Tuy thoát khỏi bụng quái vật nhưng gã Thuyền trưởng “điên” Jack Sparrow lại bị giam cầm bởi Davy Jones. Davy Jones cùng con tàu ma Flying Dutch lại chịu sự quản lý của Công ty Đông Ấn, những kẻ đang cầm giữ con tim của Davy Jones với tham vọng làm chủ Thất Bể, làm chủ đại dương. Trước tham vọng điên cuồng đó, để giải thoát Jack Sparrow và cùng đập tan tham vọng điên cuồng kia của bè lũ Đông Ấn, chàng thợ rèn Will Turner cùng vợ chưa cưới, Elizabeth Swann hợp tác với Thuyền trưởng Barbossa, chủ sở hữu chính thức của con tàu Black Pearl kiêm kẻ thù xưa của Jack Sparrow giương buồng phiêu lưu qua Thất Bể theo dấu tàu Flying Dutch. Trên đường băng qua vùng biển Đông rộng lớn, họ đã kết thân với thuyền trưởng Sao Feng, kẻ hùng cứ một phương biển Đông và là 1 cái gai trong mắt Công ty Đông Ấn.
— yg —
Archive for June, 2007
Pirates of the Caribbean: At World’s End
Saturday, June 30th, 2007Hãy giữ đạo diễn cũ cho phần phim tiếp theo!
Thursday, June 28th, 2007
TTO – Khi một bộ phim ăn khách thì thường sẽ có phần 2, phần 3 và hơn nữa, tùy thuộc vào sức hút đối với khán giả.
Để làm được điều này không phải là dễ, các nhà sản xuất khi làm phần tiếp theo càng ngày càng phải chịu quá nhiều áp lực để sao cho phần tiếp theo vẫn phải đạt độ nóng như phần trước.
Ngoài việc giữ được chân dàn diễn viên chính cũ – lúc này giá cát xê đã được đẩy lên nhiều lần cùng rất nhiều chiêu “làm mình làm mẩy”, thì việc chọn đạo diễn cũng là một vấn đề “đau đầu”. Theo như kinh nghiệm đúc kết thì hiệu quả sẽ cao hơn nếu giữ lại đạo diễn cũ.
Có thể là kinh phí làm phim sẽ dội lên nhiều so với phần trước nhưng một khi các đạo diễn chịu theo tiếp câu chuyện thì hiệu quả thu về là những con số khổng lồ. Điển hình như Sam Raimi đạo diễn cả ba phần của Spider-Man (Người nhện) hay Gore Verbinski cho ba bộ Pirates of the Caribbean (Cướp biển vùng Caribê). Chẳng thế mà Maguire diễn viên chính đóng vai người nhện ở cả ba phần đã phát biểu “đối với tôi Sam mới là tâm điểm mang đến thành công của bộ phim”.
Hàng loạt phim có doanh thu lớn khi làm phần tiếp theo cũng vẫn giữ nguyên đạo diễn cũ có thể kể như Steven Soderbergh vẫn tiếp tục Ocean's 13, Tim Story với Fantastic Four: Rise of the Silver Surfer, Brett Ratner với Rush Hour 3 và Tom Shadyac đạo diễn Evan Almighty -phần tiếp theo của Bruce Almighty.
Theo như nhà sản xuất Jerry Bruckheimer khi lý giải việc tiếp tục thuê đạo diễn Gore Verbinski cho cả ba phần phim về cướp biển Caribê, ông cho rằng Gore là một đạo diễn tài năng và quan trọng là sức sáng tạo trong mạch tiến triển của bộ phim và họ không muốn chặn đứt sự sáng tạo tuyệt vời này mặc dù họ có thể kiếm một đạo diễn khác với giá chỉ bằng 1/10 Gore Verbinski. Đây có lẽ cũng là lời giải thích chung cho tất cả các đạo diễn khác.
Các phim dạng “bom tấn” sản xuất ngày nay đã có nhiều thay đổi so với thế kỷ hai mươi đặc biệt ở khâu đạo diễn, khi mà các hãng phim đã không còn xem chuyện tiết kiệm tiền thuê đạo diễn là một ưu tiên nữa.
Ở những năm 1980 và 1990 thì một đạo diễn rất ít khi đạo diễn trọn vẹn tất cả các phần phim tiếp theo từ bản phim đầu, chủ yếu là do nhà sản xuất không muốn trả lương cho đạo diễn cao hơn. Do vậy mà những đạo diễn của hai thập niên này thường chỉ có cơ hội tỏa sáng ở một tập và hậu quả là các phim rất ít khi “toàn thắng” trọn vẹn khi ra các sêri tiếp theo.
Điển hình như đạo diễn George Lucas thành công với Star Wars phần đầu, còn phần hai và ba do các đạo diễn khác đảm nhiệm kém hấp dẫn hơn. Indiana Jones và Jurassic Park chỉ thành công dưới trướng của Steven Spielberg còn khi vào tay các đạo diễn khác thì phần tiếp theo lại không được như mong đợi.
Tuy nhiên đôi khi có sự thay đổi đạo diễn không hoàn toàn là do tiết kiệm mà bởi do nhà sản xuất muốn thay đổi bầu không khí cũng như tính cách hoặc mô típ của bộ phim đã trở nên nhàm chán khi nó chỉ do một người đạo diễn.
Hollywood vẫn có ngoại lệ như loạt phim bom tấn về chằn tinh Shrek chẳng hạn. Shrek 3 vừa ra mắt do đạo diễn mới là Chris Miller chỉ đạo cũng tỏ ra không hề kém cạnh Andrew Adamson, đạo diễn của hai phần đầu, khi bộ phim vẫn đoạt doanh thu cao ngất ngưởng. Nhưng nói gì thì nói người ta vẫn nhận thấy rằng hãng DreamWorks Animation quả đã không yên tâm mà giao phó tất cả cho Chris Miller khi sắp đặt đạo diễn Andrew Adamson là một thành viên trong ban điều hành sản xuất phần ba này.
Nhìn chung xu hướng làm phim dạng seri đang nở rộ mọi nơi không riêng gì Hollywood. Và đạo diễn không còn là một nhân vật bị bỏ quên trong bóng tối nữa mà cũng nổi tiếng chẳng kém gì các ngôi sao khi phim của họ được công chúng yêu thích.
Vì thế mà các hãng phim cũng săn đón giới đạo diễn hết mực nếu muốn họ làm tiếp phần sau. Hãng nào cũng mơ tới thành công như đạo diễn Peter Jackson với ba tập The Lord of the Rings không những mang lại doanh thu khổng lồ mà còn đem về tượng vàng Oscar phim hay nhất.
NGUYỄN TUYẾT (Theo MSNBC.com)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=207681&ChannelID=10
Bộ tứ siêu phàm 2
Thursday, June 28th, 2007Mặc dù phần 1 của Bộ tứ siêu phàm (Fantastic Four) không được đánh giá cao và không thực sự thành công về mặt doanh thu (154 triệu đôla so với kinh phí 100 triệu), nhưng ở thời đại của phim siêu anh hùng từ truyện tranh với nhiều phần khác nhau, không có gì quá bất ngờ khi phần 2 của bộ phim được thực hiện. Tuy nhiên, Bộ tứ siêu phàm 2: Sự nổi dậy của Silver Surfer đã bước đầu gặt hái thành công về doanh thu với 58 triệu đôla trong tuần đầu công chiếu.
Nếu như phần 1 của bộ phim tập trung quá nhiều thời gian để xây dựng nhân vật, giải thích vì sao những nhà khoa học như Reed Richard, Sue Storm, Johnny Storm và Ben Grimm trở thành những người có khả năng siêu phàm, cũng như giới thiệu và giải thích những khả năng phi thường của họ, thì trong phần 2, các siêu hành hùng chỉ việc ‘thi triển võ công’ mà chiến đấu với kẻ xấu. Nếu ở phần 1, nhân vật thú vị nhất không phải là chàng Reed Richard ‘Phi Thường’ (có khả năng đàn hồi cơ thể), hay nàng Sue Storm ‘tàng hình’, hay anh chàng Johnny ‘Đuốc sống’ đẹp trai đào hoa mà chính là Ben ‘Quái vật’ với bộ dạng xấu xí khiến anh trở nên trầm uất, cô đơn và mất đi tình yêu với người vợ thân thương; thì sang phần 2, nhân vật thú vị nhất lại là Johnny khi anh chàng háo thắng này đối mặt với thất bại trong cuộc chiến với kẻ xấu, với người đẹp và trở thành mối nguy hiểm với những người xung quanh khiến cậu không thể tiếp xúc với những người cậu yêu thương. Diễn biến tâm lý của Johnny cộng với thân hình lực lưỡng của nam diễn viên điển trai Chris Evans khiến Bộ tứ siêu phàm 2 hấp dẫn và lôi cuốn hơn. Nếu Siêu nhân thì mặc quần lót ra ngoài, Người Nhện thì là một anh chàng thua thiệt trong cuộc sống đời thường thì bộ tứ siêu phàm lại khờ khạo hơn cả bởi việc họ đối mặt với chính khả năng của họ. Các nhà làm phim cũng nhận ra chính những chi tiết hài hước nhỏ nhặt trong phần 1 được khán giá đánh giá cao hơn cả để họ đẩy mạnh hơn trong phần 2, chẳng hạn chuyện nàng Sue ‘tàng hình’ phải… khoả thân để có thể hoàn toàn biến mất và gặp ‘tai nạn bất ngờ’ khi bỗng hiện hình giữa đám đông, hay chuyện Johnny và Ben luôn cà khịa với nhau bởi một kẻ xấu xí còn kẻ kia đẹp mã. Khán giả có thể không trầm trồ vì những màn kỹ xảo hoành tráng, mạ họ có thể sẽ bật cười bởi những hiệu ứng mà nhờ kỹ xảo, các chi tiết hài hước trở nên thật hơn, ngộ nghĩnh hơn.
Nhưng với các phim siêu nhân anh hùng, chính kẻ thù của họ mới đem đến sức hấp dẫn nhất. Đó là lý do mà Siêu nhân trở lại để cho Lex Luthor nắm giữ được bí mật nguy hiểm nhất về loại đá có thể khống chế Người đàn ông thép; Người Nhện 3 phải để cho Người Nhện chiến dấu với ba kẻ thù nguy hiểm để cuộc đối đầu thêm phần kịch tính; và Bộ tứ siêu phàm lần này chạm trán Von Doom, kẻ thù từ phần trước cũng quay trở lại với một âm mưu nham hiểm và Silver Surfer, một người hành tinh có năng lực vô biên với tấm ván trượt có sức mạnh không thể kiểm soát được. Silver Surfer là người của hành tinh Galactus được cử đến Trái Đất để dọ thám mở đường cho Galactus huỷ diệt Trái Đất. Không chỉ thế, kẻ thù của họ từ phần trước. Nếu trong nguyên bản truyện tranh, Silver Surfer học được về ý nghĩa thật sự của lòng nhân ái khi gặp người bạn gái mù của Ben thì trong bộ phim, câu chuyện được sửa lại để người xem không bị rối bởi quá nhiều nhân vật đan xen. Cũng chính vì điều này, khán giả có thể không tin vào chuyển biến tâm lý của Silver bởi hầu hết trong toàn phim, anh chàng này cứ bay vòng vèo khắp nơi, bị tấn công, bị tra tấn và chỉ có vài phút để nhìn lại chính mình. Hầu hết thời gian của phim không nhắm vào nhân vật này (dù tên phim là Sự nổi dậy của Silver Surfer) bởi vì câu chuyện tập trung phần lớn thời gian vào chuyện tình và đám cưới của Reed Richard và Sue Storm. Jessica Alba trông… quái hơn bởi đôi mắt quá xanh và mái tóc vàng quá óng ả của cô trong vai Sue Storms, đặc biệt trong các cảnh cô mặc áo cô dâu. Trong khi đó, Ioan Gruffudd vẫn không thực sự nổi bật trong vai Reed Richard.
Diễn viên thành công nhất lại chính là Chris Evans, bởi anh không chỉ là chàng Johnny đẹp mã mà còn đem đến cho nhân vật này chiều sâu nội tâm khiến người xem cảm thông và chia sẻ với anh. Chi tiết này cũng cho thấy xét cho cùng, điều khán giả quan tâm vẫn là câu chuyện và số phận của nhân vật hơn là những kỹ xảo hoành tráng hào nhoáng bên ngoài. Không phải là một phim thực sự xuất sắc, nhưng chỉ với một chút tình cảm cho Johnny khi cậu bỗng trở nên lạc lõng, rồi nhận ra tình bạn, tình chị em ruột thịt, Bộ tứ siêu phàm 2 đã có thể chiếm được cảm tình của khán giả hơn…
PhanXiNe's blog
http://blog.360.yahoo.com/blog-GxCyCZQhc6en1UAXp5Hr55y62zA-?cq=1
Phim Việt: gian nan tìm chỗ đứng!
Thursday, June 28th, 2007
TT – Tinh thần ủng hộ phim Việt sôi nổi ngay khi vấn đề chiếu phim nội được luật hóa bằng nghị định 96.
Tham gia diễn đàn, nhiều bạn đọc tin tưởng đây là hướng mở để phim nội có một “góc đứng” trong rạp chiếu và trên sóng truyền hình. Nhưng để phim nội thật sự có chỗ đứng trong lòng khán giả là cả một hành trình gian nan.
Xung quanh nghị định 96, nhiều câu hỏi đặt ra về việc làm sao đảm bảo tỉ lệ 20% các buổi chiếu, khi số lượng phim nội hiện chiếm không đến 10% so với lượng phim nhập vào? Ai sẽ bù lỗ cho chủ rạp nếu 20% số buổi chiếu không có doanh thu? Cách tính thuế giữa các buổi chiếu phim nội và chiếu phim ngoại có khác nhau không?
Bảo hộ phim Việt là điều cần thiết nhưng bảo hộ cái gì, bảo hộ như thế nào cho hợp lý khi ta chưa có đủ sản phẩm? Nhà quản lý xem buổi chiếu là thước đo sự hiện diện của phim hay số người có mặt trong buổi chiếu đó?
Thậm chí, có ý kiến còn nêu một vấn đề khá thực tế: Khi lượng rạp chiếu tăng nhanh, số lượng phim nhập về đạt đến 830 phim/ năm như năm 1959 (theo thống kê của Ban Khoa học xã hội Thành ủy TP.HCM năm 1991), nhà quản lý điện ảnh nào ở VN sẽ vạch ra được con đường để đạt con số 160 bộ phim nội/ năm?
Cho nên, để các bước bảo hộ phim Việt trở nên khả thi, vấn đề căn cơ nhất mọi khán giả đặt ra vẫn là nâng chất lượng phim, đầu tư tích cực hơn nữa cho điện ảnh.
Hàng loạt ý kiến bạn đọc gửi về qua email và bưu điện phân tích những yếu kém tồn tại bấy lâu trong phim Việt: sự cẩu thả của đạo diễn khiến phim luôn vấp “sạn”, dàn diễn viên ít kiến thức và thiếu tinh tế trong diễn xuất, tính logic trong kịch bản chưa đủ để tạo độ chân thực cần thiết cho phim…
Từ những yếu kém đó, “những việc cần làm ngay” của điện ảnh Việt mà các nhà làm điện ảnh và các bạn đọc đặt ra trở thành những “tiếng kêu” bất tận, từ đào tạo lại đội ngũ, chuyên nghiệp hóa bộ máy, mở rộng hệ thống rạp chiếu, khai thác đề tài lịch sử trước sự nghèo nàn kịch bản hay, nhà phát hành tham gia làm phim… cho đến tiếp thị đúng cách, định hướng lại thẩm mỹ của khán giả, mạnh dạn tài trợ cho những đạo diễn có nghề, những hãng phim từng làm ra sản phẩm chất lượng cao thay vì vắt tiếp bầu sữa bao cấp cho các phim lễ lạt vốn không hiệu quả…
Tất cả những điều này đòi hỏi những sách lược ngắn hạn và dài hạn thiết thực. “Làm ngay” được những sách lược đó thì mới có được thị trường điện ảnh đúng nghĩa để mà bảo hộ. Chỉ khi phim Việt có được chỗ đứng đúng nghĩa, ta mới có thể mong các văn bản luật không tréo ngoe mà trở thành một trong những đòn bẩy quan trọng cho bước tiến của điện ảnh Việt.
Diễn đàn tạm khép lại nhưng “những việc cần làm ngay” vẫn còn đợi đó…
Ban VHVN
Hình: Dòng máu anh hùng – một bộ phim đã tìm được chỗ đứng trong lòng khán giả
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=207607&ChannelID=406
Ai cũng muốn duyệt phim thì… chết!
Thursday, June 28th, 2007
Cục Nghệ thuật Biểu diễn (NTBD) vừa gửi Cục Điện ảnh công văn số 325/NTBD-QLBD về việc sử dụng bài hát chưa được phổ biến trong tác phẩm điện ảnh.
Theo đó, đối với các tác phẩm âm nhạc được sáng tác trước năm 1975 trước khi cho phép làm nhạc phim, Cục Điện ảnh cần phải trao đổi với Cục NTBD. Đồng thời, các hãng phim cũng phải xin phép phổ biến các tác phẩm âm nhạc tại Cục NTBD trước khi phát hành phim… Phản ứng của giới làm phim trước công văn này như thế nào?
Ôm rơm nặng bụng
Vừa được gửi đi, văn bản này đã vấp phải sự phản đối của không ít người làm điện ảnh vì sự chồng chéo và không khả thi của nó. Đạo diễn Lê Đức Tiến, Giám đốc Hãng phim truyện Việt Nam, cho biết ông chưa nhận được văn bản này của Cục NTBD, nhưng qua báo chí, ông Tiến cho rằng quy định phải xin phép phổ biến tác phẩm âm nhạc trong phim trước khi phát hành phim là không thực sự cần thiết.
“Bộ phim nào trước khi phát hành chẳng phải qua Hội đồng Duyệt phim Quốc gia với đầy đủ chuyên gia ở các lĩnh vực. Một hội đồng duyệt như thế còn chưa đủ hay sao?” – ông Tiến đặt câu hỏi.
Cùng quan điểm với ông Lê Đức Tiến, đạo diễn Lê Hoàng khẳng định phim đã có Hội đồng Duyệt phim Quốc gia. Thế thì hãy để hội đồng ấy xét duyệt, đừng làm tranh phần việc của họ. Theo đạo diễn này, phim càng ít cấp duyệt càng tốt. Âm nhạc trong phim không như những bài hát được sáng tác độc lập, nó liên quan rất nhiều đến phần hình ảnh. Duyệt phần nhạc mà không có hình ảnh thì thực sự rất khó thẩm định nó có phù hợp hay không, có hay hay không.
Còn đạo diễn Vương Đức, Phó Giám đốc Hãng phim Truyện 1, cho rằng ông chưa thấy ở quốc gia nào có tới hai cơ quan quản lý lại cùng duyệt phần âm nhạc trong phim. Quy định này không những thừa mà còn khó thực hiện.
Đạo diễn Lê Đức Tiến lo ngại rằng nếu bây giờ âm nhạc phải sang duyệt ở Cục NTBD, nhỡ mấy hôm nữa lại có yêu cầu phần tạo hình phải qua Vụ Mỹ thuật, phần kịch bản sang Hội Nhà văn duyệt thì đúng là “chết” anh em làm điện ảnh.
Đạo diễn Vương Đức thẳng thắn: “Nếu cơ quan nào cũng đòi phải duyệt phim thì những người làm nghề chúng tôi không thể chạy theo được”. Còn đạo diễn Lê Hoàng mỉa mai: “Duyệt phim kiểu ấy chẳng khác gì “soi” một bát phở, người duyệt hành, người duyệt thịt, người duyệt nước dùng…”.
Chuyện hài hước…!
Theo đạo diễn trẻ Bùi Tuấn Dũng, đây mới chỉ là công văn đề nghị của Cục NTBD, còn Cục Điện ảnh có đồng ý hay không là một vấn đề. Theo đạo diễn này, chắc chắn Cục Điện ảnh sẽ không mang dây tự trói tay chân mình. Chắc chắn, các hãng phim sẽ khó chấp nhận việc thêm một lần đi xin phép tại Cục NTBD, trong khi họ làm việc tuân theo Luật Điện ảnh.
Việc sử dụng bài hát, đoạn nhạc trong phim rất phức tạp. Mà với sự sáng tạo và thay đổi liên tục trong quá trình làm phim, mỗi lần thay đổi lại phải xin phép thì nói thẳng là không khả thi. Đạo diễn này cũng ví dụ, nếu trong đề tài chiến tranh, quay một ca sĩ dưới chế độ cũ ca một bài hát chống cách mạng (tất nhiên là Cục NTBD không thể cho phát hành những ca khúc này rồi) lại phải sang Cục NTBD xin phép thì hài hước quá. Rồi một bối cảnh quay, nếu bài hát không phù hợp, phải thay đi đổi lại 4-5 lần mà mỗi lần lại đi xin phép hay sao!
Cũng theo đạo diễn Bùi Tuấn Dũng, những bài hát mới sử dụng trong phim không hề liên quan đến Cục NTBD. Sau này, nếu ca sĩ, nhạc sĩ sử dụng bài hát hoặc đoạn nhạc đó để biểu diễn dưới những hình thức khác thì họ có trách nhiệm đăng ký bản quyền, xin phép phổ biến. Ông Dũng cho rằng đó là chuyện của ca sĩ và nhạc sĩ với Cục NTBD chứ không phải vấn đề của những người làm điện ảnh.
——-
ÔNG LÊ NGỌC CƯỜNG, CỤC TRƯỞNG CỤC NGHỆ THUẬT BIỂU DIỄN:
Chỉ muốn hợp tác với nhau thôi
Sở dĩ chúng tôi có văn bản gửi Cục Điện ảnh vì vừa rồi trong phim Áo lụa Hà Đông có sử dụng ca khúc Bài ca về những xác người của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Đây là bài hát trong tập Ca khúc da vàng chưa được phép phổ biến. Ca khúc này phục vụ cho từng trường đoạn phim thì được, để biểu diễn thì chưa. Thế nhưng, khi phim phát hành, các hãng băng đĩa lại thi nhau đề nghị chúng tôi cho phép phát hành…
Thực ra, đây mới chỉ là một văn bản nội bộ giữa hai cơ quan với nhau. Chúng tôi chỉ muốn Cục Điện ảnh và Cục NTBD tăng cường phối hợp với nhau, tránh tình trạng bên này đồng ý cho phát hành nhưng bên kia thì không, dễ dẫn đến những thắc mắc không hay. Sau này, chúng tôi sẽ chuyển đến Cục Điện ảnh danh sách những bài hát chưa được phổ biến để bên ấy lưu ý trong quá trình sản xuất phim…
——-
Hình: Các nhà làm phim phải xin phép phổ biến bài hát trước khi phát hành phim? (Ảnh: cảnh trong phim Áo lụa Hà Đông)
YẾN ANH – Người Lao Động
Nơi tận cùng Thế Giới
Wednesday, June 27th, 2007Những nhà làm phim Cướp biển vùng Caribê hiểu rõ một điều: những khán giả đã đi xem phần 2 của bộ phim (hẳn là rất đông vì doanh thu lên đến hơn 1 tỷ đôla trên toàn cầu) sẽ khó lòng cưỡng nổi việc ra rạp xem phần cuối của bộ phim này vì một đoạn kết bỏ lửng ở cuối phần 2. Họ biết rằng dù có cố gắng tới đâu, các nhà phê bình phim cũng sẽ chẳng ban tặng lời ngợi khen nào cho bộ phim này. Chính vì thế, Cướp biển vùng Caribê 3 hầu như tập trung vào những màn kỹ xảo hoành tráng để thoả mãn khán giả nhiều hơn là dùng câu chuyện để kéo họ ra rạp.
Nhắc lại để bạn nhớ một chút về tập phim đầu tiên. Trong phần 1, nhân vật chính là Will Turner (Orland Bloom), một chàng thợ rèn, phải lên đường cứu người yêu của mình là nàng tiểu thư Elizabeth Swann (Keira Knightley) bị tay thuyền trưởng nửa người nửa ma Barbossa (Geoffrey Rush) bắt cóc. Will phải nhờ đến sự trợ giúp của tay thuyền trưởng cướp biển Jack Sparrow (Johnny Depp), một gã thuyền trưởng ỏng ẹo nhát cáy. Cuối cùng, Will Turner sẵn sàng chấp nhận dòng máu chảy bên trong anh là dòng máu cướp biển và vượt qua mặc cảm giai cấp để ngẩng cao đầu đứng cạnh nàng Elizabeth. Bộ phim này thành công bất ngờ không chỉ tại bảng doanh thu mà còn đem đến một đề cử Oscar cho Johnny Depp, biến anh từ một diễn viên chuyên trị những vai quái đản trong các phim ‘ế khách’ thành ngôi sao hàng đầu Hollywood!
Cũng vì lẽ đó, hãng Disney quyết định làm phần kế tiếp: không chỉ một tập mà những hai tập. Johnny Depp sau khi ‘phá bỏ lời nguyền phim ế’ thì cũng phá lệ nhận lời đóng một phim phần kế tiếp. Lối diễn tưng tửng của Depp trong phần 1, vốn gây khó chịu cho một số nhà sản xuất khi bộ phim đang quay nhưng lại được hưởng ứng nồng nhiệt khi phim ra rạp, đã ảnh hưởng đến toàn bộ dàn diễn viên của Cướp biển vùng Caribê. Trong phần 2 của bộ phim, cả Orlando lẫn Keira đều diễn theo lối tưng tửng khiến anh chàng Will và cô nàng Elizabeth bỗng ‘nhí nhảnh’ hơn hẳn. Câu chuyện của phần 2 rối rắm phức tạp xoay quanh chuyện Jack Sparrow phát hiện ra anh mang món nợ với chúa tể biển cả Davy Jones, mà nếu không trả nợ kịp cho Davy Jones thì anh vĩnh viễn trở thành nô lệ cho hắn. Cùng lúc, Jack bị chủ hãng tàu Đông Ấn Beckett truy sát để lấy lại chiếc la bàn độc nhất vô nhị của hắn. Để đối phó với Davy Jones, Jack tìm cách kéo cặp uyên ương Will và Elizabeth vào cuộc phiêu lưu đi tìm chiếc rương chứa trái tim của davy Jones. Tương truyền, Davy Jones vì đau khổ khi mất đi tình yêu của mình, hắn đã cắt đi trái tim của mình cất vào một chiếc rương để không phải chịu nỗi đau đó nữa. Đến cuối phim, chàng Jack Sparrow đã quyết định hy sinh chui vào bụng quái vật khổng lồ Kraken. Will và Elizabeth cùng thuỷ thủ đoàn gặp mặt thuyền trưởng Barbossa để cùng nhau lên đường cứu Jack ở nơi tận cùng thế giới.
Nếu phần 2 đã bắt đầu rối tung thì phần 3 của Cướp biển vùng Caribê càng… phức tạp và chẳng có đầu đuôi gì nữa! Nếu trong phần 2, Will và Elizabeth bỗng ‘nhí nhảnh’ theo Jack Sparrow thì sang tới phần 3, họ không chỉ nhí nhảnh mà còn suy tư, giang hồ và có thêm phần đầy tâm trạng. Các nhân vật đổi tính cách xoành xoạch. Tình yêu của họ cũng thay đổi xoành xoạch. Lòng trung thành của họ cũng thay đổi xoành xoạch. Trong phần 3, mỗi nhân vật xuất hiện trong phim, từ Jack Sparrow đến Barbossa, từ Will Turner đến Elizabeth Swann, ai nấy cũng được ít nhất một lần làm… thuyền trưởng!
Tiếp nối đoạn kết phần 2, Will Turner, Elizabeth và Barbossa theo chỉ dẫn của mụ phù thuỷ Tia Dalma đi tìm bản đồ đến nơi tận cùng thế giới. Chính vì thế, họ lặn lội sang Singapore để tìm kiếm thuyền trưởng hải tặc Sao Feng. Mọi chuyện diễn ra dễ dàng – dù có vài phen chiến đấu hoành tráng và một hành trình trên biển cũng vô cùng quy mô hùng vỹ – cho đến khi họ cứu được Jack Sparrow. Cùng lúc đó, các hải tặc khắp thế giới cũng phải hợp sức để chống lại tay Beckett, kẻ đang nắm giữ trái tim của Davy Jones và muốn bá chủ cả đại dương. Hàng chục mối quan hệ lằng nhằng diễn ra với đủ các kiểu giải thích chuyện gì đã, đang và sẽ xảy ra cho đến đoạn cuối cùng khi tất cả các nhân vật chính phụ đều gom vào một trận chiến đấu sinh tử quyết liệt giữa biển. Sau khoảng 2 tiếng xem các nhân vật hoán đổi tình yêu, lòng trung thành và miệt mài giải thích, khán giả sẽ được thưởng ngoạn một đại tiệc kỹ xảo no mắt với nàng Elizabeth chiến đầu kiên cường, chàng Will ngày một cứng rắn và bụi bặm hơn, và không thể không nhắc đến cuộc đấu kiếm ngoạn mục giữa Jack Sparrow và Davy Jones trên cột buồm giữa đại dương đang cuộn sóng trong cơn mưa tầm tã.
Mặc dù kỹ xảo của Cướp biển Caribê 3: Nơi tận cùng thế giới đã có những bước phát triển vượt bậc, nhưng bộ phim thiếu vắng hẳn những cảnh phim dí dỏm đáng nhớ như pha đám cướp biển bị treo đung đưa giữa hai vách núi, hay cảnh đánh nhau trên bánh xe khổng lồ ở phần 2. Ngay cả sự xuất hiện Châu Nhuật Phát trong vai tay cướp biển Singpaore Sao Feng cũng không gây dấu ấn mạnh bằng màn trình diễn đàn dương cầm của Davy Jones trong phần trước. Phần lớn các kỹ xảo lạ mắt của phần 3 không gây hiệu quả mạnh dù đẹp hơn, ly kỳ hơn, phần lớn là do kịch bản không đủ sức giữ người xem ở lại. Mặc dù tác giả kịch bản đã cố sức thêm vào đó câu chuyện về tình phụ tử của Will Turner, hay chút thương hại của nàng Elizabeth với tay đô đốc Norrington, hay mối tình ly kỳ éo le của Will và Elizabeth, nhưng mớ hỗn độn của Cướp biển phần 3 vẫn không thể được cứu vãn nổi. Nói cách khác, người xem có thể hoàn toàn không cần quan tâm đến câu chuyện để có thể thưởng thức hầu hết những điều thú vị còn lại của bộ phim: những chi tiết hài nho nhỏ, những pha hành động gay cấn và dĩ nhiên, khung cảnh hoành tráng vĩ đại được dựng lên từ máy tính! Và vì bộ phim vẫn thành công về doanh thu với 840 triệu đôla trên toàn cầu, rất có thể phần 4 của bộ phim sẽ tiếp tục được sản xuất trong vài năm tới. Có lẽ đó là lý do mà các nhà làm phim đã thêm vào sau phần giới thiệu thành phần đoàn phim ở cuối cùng một đoạn phim ngắn kết thúc cuộc hành trình của Will và Elizabeth, nhưng lại mở ra một hành trình khác của Will Turner con!