ, luôn cố gắng nhìn vào thực tế : " Không có sự tồn tại của quỷ dữ cũng như chúa trời, chỉ có con người , cuộc sống mà thôi." Giống như " The Da Vinci code," phim "Omen" cũng phải có người hùng đi tìm sự thật đằng sau những tình tiết bí ẩn. Nhưng trong Omen, thì sự việc xảy ra tại Rome và London (mặc dù phim hầu hết được quay tại Prague). Và một lần nữa, hình ảnh nhà thờ thiên chúa giáo cũng chẳng tốt hơn là mấy. Trong phim, Vị thầy tế khuyên Robert nên lừa gạt vợ và thay Damien cho đứa con chết trong bụng mẹ.

Còn "The King" thì về tội lỗi ,về mối quan hệ cha va` con. Khi Elvis(Bernal) đi tìm người cha mình chưa bao giờ biết mặt, thì Pastor Sandow (Hurt), vị mục sư, đã từ chối nhận con mình và xem đó là một phần quá khứ tội lỗi trong đời. Không ngạc nhiên khi điện ảnh bàn về mối quan hệ cha con trong cơ đốc giáo, điều đáng nói ở đây là câu chuyện của Elvis, đứa con bị sự từ chối của người cha lạnh lùng dẫn đến bất nhẫn và quá khích, là nguyên nhân dẫn đến tội lỗi và báo thù.Và khi Elvis ném trả lại lời cha mình thuyết giảng : Tôi chỉ làm điều theo chúa dạy bảo, thi` không khác gì lời chế nhạo,mỉa mai

Sự châm biếm này còn thấy ở bộ phim hài "Saved" vào năm 2004, bộ phim xảy ra tại trường học cơ đốc giáo, tình tiết châm biếm khi Mandy More trong vai nữ hoàng của buổi dạ hội phô trương cầu nguyện đấng tối cao để được ngưỡng mộ thì Jena Malone trong vai cô gái vị thành niên lỡ dại mang thai và chịu sự đánh giá, phán xét từ những người xung quanh.

Sự chế nhạo, châm biếm đã làm rất rõ vấn đề rằng : Niềm tin có thể hoặc không ăn sâu vào con người, nhưng sắp đặt tín ngưỡng là điều không nên

Và khi một người trong "THe Da Vinci Code" thốt lên : Ôi lạy chúa, tôi không thể tin được, thì thực ra anh ta đang hàm ý điều ngược lại

VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 0 (from 0 votes)