Archive for May, 2009

Terminator Salvation (T4) review

Saturday, May 30th, 2009

Khó có thể nói T4 là một bộ phim hay trên nhiều mặt nhưng càng không thể nói đây là một phim dở. Nếu ngồi toàn tâm tận hưởng và đừng tự đặt câu hỏi nọ kia thì T4 là một phim rất đáng được coi và mang tính giải trí rất cao. Nói chung phin hè vậy là ngon rồi đề nghị bà con hem nên đòi hỏi quá đáng smug Tui coi phim này trễ hơn mí người ở Mỹ, hem hiểu tại sao phim blockbuster giọng vậy mà bên này nó chờ cả tuần lễ sau mới chịu chiếu. Mới đầu nghe bưởi Nê với bưởi Si review kiu giống Thần điêu đại hiệp làm tui thiệt là phân vân trong lòng tính khỏi review cho rồi vì đằng nào người ta cũng coi hết rùi, mình coi sau còn bày đặt review làm cái giề crying. Cũng hên tui dốt truyện Kim Dung nha các bạn, coi phim HK đủ các phim như Anh hùng xà điêu, Tiếu ngạo giang hồ, Thiên long bát bộ nọ kia từa lưa rùi đó nha, coi xong lúc nào cũng tự nhủ phải nhớ cho hết mí người này nhưng rốt cuộc sau một thời gian nó tan vào dĩ vãng nhạt nhòa hết ráo, giờ còn nhớ có mỗi Kiều Phong thôi laughing… cho nên coi phim cũng hem thấy có gì là Thần điêu đại hiệp hết vì có nhớ gì đâu. Mới coi tối qua, tối nay viết mí dòng review cho dzui vì thiệt ra phim này nó không có tệ như tui nghĩ ban đầu, nó really enjoyable.

T4 hay hơn hẳn T3 về nhiều mặt nhưng vẫn không thể so sánh được với 2 phần đầu tiên xét về mặt chất lượng nội dung, với một lẽ đương nhiên là vì 2 phần kia do James Cameron làm, còn T4 do McG làm cho nên hoàn toàn dễ hiểu tại sao nó không bằng. Nhưng T4 là một phim có thể nói có kỹ xảo tuyệt vời trên cả mong đợi, nói chung nó wánh, nó cháy, nó nổ từ đầu tới cuối hem để cho bà con nhấc đít lên đi tè, sợ tè ra nó đã nổ xong một số thứ đáng kể không bắt kịp nhịp phim laughing T4 rốt cuộc đã cho người xem thấy được toàn cảnh của thế giới ngày hậu apocalypse đen tối khi loài người trên đà diệt vong, trái đất bị thống trị bởi máy móc… những cảnh chỉ xuất hiện thoáng qua trong các đoạn chiếu nhanh ở những phần trước đây. Tuy nhiên khác với dự đoán của bạn Mộng Dép là T4 sẽ là một cuộc chiến đẫm máu và đẫm nhớt, phim này hem thấy có giọt máu nào (thiệt ra cũng có chút đỉnh như so với mực máu trong các phim hành động khác thì đây coi như hem là gì nha), càng không có nhớt luôn cool vì người làm phim muốn giữ mức PG-rated để phim chiếu rộng rãi cho toàn thể dân chúng nam phụ lão ấu gì cũng coi được hết có phải là hốt bạc không. Nhất là mí đứa con nít nó khoái robot nọ kia, thêm màn wánh đấm nữa là trúng gu luôn rồi. Cho nên phim wánh wá mà không có đổ máu gì hết, tuy có hơi vô lý nhưng thiệt ra cũng được chớ phim nào đánh nhau cũng hộc máu rớt răng coi riết phát chán hà.

Cái đầu tiên hay ho đập vào tai người xem là hiệu ứng âm thanh ghê sợ nha. Tui coi rạp bên này nhiều lắm rùi, âm thanh của rạp thì khỏi chê đi, nói chung cũng không phải xa lạ gì với nó vậy mà phim này mới vô cái nghe âm thanh thấy khác liền hà. Chú Danny Elfman đảm nhận việc viết nhạc cho phim đồng thời revamp lại nhạc của phần đầu tiên để phần này cũng sử dụng lại nhạc cũ có điều cool hơn. Cái đoạn “pằng pằng pằng - pằng pằng” trong trailer cũng lấy từ phần 1 chớ đâu, rùi nhạc theme cũng xài lại của phần 1. Dạo này Starmovies chiếu lại Terminator 1 điên cuồng luôn, ai coi xog phim này rùi về coi lại phim kia coi thấy nhạc giống hem nha. Phim bắt đầu vào năm 2003, bằng cảnh anh Marcus Wright chuẩn bị bị tử hình, không biết do tình ngay lý gian hay thực sự phạm tội, và bị một bà kia thuyết phục hiến xác cho khoa học rùi anh này ký luôn hem cần biết hiến xác cho mục đích gì. Lia đến năm 2018, thế giới bị đám robot của Skynet oanh tạc còn có một nhúm người sống. Anh John Connor của chúng ta đến lúc này đã rất là phong trần và lực lưỡng, hem còn láng coóng như phần 3 nữa. Anh Marcus thì sống lại sau 15 năm xãi lai ở đâu đó, phát hiện ra một sự thật hãi hùng trên cơ thể mình.

Điều hay nhất ở phim là phần kỹ xảo. Ta nói nó bắn nổ thấy thương, coi muốn ngộp thở. Nói chung là càng ngày kỹ thuật càng tiên tiến, cứ mỗi phim hành động người xem lại thấy kỹ xảo hay hơn, thiệt hơn, làm miết giờ cũng không biết lấy từ nào để miêu tả nó ngoài từ hoành tá tràng cool Về mặt kỹ xảo thì không còn gì để chê. Mặt concept art thì cũng cool nốt. Coi khúc cuối phần credit thấy cái team visual với concept toàn châu Á không là biết rồi nha. Làm mấy thứ này đòi hỏi sự đam mê, khéo léo cần cù tỉ mẩn chi li cẩn thận mà những điều kiện này, do nền văn hoá nông nghiệp và tiểu thủ công nghiệp từ xa xưa ảnh hưởng tới giờ, không thể thiếu ở phần lớn người châu Á. Đương nhiên là ngoài mí cái này thì người đó còn phải giỏi nữa laughing Phim có chiếc máy bay robot to oành chuyên gia bay đi hốt người giống người ta bắt cua xong bỏ rọ vậy đó. Ngoài ra còn có con robot cool to cao như cái tháp nước mà trong lúc thất thế, từ khớp gối của nó rớt ra 2 con robot cool khác nhìn như xe mô tô tên là Motominator laughing Mấy chiếc này gần như 100% là xài CGI thể trên kỹ thuật motion capture từ chiếc Ducati đang chạy nhưng cũng có một chiếc hoàn chỉnh để ở phim trường vì đoạn cuối chú Bale có vật chết một chiếc xong rùi cưỡi nó đi đến hang ổ của Skynet. Nói chung màn kỹ xảo là duyệt, không có gì càm ràm, trừ một đoạn (spoil). Phim này có mời chú Arnold đóng một vai nhỏ xíu nhưng chú này chảnh nói chớ đóng thế thì đóng làm giề cho nên đám làm phim vã quá hay sao chơi luôn Arnold 3D vào đây. Trời ta nói khúc này chắc một là hết kinh phí, hai là nó thù Arnold hay sao làm 3D chú này xấu như tê giác húc vậy, cho tui dựng 3D sợ còn đẹp hơn đó nha not worthy Phim coi đang hoành tráng tự nhiên tương chú này vào làm xấu hết cục diện bộ phim hà phbbbbt

terminatorsalvationconceptart

Con bên trái rớt khớp gối ra 2 chiếc xe cool đây

Mới thoạt đầu tưởng anh Bale vai chính nhưng thật ra vai John Connor của Bale và Marcus của Sam Worthington cùng chia nhau vai chính. Christian Bale là một diễn viên tài năng, trong T4, anh đem đến cho khán giả một diễn xuất vừa đủ hay để ngưòi xem khỏi càm ràm nhưng cũng không quá hay như trong The Dark Knight vì xét cho cùng, vai diễn của Bale cũng đến vậy là cùng, ít có đất cho tâm trạng cho nên có đòi hỏi hay hơn thì cũng không biết phải hay hơn như thế nào nữa. Anh Bale nổi tiếng biết hi sinh cho vai diễn, giống hồi đóng The Machinist tự bỏ đói mình ốm nhách như cây tăm xỉa răng, thì phim này chắc do phải chiến đấu với robot trong tình trạng thực phẩm hiếm hoi hay sao mà một lần nữa anh này nhịn đói sao đó ốm nhách mặt dài ngoẵng như con tôm khô nhìn thấy ghê. Anh Sam Worthington thì tuy lạ hoắc nhưng phải nói đã chiếm trọn cảm tình của người xem trong vai Marcus. Anh này cuối năm nay còn đóng Avatar của James Cameron, bộ phim lớn đầu tiên của ông sau Titanic mà người ta tiên đoán rằng sẽ thay đổi cục diện của điện ảnh trong tương lai drooling Phim này còn có chú Anton Yelchin đóng vai Kyle Reese, cha của John Connor từ tương lai trở về trong phần 1. Chú này mới vừa đóng Star TRek kỳ rồi đó nha, đóng vai chú nói giọng Nga lơ lớ đó. Vậy mà phim này nó nói giọng Mỹ đặc sệt ghê thiệt đó. Như tui đã nói trong entry trước, tui đặc biệt ngưỡng mộ những người có giọng nói distinctive đồng thời cả những người biết tự rèn luyện giọng mình cho phù hợp với vai diễn trong phim. Với người diễn viên, diễn xuất bằng giọng nói cũng quan trọng như diễn xuất bằng hình thể. Chớ mà diễn viên đóng phim mà phải lồng tiếng nữa thì ăn dọng gì nữa ta?

Túm lại là sau Terminator Salvation, sẽ có hai diễn viên tương lai rạng ngời và chói loá, đó là Sam Worthington và Anton Yelchin.

Khen hết rùi, giờ chê nè. Nhưng không thể chê mà không có spoiler cho nên ai hem muốn coi spoil thì dừng ở đây để có đủ tâm trạng coi phim, còn ai coi rùi thì dzô coi spoiler cho vui nha drooling

Có thể nói đây là một phim rất đáng xem về mặt hành động, nhưng phim gần như không còn là Terminator nữa. Chú McG cố gắng dùng những chi tiết làm nên một Terminator từ những phần trước để đưa vào phần này, cố gắng làm phần này khác hơn và không đi vào lối mòn những phim cũ như rốt cuộc chú đưa phim đi quá xa ra khỏi tinh thần của Terminator. Chú có John Connor, chú có Skynet, chú có robot, nhưng chú không có một villain chính như những phần truớc đã làm. Phần 1, có Kyle Reese từ tương lai về đối chọi với một robot. Phần 2, T-800 Arnord bảo vệ John Connor trước T-1000 của Robert Patrick  hiện đại ghê rợn. Phần 3, cũng Arnold đối chọi với TX của Kristana Loken giết wài hem chết. Nhưng phần 4 này, mối quan hệ thù địch thiện-ác đó không tồn tại. Đành rằng có Skynet và đám robot đi lòng vòng nhưng sự thù nghịch giữa thiện ác ở đây chỉ tồn tại trên dạng đại trà chứ không đi sâu vào cá nhân như 3 phần kia. Coi phim này mà không coi tựa, người ta không biết đó phim nói về Terminator. Không có một vai terminator chính nào để người ta sợ hãi, chỉ có một vài con terminator mang tính random, gặp gì giết không gặp thì thôi.

Ngay từ phần thứ 2, khi John Connor xuất hiện lần đầu tiên, nhân vật này đã thiếu cá tính. Nếu nhắc đến Terminator, người ta nhắc đến T-800 của Arnold và T-1000 của Robert Patrick  chứ người ta không nhắc đến John Connor. Phần 4 ra đời, người xem hy vọng cốt truyện sẽ xoay quanh một John Connor cứu tinh của thế giới, kết quả của những cuộc giải cứu ở các phần trước. Nhưng kết cục, cứu tinh thế giới dường như là Marcus chứ không phải John. Từ 3 phần trước, người ta lặp đi lặp lại rằng John Connor là cứu tinh của nhân loại trong tương lai nhưng phần này tính mạng của John nằm trong bàn tay một cỗ máy. Người ta cố làm cho Marcus chỉ là một cyborg không đáng tin, cố tạo một mối thù địch giữa hai nhân vật nhưng rốt cuộc Marcus không những cứu John Connor nhiều lần mà còn hy sinh cả cuộc sống cho Connor.

Cả bộ phim xoay quanh một âm mưu của Skynet, mà Skynet được cho là một cỗ máy rất thông minh tuyệt đỉnh từ mí phần trước lận nha. Mọi việc trong phim xảy ra trong âm mưu của Skynet, mà âm này nhìn tới nhìn lui lại rất là stupid. Âm mưu này là đi bắt chú Kyle Reese về để dụ chú Connor vào hang ổ của Skynet. Skynet nó biết là chắc chắn Connor sẽ cứu Kyle Reese vì Skynet biết là trong tương lai chú Reese là cha của chú Connor mà nếu chú Connor muốn đuợc tồn tại thì phải cứu chú Reese. Vậy sao lúc bắt được Kyle Reese hem bắn cho một phát? Kyle Reese chết. John Connor tan biến luôn. Phải dễ dàng hem?

Thay vì làm một chiện đơn giản vậy, Skynet đi dựng lên nguyên âm mưu phức tạp mà rốt cuộc hem ra gì. Để bắt Connor, Skynet chế ra cyborg Marcus với âm mưu đưa chú này thâm nhập vào hang ổ của chú kia dò xét tình hình. Mà chế ra cyborg như vậy để làm gì khi Skynet hoàn toàn không thể kiểm soát được Marcus, không thể sai khiến Marcus làm được những điều mà Skynet muốn? Ngay cả khi biết rằng Marcus đã hoàn toàn về phe bên kia thì Skynet cũng không làm gì để ngăn ngừa chính sản phẩm của mình mà để cho đám người oanh tạc hang ổ mình như chốn không người. Thà người ta xây dựng chú Marcus bị lập trình có lúc mang tính người, có lúc mang tính máy, phải đấu tranh tâm lý giữa 2 mặt thiện và ác, có lý trí và vô hồn thì nội dung phim cũng đỡ quẻ hơn biết mấy.

Còn vợ John Connor, trong phim này tự nhiên có bầu hem biết để làm gì cho thừa thãi nữa. Mới đầu tui cứ tưởng là nhỏ này giữa phim sẽ đẻ con xong robot nó bắt con làm con tin xong chú Connor phải hy sinh hay sao đó để cứu con mà rốt cuộc nguyên phim không có câu nào nhắc đến cái bầu, kỳ ghê. Còn nhỏ Bryce Howard đóng phim này làm gì mập ú gấp đôi hồi đóng Spider Man 3, hay tại mập quá nên đạo diễn cho nó có bầu cho nó hợp cảnh hợp tình ta. Chỉ còn 1 lý do giải thích cho sự có bầu này là phim sẽ có phần tiếp thôi laughing

P/S: Hôm wa đi coi phim rạp cứng ngắc không còn một chỗ trống kể cả ghế sát màn hình ghê thiệt đó. Mà cái rạp tui ngồi cũng to lắm mà hết 3/4 rạp là gay hết ghê hông. Phim này macho quá mà làm gì gay đi coi đông dữ ta, mà không phải đi từng cặp đâu nha, đi nguyên bang hội đông nghẹt luôn vậy đó. Coi xong không biết nguyên bang có làm gì nữa không thinking laughing

Post vài tấm concept art của phim cho các bạn thân iu chiêm ngưỡng

terminator_salvation_01

terminator_salvation_03

terminator_salvation_02

terminator_salvation_04

terminator_salvation_05

terminator_salvation_06

terminator_salvation_08

terminator_salvation_07

Night at the museum 2: Battle of the Smithsonian review

Sunday, May 24th, 2009

Phim này phần một coi hồi tui còn đi học nè, tháng 12 năm 2006. Mặc dù có nhiều người nói phim này nhảm nhí dở òm chứ theo ý kiến riêng tui thì tui thấy nó dễ thương ghê. Sở dĩ tui nói nó coi được, dễ thương là vì trong tháng 12/2006 có một phim khá là hay mà nếu mà coi nó xong rồi, người ta sẽ dễ dàng có cảm giác là các phim chiếu tiếp theo sau phim đó một thời gian ngắn tự nhiên sẽ trở nên dở ẹt. Đó là Pan’s Labyrinth. Vậy mà sau khi coi Pan’s rùi, coi Night at the museum tui vẫn thấy nó hay. Một phần có lẽ cũng do tui thích lịch sử cho nên khi thấy trong phim có nhìu nhân vật nổi tiếng trong lịch sử sống lại quá làm cho tui khoái vậy đó mà laughing. Một phần có lẽ do tui thích NY, mà cái bảo tàng Museum of Nature History trong phim là một điểm phải đến ở NY (đọc sách du lịch nghe người ta nói vậy). Phần nữa có lẽ do tui thích Ben Stiller nữa cho nên đâm ra Night at the museum hội tụ đầy đủ điều kiện để tui tới rạp đó các bạn à.

Phần 2 này coi cũng tương tợ như phần 1 nha, hem có hay hơn mà cũng hem dở hơn. Chuyến này chú Larry Daley sau một thời gian làm gác đêm ở bảo tàng chắc do nhàn cư quá đâm ra nghĩ ra được các phát minh nhỏ nhắn nhưng có tác dụng to tát —> mở công ty riêng —> giàu có —> đương nhiên là không còn làm gác đêm nữa. Lúc này chắc có lẽ do người đời chán chê cho nên các món trong bảo tàng như Jedediah Smith (Owen Wilson), Octavius, Attila the Hun cùng đồng bọn, đám người vượn cùng đồng bọn, Sacagawea và con khỉ Dexter sẽ bị đem đi lưu trữ ở học viện Smithsonian ở Washington DC chứ hem còn được trưng bày ở bảo tàng này nữa. Chỉ còn có tổng thống Roosevelt, cái đầu tượng đảo Easter và cái thằng Ai cập tên gì đó quên rùi là không bị chuyển đi. Chuyện này có nghĩa là đám bị chuyển đi sẽ không bao giờ còn cơ hội sống lại vì cái miếng gạch vàng làm cho mọi người sống lại sẽ ở lại bảo tàng cùng với thằng Ai cập laughing Nhưng hem hiểu lý do nào đó, con khỉ Dexter chôm miếng này đi chung khiến cho đêm hôm đó ở Smithsonian, cả đám sống lại làm loạn cái khu lưu trữ đó. Và cũng hem hiểu tại sao anh Smith (Owen Wilson) kiếm đâu ra cái điện thoại gọi cho anh Larry cầu cứu vì khi cái miếng gạch vàng đó đi tới đâu thì bà con sống lại tới đó, mà học viện Smithsonian là nơi tập trung 19 cái bảo tàng thuộc hàng lớn nhất nước Mỹ, chứa biết bao nhiêu mẫu vật trưng bày cùng tang chứng lịch sử, nếu mà cả đám sống lại hết sẽ gây ra hậu quả khôn lường. Anh Larry này do giàu rùi cho nên cũng hem có lấn cấn gì dzụ tiền mua vé máy bay cho nên mua luôn vé bay tới Smithsonian giải cứu cho đám kia đồng thời thu xếp lại tình hình. Vậy thôi sleepy

Nếu phần 1 có một số nhân vật lịch sử tham gia thì phần này số nhân vật này tăng gấp mấy lần lận nha các bạn. Người đầu tiên đáng chú nhất là Amelia Earhart, người phụ nữ đầu tiên một mình lái máy bay vượt Đại Tây Dương. Tui cũng hem biết bà này là ai đâu cho đến vài tháng trước đây đọc tạp chí Glamour nó có một loạt hình chụp những người nổi tiếng hiện tại trá hình người nổi tiếng ngày xưa devil Trong đó con lùn Hayden Panettiere (Claire trong Heroes) trá hình Amelia Earhart cho nên tui đọc —> mới biết bà này là ai đó chớ. Trong phim thì Amy Adams vào vai này. Tui bắt đầu thích cô Amy Adams kể từ sau khi coi Enchanted, cổ đóng ta nói hay mà sến chảy nước ướt nhẹp vậy đó. Trong phim này Amy Adams đóng cũng khá hay, nhìn lại rất giống Nicole Kidman nữa, diễn xuất thể hiện được tinh thần tự tin lạc quan và độc lập, thẳng thắng và không ngần ngại trước phiêu lưu mạo hiểm như một Amelia Earhart thật sự.

night_at_the_museum_2_02

Amy Adams as Amelia Earhart

Ngoài ra còn vô số các nhân vật nổi tiếng khác làm người xem thích thú với điều kiện nếu để biết hết các nhân vật này thì người xem phải có chút ít kiến thức về lịch sử và các art movements một tí, chớ mà hem biết gì hết thì coi cũng như không, không còn thấy hay gì hết. Khi chú Larry cầm cái miếng vàng chạy lòng vòng, chú này làm sống dậy một số nhân vật chẳng hạn như bức tượng Ballerina của Edgar Degas, bức tranh V-J Day Kiss (có nói tới trong entry Watchmen), bức điêu khắc The Thinker của Auguste Rodin, Ivan bạo chúa, Napoleon, Al Capone, tướng Custer (ai coi truyện Lucky Luke chắc chắn biết ông này nè, chuyên gia đi mua thảm của người da đỏ trong truyện laughing), tượng Abraham Lincoln ở Lincoln Memorial, Darth Vader, … đặc biệt còn có bức điêu khắc Balloon Dog rất nổi tiếng của Jeff Koons sống dậy chạy xà wần trong bảo tàng. Ngoài ra còn có nguyên đám thần Cupid hát acapella mà xài đàn harp mà ai đóng đám này thì các bạn coi rùi biết nha laughing Nói chung vì phim là phim hài cho nên đám này sống dậy cũng làm toàn mí chiện ruồi bu không thôi chứ cũng không có gì hệ trọng cho lắm.

night_at_the_museum_2_08

Bức The Thinker, mai mốt có ai muốn spoof cái tượng này thay cái gốc cây ổng đang ngồi thành cái bồn cầu cũng được đó laughing

night_at_the_museum_2_04

Napoleon và Ivan bạo chúa

Phim kỳ này còn có bộ sậu nhảm và geek trong nhóm Judd Apatow là Bill Hader (vai Custer), Jonah Hill (vai gác đêm, đóng được chút xíu) và Jay Baruchel. Đây có thể là sự khởi đầu cho các mối hợp tác mới của Ben Stiller vì cũng giống như Adam Sandler toàn đóng chung với Rob Schneider, thì gần như phim nào của Ben Stiller cũng có đám Owen và Luke Wilson, sau này có thêm đám bên trên kia nữa thì tha hồ mà nhảm.

night_at_the_museum_2_07

Với chú mập của Superbad -  2 đứa lùn đều. Thằng này làm gì mà càng ngày nó càng mập, mặt nó to gấp 4 lần mặt Ben Stiller vậy đó hypnotized

Người đóng hay nhất phim này chắc có lẽ là Hank Azaria, đóng vai một chú Ai cập ác và nhảm, anh của chú Ai cập bị dính lại bảo tàng cũ kia. Chú Ai cập này âm mưu đọat lại cái miếng vàng vàng để thống trị thế giới nên hợp tác với Al Capone (chú Al Capone này xuất hiện từ những năm 30 cho nên trong phim này nguyên bộ sậu của chú có màu trắng đen laughing), Napoleon với Ivan bạo chúa để săn đuổi anh Larry hòng đoạt được miếng vàng. Chú Hank này tui biết từ hồi đóng vai anh khoa học gia người yêu của Phoebe trong Friends, sau đó cũng ăn chia với Ben Stiller trong mí phim như Along Came Poly và Dodge Ball nhưng phải nói là tới phim này mới thực sự chiếm được màn ảnh.

Người mà đóng dở nhất phim chắc có lẽ là Ben Stiller, từ đầu tới cuối đóng có 1 cái mặt cứng ngắc y chang cái đầu tượng đảo Easter vậy đó, hem hiểu sao nữa, chắc có oan tình gì với đạo diễn.

P/S: Coi tới cuối cùng bà con sẽ biết điện thoại Motorola ra đời như thế nào nha laughing

Angels & Demons review

Sunday, May 17th, 2009

Đầu entry hem biết nói gì, chỉ muốn nói là tui thiệt là hận mí người xúi tui đọc truyện trước khi coi phim chi hem biết. Sau khi nhận ra tất cả mọi người mà tui biết trong này đều đã đọc truyện hết ráo rùi thì trong lòng bạn Dép của chúng ta cảm thấy thiệt là xí hổ, bèn phải đi mua truyện về đọc ngay phbbbbt Nói chung Dan Brown được cái là khuấy động các vấn đề nhạy cảm về tôn giáo chứ văn phong chú này cũng hay bình thường thôi chứ không phải xuất sắc, không phải dạng văn phong khiến cho người ta cầm cuốn sách lên rùi là ôm nó luôn chứ nhất quyết không chịu bỏ xuống giống như sách của Sydney Sheldon. Trời, nhớ ngày xưa lúc tui chưa qua đây học, lúc còn đi làm báo ở vn, đọc cuốn Tell me your dream của ông này, ta nói không thể rời được nó đến nỗi bữa đó trốn xuống gầm bàn trong phòng họp để đọc, còn quăng trang của tui hôm đó cho anh kia làm dùm laughing Còn hồi đọc cuốn sau cùng của ổng trước khi ổng die là Are you afraid of the dark, lúc đó qua đây gòi, mua cuốn đó đang sale ở nhà sách Popular có 5 đô hà, từ lúc mua đến lúc đọc xong cuốn đó mất đúng 1 ngày, ghê hem, đọc ngấu nghiến như ăn mày đói như con sói mà vớ được hamburger vậy laughing Vậy mà đọc cuốn này tới 4 ngày mới hết, cứ cầm lên chút lại bỏ xuống ăn miếng bánh uống miếng nước nghỉ ngơi thư giãn chuyện trò tâm tình với bạn chồng gòi mới coi tiếp laughing Đọc cho tới khi chỉ còn 30 trang nữa là hết thì tui hem đọc nữa vì thương anh camerlengo (hem biết cuốn tiếng Việt người ta dịch là gì) Carlo Ventresca quá đi mất sad, chờ coi xong phim mới coi tiếp 30 trang cuối cùng đó. Hem biết người khác coi xong sẽ thấy thế nào chớ tui tội nghiệp anh này ghê, một người dùng những hành động của quỷ dữ để mưu cầu lý tưởng của thiên thần. Ngừi ta nói thỉnh thoảng Dan Brown đụng chạm tôn giáo nọ kia chớ tui thấy chú này thiệt ra cũng sùng đạo ghê. Trong truyện tuy không có nói trực tiếp nhưng nếu để ý chút thì sẽ thấy Dan Brown khẳng định Ventresca là một hiện thân của Genesis do là sự kết hợp giữa niềm tin tôn giáo và khoa học. Ai có đọc blog có truyện The Preacher của tui có nói tới Genesis. Genesis là kết quả sau khi thiên thần và ác quỷ xxx với nhau cho ra. Mà giáo hội thường cho rằng khoa học và tôn giáo không thể nào song hành với nhau, sự kết hợp giữa 2 thứ này sẽ tạo ra thứ tương tợ như Genesis gây hậu wả khôn lường cho thế giới. Ai dzô đây cũng coi truyện hết rùi cho nên tui cũng hông ngần ngại gì mà spoil truyện vô tư nha laughing Coi truyện từ đầu tui đã biết được thủ phạm là ai rùi, cũng không có gì khó khăn để nhận ra điều này vì ngay cái tựa thôi cũng đã tiết lộ ai là thủ phạm rùi mà, trong truyện còn ai có tính angelic bằng Carlo Ventresca. Nhưng trong truyện, những lời cuối cùng của Ventresca là những lời cực kỳ có lý, đối với tui. Nếu không còn đấng tối cao, sẽ không còn niềm tin cho nhân loại. Tui hem phải đạo Chúa, cũng hem phải đạo Phật, càng hem phải đạo Hồi nhưng tui luôn nghĩ đấng tối cao là nơi con người nương tựa những lúc niềm tin bị lung lay, sự an nguy bị đe doạ. Lúc bạn gặp khó khăn về nhiều mặt, bạn cầu cứu sự giúp đỡ xung quanh và trong thâm tâm bạn cầu trời cầu Phật cầu Chúa phù hộ giúp đỡ. Một thế giới mà không có tôn giáo (trừ đạo Hồi laughing) theo tui sẽ là một thế giới loạn lạc. Tâm linh là một phần không thể thiếu trong cuộc đời một con người, phần nào đó giúp người đó đương đầu với những khó khăn trên đường đời và cản trở con người xa khỏi những điều ác.

Nếu mà cứ nói phim làm không thể hay bằng truyện thì đúng là cliché vì đó là chuyện đương nhiên gòi. Khi trí tưởng tượng của tác giả được trải dài trên trang giấy thì người ta viết gì mà hem được. Nhưng phim thì khác, chỉ một đoạn truyện ngắn có thể làm mất của người làm phim một khoảng thời gian dài mới có thể đưa được đoạn đó lên phim sao cho người ta cảm nhận và hiểu được. Đó giờ từ truyện lên phim chắc có được bộ LOTR dài lê thê là người ta hem thể càm ràm gì được thôi chứ còn lại ai cũng nói phim không hay bằg truyện (Nói tới LOTR tiện thể khoe luôn hôm bữa nhàn cư vi đâm ra bất thiện tui coi một marathon một hơi 3 tập LOTR, 9 tiếng đồng hồ hypnotized. Coi xong tẩu hoả nhập ma luôn giờ cứ nhìn thấy cái nhẫn là nổi da gà hà). Phải ai đọc truyện này từ lâu rùi cũng còn đỡ, còn tui vừa đọc chuẩn bị xong lại coi phim liền luôn cho nên gặp phải một số cú sốc đáng kể. Cho nên, các bạn có thể yên tâm rằng, một lần nữa, phim thể trên truyện của Dan Brown tiếp tục gây sóng gió trên màn ảnh laughing bởi vì nó quá là khác và dở hơn truyện nhiều, vì ngoài các yếu tố chính yếu làm nên sườn của truyện thì người ta giữ, còn các râu ria bên ngoài thì cắt hết ráo. Phải chi đọc truyện sao khi coi phim cũng đỡ wẻ biết mấy. Nhưng mà vừa đọc truyện xong coi phim tính ra cũng có cái lợi của nó, nhất là về mặt ngôn ngữ. Đó giờ có kiếp nào mà biết, hay là xài mấy từ trong truyện như preferiti, conclave, infiltration,… đọc truyện rùi nên nghe trên phim cũng đỡ gặp khó khăn chớ mà hem đọc bố ai nghe được “the preferiti” là cái quái giề.

Angels & Demons phim, theo wánh giá của bạn chồng, người chưa coi truyện chứ còn để tui wánh giá thì sẽ bị sai lệch do tui vừa coi truyện xong, là coi được. Thứ nhất, nó hay hơn The Da Vinci Code, cái này thì ai cũng nói được từ trước khi phim chưa chiếu. Thứ hai, là nó hành động dồn dập ngay từ đầu phim. Nói chung trong truyện thì người ta có thể lan man tràng giang đại hải một cách vô tư hem cần si nghĩ gì chớ lên tới phim rùi thì phải tập trung vào vấn đề ngay không thôi khán giả sẽ chọi cùi bắp. Chính vì thế, phim không có mí đoạn hồi tưởng lan man của chú Langdon, mí đoạn lo lắng cho nhau yêu thương sướt mướt của 2 cô chú Langdon-Vittoria…. nhân vật nhào vô cái là tự giải thích nguồn gốc của mình luôn hem cần chờ ai hỏi han. Tui nghĩ chiện này cũng có lý vì khán giả nào chưa xem truyện chắc cũng đỡ phải ú ớ hơn vì cả phim lẫn truyện đều dính dáng đến lịch sử và tôn giáo, thứ mà không phải ai cũng biết tường tận. Chú Langdon bắt đầu vào phim phát là chạy từ nhà thờ này tới nhà thờ khác, ta nói hem có thời gian đứng lại tè nữa cho nên chiện này có thể giải thích được tại sao trong phim chú này hem có uống nước và ăn gì hết laughing. Phim cũng giảm nhiều các tình tiết có thể làm các cụ ở Vatican đau tim mà chết so với trong truyện cho nên phim trở nên khá đơn giản. Tuy nhiên đầu phim có cảnh các Hồng y trên toàn thế giới tụ về Vatican để bầu Giáo hoàng mới, hem biết mí người làm phim vô tình hay cố ý mà quay Hồng y ông nào ông nấy nhìn như mafia Ý vậy laughing, hút xì gà phả khói nghi ngút nhìn rất là sành địu, tui cứ tưởng lên tới đó gòi người ta hem được hút thuốc uống rượu chớ time out . Nhưng cốt truyện trong phim nó believable hơn là trong truyện. Truyện này khá là dễ đoán thủ phạm nhưng đọc tới cuối rùi tui bị hẫng vì cái sự bất hợp lý của nó. Đến cuối, tui cứ ngỡ sẽ có nguyên tổ chức gì đó thiệt là ghê rợn có cùng lý tưởng đứng sau lưng chú thủ phạm chứ đâu ai dè có mình chú này một tay chọc trời khuyấy nước từ đầu tới cuối như vậy đâu. Điểm hay đầu tiên đập vào mắt và tai người xem là nhạc nền của phim rất hay, do Hans Zimmer viết. Khen nhạc ông này viết hay thì cũng bằng thừa thôi nhưng có lẽ do đắt show quá cho nên nhạc Hans Zimmer trong rất nhiều phim nghe toàn na ná như nhau rất là khó đoán. Nhưng trong phim này, phải nói nhạc nền quá hay, lúc thì bi kịch đau thương day dứt, lúc thì vội vã cao trào tạo được không khí ghê rợn cho phim laughing Là một designer cho nên lúc coi phim tui hay để ý mấy cái tiểu tiết lắm nha, chẳng hạn như font chữ nào người ta chạy mấy khúc giải thích địa điểm, thời gian trên phim. Mấy cái đó thiệt ra rất là quan trọng đó nha các bạn. Một bộ phim ngay từ trước khi ra mắt, chỉ cần nhìn cách người ta làm website, poster, cách lựa hình, cách chọn font chữ, cách người ta quảng cáo và tiếp cận công chúng như thế nào… bạn có thể đoán được phần nào là phim đó có hay hay không. Khi người ta chăm chút từng tiểu tiết bên lề của một phim có nghĩa là người ta càng chăm chút những “đại tiết” trong phim laughing. Như Wolverine là một ví dụ: poster quá nhàm chán, website không có gì hứng thú vì rất ít phần interaction… nên từ đầu tui đã cảm nhận đây không phải là một bộ phim hay. Cũng giống như một bài báo vậy, một bài báo có hay hay không nhiều khi không nằm ở việc người viết có văn phong hay xuất thần hay không, mà nó nằm ở chỗ người viết có đặt tâm tư tình cảm, có chịu khó tìm tòi thông tin để cho người đọc cảm nhận được rằng, người viết thật sự đưa nhiều nỗ lực của mình vào bài viết hay không. Phim này mí hàng chữ chạy trên màn hình được dùng font Copperplate Gothic, nội cái tên font thôi là đã thấy hợp với phim gòi phải hem các bạn laughing.

angelsdemonsromephotocall1wpwwilk_yyl

Diễn viên chụp với Swiss Guard thứ thiệt nè. Ewan McGregor lùn tè, có 1m75

Có nhiều người cho rằng cô đóng vai Vittoria hem có đúng so với trong truyện. Đúng là cô này nếu so với truyện thì hem đẹp bằng nhưng theo tui thì người ta cast cô Ayelet Zurer vào vai Vittoria là hoàn toàn hợp lý. Cô này tuy không quá xinh đẹp sắc sảo nhưng có được nét thông minh quyết đoán của một người làm khoa học, có được sự thanh lịch tao nhã của phụ nữ phương tây mà người ta có thể tìm thấy ở các fashion editor của mí tạp chí thời trang nổi tiếng như Vogue France hay Elle France. Nói chung nếu đem so sánh nét thanh lịch tao nhã của gái châu Âu với vẻ đẹp xôi thịt của gái Mỹ thì tui chọn châu Âu, được hem các bưởi nam laughing. Trong phim cô này hem có bận xà lỏn như trong truyện mà bận một bộ váy đen, tóc đen, mắt đen, giày đen, giỏ đen cho nên suy ra cũng không có khúc bị lính Swiss Guard bắt bẻ cái tội ăn bận không đàng hoàng mà đòi đi trong toà thánh. Diễn xuất của cô này thì cũng tạm thôi vì xét cho cùng, Zurer là một diễn viên Israel (sao dạo này gái Israel lên phim nhiều dữ ta thinking), chúng ta hem thể đòi hỏi một trình độ diễn xuất xuất sắc kiểu Hollywood ở một người chỉ mới đóng 2-3 phim Mỹ.

Ewan McGregor đóng vai Patrick McKenna, tức “the camerlengo Carlo Ventresca” trong truyện. Chắc chú này nói giọng Scotland cho nên hem thể nào vào vai một người Ý được. Mà nếu không phải Ý thì các bạn nào coi truyện rùi tự hiểu là khúc này có thay đổi gì so với trong truyện nha. Tui coi Ewan McGregor lần đầu tiên trong Trainspotting của Dany Boyle, lúc này anh này ốm nhách mặt mụn không nhưng đóng rất là hay, phim cũng rất điên kiểu UK, nhưng bắt đầu iu McGregor khi ảnh đóng vai Obi-wan Kenobi trong loạt Star Wars love struck Thích cả giọng nói của ảnh nữa. Nói chung Hollywood tuy nhiều diễn viên nhưng không phải tất cả đều có giọng nói distinctive enough để mà chỉ cần nghe, không cần nhìn người ta cũng có thể nhận ra được chẳng hạn như giọng của Jerry Seinfeld, Nicholas Cage, Jennifer Aniston, Teri Hatcher…. Coi mí show như Gossip Girls nọ kia giọng mí em gái ai nấy nghe y chang nhau hem biết đường nào mà lần. McGregor là một người có giọng nói distinctive, mà điều này theo tui rất là quan trọng cho một diễn viên đó nha. Giọng nói của anh này tuy mang chất UK nhưng rất là dễ nghe, tròn vành rõ chữ, không có chèn bẹt, lên đồi xuống dốc như phần lớn UK khác. Trong Angels & Demons đất diễn của McGregor không có nhiều như trong truyện, đâm ra người xem khó lòng liên tưởng được rằng Patrick McKenna là một người cứu thế, không những thế khúc cuối anh này trốn chạy vội vàng hông nói được lời nào như một kẻ tội đồ.

angelsdemonsromephotocalle9pr1smetsbl

Hee hee hee hee

Coi phim xong tự nhiên muốn đi Ý chơi ghê đó các bưởi à vì cảnh phim đẹp quá. Hem hiểu sao tui rất hứng thú với lịch sử nghệ thuật và lịch sử các nước trên thế giới trừ mí nước tự xạo về lịch sử của mình. Hồi đi học design, tui học giỏi nhất môn History of Art đó nha, ta nói thi cuối khoá 90 điểm ghê hem cho nên đọc truyện với coi phim này cũng không khó khăn gì trong việc bắt nhịp với các tên của nghệ sĩ và các tác phẩm của người ta. Kiếp này ráng sống tốt, viết blog thiệt nhiều hy vọng kiếp sau sinh ra ở Ý trong một gia đình thiệt là cực kỳ giàu có, cuộc đời chỉ có shopping và nghiên cứu lịch sử với khảo cổ không thôi, sướng hem các bạn rolling on the floor Tụi Ý sao mà nó ghê thiệt, cái gì cũng nó cũng nổi tiếng, thời trang nè, xe hơi nè, mafia nè, lịch sử nè, bóng đá nè, tác phẩm nghệ thuật nè, di tích lịch sử nè, ẩm thực nè, cả trai lẫn gái của nó cũng đẹp nữa, huhu.

Ghê wá entry này đã gần 3000 chữ gòi, toàn lan man chiện bên lề rolling on the floor. Nội dung thì bạn Nê coi phim trước tui cả tuần lễ cũng đã nói gòi cho nên tui cũng không nói gì nhiều ở đây, chừng nào các bạn coi phim sẽ biết thôi nghe hem.

P/S: Hôm nọ tò mò vào trang của CERN coi, người ta nói là chú Dan Brown có trí tưởng tượng thiệt là phong phú quá chứ thiệt ra cái antimatter mà CERN nghiên cứu được để mà có khả năng phá huỷ tương đương như trái bom ở Hiroshima thì phải mất vài chục tỉ năm để có thể thu hoạch cho đủ lượng. Antimatter cũng không thể dùng làm nguồn năng lượng mới cho con người được vì nếu đem tất cả lượng antimatter mà CERN từng chế được thì chỉ đủ để thắp được một bóng đèn trong vòng mấy phút thôi đó nha. Ai có hứng thú thì vô trang này coi nè

http://angelsanddemons.cern.ch/

Star Trek review

Friday, May 8th, 2009

Ký ức về Star Trek trong tui hết sức là mù mờ vì hồi đó nhớ trên truyền hình có chiếu series này nhưng thứ duy nhất mà tui nhớ về Star Trek chỉ là hình dáng con tàu USS Enterprise cùng cái tên của nó, và Mr Spock chứ ngoài ra chả còn nhớ gì khác, kể cả thuyền trưởng James T. Kirk cũng hem nhớ là thằng nào luôn. Nhớ nhất là Mr Spock. Tuy ông này trên phim thiệt là dữ tướng, mắt xếch, tai quỷ nhưng ánh mắt rất là hiền làm cho tui tuy coi phim chả hiểu quái gì vì còn quá nhỏ nhưng tin chắc đây không phải là người xấu. Nghĩ lại thấy cái thời của những người ngang vai bằng lứa hoặc hơn tuổi với với tui lúc đó thiệt là may mắn, tuy đất nước còn quá nghèo nhưng truyền hình đều chiếu phim hay cho coi, toàn siu phẩm không chớ bộ laughing. Dòm lại thấy tội mấy đứa con nít bây giờ ghê, mở ti vi lên toàn Hàn Cuốc với Trung Cuốc. Mí nhà nào có truyền hình cáp còn đỡ wẻ nha ít ra còn có Disney Channel với Star Movies để các cháu nhìn ra thế giới. Nhà nào chỉ có mỗi truyền hình không thôi thì đời tàn trong hẻm cụt, coi riết trong đầu tụi con nít nó chắc nghĩ trên thế giới này ngoài vn ra chắc chỉ có mỗi Trung cuốc với Hàn cuốc thôi.

Gần đây trước khi coi Star Trek phim, tui cũng phải kiếm lại Star Trek truyền hình coi một số episode của nó để còn biết đường mà hiểu chớ mấy phim khoa học giả tưởng ngoài trái đất mà còn thêm đứa ngu lý như tui coi không chịu tìm hiểu trước thì coi như dzô tới rạp là ngủ thẳng giấc, hết phim đứng dậy lau nước miếng ra về luôn nha laughing. Có thể nói rằng, sau khi Wolverine mở màn cho phim hè hem được ấn tượng cho lắm thì Star Trek đã lấy lại được niềm tin ở hoa hồng của bà con. Star Trek chính thức làm sống lại được một huyền thoại của gần 40 năm về trước. Sau từng đó năm, với 6 series truyền hình và trên dưới 10 phim truyện khai thác Star Trek triệt để và cạn kiệt, chuyện con tàu Enterprise và thuỷ thủ đoàn cùng những cuộc hành trình và chiến đấu với các hành tinh khác dường như không còn gì để gây ngạc nhiên cho người xem nữa. Star Trek bị xem như một dead franchise. Thế nhưng, đội ngũ của đạo diễn J.J Abrams đã không những làm sống dậy và giữ vững được tinh thần của Star Trek mà còn bơm vào đó luồng không khí trẻ và mới. Tàu Enterprise của J.J Abrams đưa các nhân vật cũ của Star Trek đến với những cuộc phiêu lưu hoàn toàn mới mẻ chưa từng giới thiệu đến mắt người xem bao giờ. Giống như ta gặp lại bạn cũ trong một bối cảnh ta không bao giờ ngờ đến vậy, ngạc nhiên và thích thú theo chiều hướng tích cực. Một dead franchise như Star Trek cần phải có một cái gì đó thật là khác lạ, cần phải được tưởng tượng lại. Gần 40 năm trôi qua, thế hệ fan gốc của Star Trek cũng đã đến tuổi sắp sửa không thể là fan được nữa. Star Trek cần phải làm mới để mở cửa cho những thế hệ fan mới, những người chưa từng là fan, và cũng có thể chưa từng xem Star Trek bao giờ.

Cũng phải nói một chút xíu về nội dung chớ hem thôi viết tràng giang đại hải ra đây hem ai hiểu mình đang nói cái gì. Star Trek 09 (gọi là vậy để mọi ngừi biết đây là tên phim năm nay chứ không phải series truyền hình 40 năm về trước) có thể xem như prequel của series Star Trek hồi xưa vậy đó. Phim mở màn với đoạn giải thích sự ra đời của James T. Kirk trong bối cảnh hỗn loạn khi tàu Enterprise do cha anh làm thuyền trưởng thất thế trong cuộc chiến với chiến hạm Narada của người Romulan do Nero cầm đầu. Đám Romulan này là villain nha. James T.Kirk lớn lên sở hữu chỉ số IQ rất cao nhưng cũng rất ngỗ ngược cho đến khi anh được thuyền trưởng đương thời của Enterprise khuyến khích gia nhập học viện Starfleet nơi đào tạo những người phục vụ cho tàu Enterprise. Ở đây, James Kirk gặp Spock, người lai giữa Human và Vulcan. Thoạt đầu hai bạn này rất là ghét nhau như chó với mèo nhưng sau đó hoàn cảnh đưa đẩy, trải qua các cuộc chiến nảy lửa, hai bạn trở nên tâm đầu ý hợp từ đầu mày khoé mắt đến kẽ môi. Còn khúc xảy ra ở giữa như thế nào thì đề nghị các bạn đi coi phim rùi biết nha chứ nói ra đây người ta lại nói tui spoil rùi còn đòi làm phim kinh dị về tui nữa rock on!

Phim này nghe nói kinh phí 150 triệu USD nhưng phải công nhận là số tiền này đã được xài rất là đúng nơi đúng chỗ. Concept art của phim thì hay khỏi nói rồi nha. Về các phim chiến tranh vũ trụ thì nếu nói Star Trek 09 hạng nhì thì chỉ có Star Wars dám xưng thứ nhất thôi chớ hem phim nào dám hó hé hết laughing Kỹ xảo bắt đầu từ đầu phim cho tới hết phim, các cảnh hành động cũng vậy, coi đã mà hồi hộp lắm nha, ta nói nhiều lúc coi hồi hộp quá té hết popcorn ra ngoài vậy đó. Mà nói chung mấy phim dạo này ghê lắm rùi có khen kỹ xảo nó hay cũng thừa thôi. Nhưng tại từ hồi Star Wars năm 2005 tới giờ hình như chưa có phim nào về chiến tranh vũ trụ cho nên kỳ này coi thấy sao mà nó hay ghê ta. Kịch bản phim cũng có đầu có đũa đàng hoàng, nhiều khúc hài ý nhị chứ hem có thô khiến cho bà con cười khúc khích hết sức là tâm đắc laughing

Các màn hành động quá hoành tráng và mấy pha hài hước là cần thiết và người làm phim đã go extra miles để thoả mãn người xem. Vì thực ra, Star Trek 09 là bộ phim được lèo lái bởi tuyến nhân vật, và dàn diễn viên trẻ không một ai có tên tuổi thượng thặng đã làm được chiện bất ngờ là cung cấp phần diễn xuất phải nói là hay. Chris Pine vào vai thuyền trưởng James T. Kirk. Vai này chắc chắn sẽ là một bước ngoặt sự nghiệp cho Chris Pine vì cho đến trước khi Star Trek 09 chiếu thì hem mấy ai biết thằng này là ai rolling eyes Hồi trước có đóng mí vai trong phin teen teen như Princess Diary 2 với Just My Luck nhưng 2 phin đó người ta chủ yếu để ý 2 nhỏ diễn viên chính chớ hem ai nhớ thằng này làm gì vì nó đóng cũng không hay lắm mà cũng không đẹp trai lắm luôn time out. Nhưng với Star Trek 09 thì khác, chú này thể hiện đuợc cái chất của thuyền trưởng Kirk: nổi loạn, láu cá nhưng thông minh, liều lĩnh và quyết đoán. Nói chung chú này diễn xuất tốt, phải cái mặt hơi rỗ hem nên nhìn dưới bóng sáng laughing

Zachary Quinto hoàn toàn thuyết phục trong vai Spock, nửa người nửa Vulcan. Chú này dường như sinh ra để vào vai Spock chớ hem phải Sylar của Heroes nha. Ngay từ hồi coi hình chú này để đầu Spock chộp chung với Chris Pine trên bìa cuốn Empire là tui đã biết người ta đúng là không nhìn lầm người, nguyên cái Hollywood kiếm đâu ra thằng nào có cái mặt vậy để vào vai Spock. Cái khó của vai Spock là nó đòi hỏi diễn xuất nội tâm sâu sắc vì người Vulcan là chủng người không biểu lộ cảm xúc ra trên cơ mặt nhưng không có nghĩa là cái đứa diễn vai này mặt nó cứ phải trơ trơ ra. Nó đòi hỏi người diễn viên phải vừa không biểu lộ cảm xúc trên mặt nhưng vẫn phải làm sao để khán giả thấy cái dằn vặt nội tâm trong lòng. Và anh Zachary Quinto của chúng ta đã làm được chiện ghê rợn này. Spock nửa người nửa Vulcan nên phải chịu sự ghẻ lạnh bên riếu từ bạn bè vì dòng máu không thuần của mình. Trong lòng Spock, anh cố gắng xa lánh với cái nửa người của mình nhưng vẫn hết lòng thương yêu người mẹ thuộc giống người của mình. Đó là thứ tình cảm Spock phải đấu tranh để giữ kín trong lòng, ngay cả khi anh phải chọn lựa giữa thế giới của Vulcan, nơi xem anh không hơn gì một thứ tạp chủng và học viện Starfleet; hay cả khi anh mất đi người mẹ của mình. Nói chung anh Spock này ngoài tướng tá dữ tợn ra thì phần còn lại có thể nói là ngừi đờn ông lý tưởng của phụ nữ chúng mình đó nha: hem hút thuốc, hem uống rượu, ít ăn thịt, lại tài giỏi và thông minh kiệt xuất như từ điển bách khoa di động, mún hỏi gì chỉ cần nhấn nhấn vào đâu đó là trả lời liền laughing Có điều nhìn chú Quinto đóng Sylar có cặp chân mày chổi xể quen rồi, giờ nhìn mặt chú này đóng Spock rất là mắc cười, chân mày cạo còn có hai đường mỏng dánh giống đi hát bội vậy. Ngừi ta chọn chú này cũng có chiến thuật hết đó nha, lông mày như cái chổi vậy lỡ có cạo lệch còn cạo lại tha hồ luôn chớ mà phải chọn người khác, đi sai một nhát cạo là phải ngồi chờ cho lông nó mọc lại tốn thời gian applause Người Vulcan không biểu lộ cảm xúc trên mặt cho nên phim này người ta kỹ năng kỹ xảo sao đó mà mặt chú Spock láng coóng hem có nếp nhăn hay miếng tì vết nào, chả bù cho chú T.Kirk kia. Ta nói mỗi hai chú này dí mặt vào nhau cãi vã là nhìn như ngừi đẹp và quái vật vậy devil Người Vulcan thông minh nhưng chắc hem có sáng tạo trong cái khoản chưng diện tóc tai cho nên ai nấy có 1 kiểu đầu duy nhất như cái niêu đất úp lên. Thợ cắt tóc ở Vulcan chắc ế chết.

Dàn cast còn lại ai đóng cũng hay hết đó nha, nhất là chú Simon Pegg đóng vai Scotty. Phim này còn có chú John Cho hồi đó đóng Harold and Kumar nữa. Cái phim này tuy là nó nhảm nhưng mà nó đã làm được một nhiệm vụ cao cả là làm cho bà con nhớ chết tên 2 thằng Harold với Kumar luôn. Giờ ai nhớ thằng Ấn độ kia tên gì đâu, chỉ biết gọi nó là Kumar thôi. Có tin này lâu rùi mà chắc ít ai để ý là chú đóng Kumar kia vừa được mời làm associate director của Văn phòng quan hệ công chúng của Obama đó ghê hem. Sao hem mời luôn chú Harold vào làm cho văn phòng quan hệ dzí Bắc Hàn luôn cho gọn thinking Rùi đoạn cảm động nhất là có bác Spock già của series truyền hình ngày xưa xuất hiện nữa mà cái rạp tui coi hôm wa hình như hem ai biết bác này hay sao đó mà thấy bàn dân ngồi yên không ú ớ tiếng nào.

Sau một thời gian rất dài cùng với bạn chồng đi xem phim, chỉ có 2 phim duy nhất mà bạn chồng sau khi coi xong đứng lên hủi đít phán “hay” rùi xách đít đi về là The Dark Knight và phim này thôi đó nha laughing Cho nên tui tin chắc hem chỉ có mình tui cho rằng đây là một bộ phim kiệt xuất.

P/S: Star Trek với Angels & Demons chiếu gần nhau quả là chí lý đó nha, vì trong Star Trek xuất hiện thứ vật chất tên là Red Matter mà tui nghĩ có lẽ đây chính là cái antimatter trong Angels & Demons. Ngay cả trong truyện Angels & Demons, cô Vittoria Vetra cũng nói tàu Enterprise dùng anti matter để cung cấp năng lượng cho tàu. Mà trên tàu còn có cái bệ để teleport người, mà hồi đó tui đọc được ở đâu đó người ta nói để teleport một hạt bụi rất nhỏ cho nó di dời trong khoảng cách rất ngắn phải cần dùng đến một nguồn năng lượng rất lớn mới có thể làm được. Cho nên để teleport một con người như vậy phải cần nguồn năng lượng lớn đến như thế nào mà chỉ có anti matter mới có thể cung cấp cho được. Nói chung truyện Angels & Demons rất hay, cám ơn các bưởi đã nhiệt tình thúc giục tui đọc. Có ai coi Digital Fortress chưa, có hay hem nói luôn để tui đọc chớ truyện này trước sau gì cũng lên phim thôi. Đa tạ.

Star Trek review

Friday, May 8th, 2009

Ký ức về Star Trek trong tui hết sức là mù mờ vì hồi đó nhớ trên truyền hình có chiếu series này nhưng thứ duy nhất mà tui nhớ về Star Trek chỉ là hình dáng con tàu USS Enterprise cùng cái tên của nó, và Mr Spock chứ ngoài ra chả còn nhớ gì khác, kể cả thuyền trưởng James T. Kirk cũng hem nhớ là thằng nào luôn. Nhớ nhất là Mr Spock. Tuy ông này trên phim thiệt là dữ tướng, mắt xếch, tai quỷ nhưng ánh mắt rất là hiền làm cho tui tuy coi phim chả hiểu quái gì vì còn quá nhỏ nhưng tin chắc đây không phải là người xấu. Nghĩ lại thấy cái thời của những người ngang vai bằng lứa hoặc hơn tuổi với với tui lúc đó thiệt là may mắn, tuy đất nước còn quá nghèo nhưng truyền hình đều chiếu phim hay cho coi, toàn siu phẩm không chớ bộ laughing. Dòm lại thấy tội mấy đứa con nít bây giờ ghê, mở ti vi lên toàn Hàn Cuốc với Trung Cuốc. Mí nhà nào có truyền hình cáp còn đỡ wẻ nha ít ra còn có Disney Channel với Star Movies để các cháu nhìn ra thế giới. Nhà nào chỉ có mỗi truyền hình không thôi thì đời tàn trong hẻm cụt, coi riết trong đầu tụi con nít nó chắc nghĩ trên thế giới này ngoài vn ra chắc chỉ có mỗi Trung cuốc với Hàn cuốc thôi.

Gần đây trước khi coi Star Trek phim, tui cũng phải kiếm lại Star Trek truyền hình coi một số episode của nó để còn biết đường mà hiểu chớ mấy phim khoa học giả tưởng ngoài trái đất mà còn thêm đứa ngu lý như tui coi không chịu tìm hiểu trước thì coi như dzô tới rạp là ngủ thẳng giấc, hết phim đứng dậy lau nước miếng ra về luôn nha laughing. Có thể nói rằng, sau khi Wolverine mở màn cho phim hè hem được ấn tượng cho lắm thì Star Trek đã lấy lại được niềm tin ở hoa hồng của bà con. Star Trek chính thức làm sống lại được một huyền thoại của gần 40 năm về trước. Sau từng đó năm, với 6 series truyền hình và trên dưới 10 phim truyện khai thác Star Trek triệt để và cạn kiệt, chuyện con tàu Enterprise và thuỷ thủ đoàn cùng những cuộc hành trình và chiến đấu với các hành tinh khác dường như không còn gì để gây ngạc nhiên cho người xem nữa. Star Trek bị xem như một dead franchise. Thế nhưng, đội ngũ của đạo diễn J.J Abrams đã không những làm sống dậy và giữ vững được tinh thần của Star Trek mà còn bơm vào đó luồng không khí trẻ và mới. Tàu Enterprise của J.J Abrams đưa các nhân vật cũ của Star Trek đến với những cuộc phiêu lưu hoàn toàn mới mẻ chưa từng giới thiệu đến mắt người xem bao giờ. Giống như ta gặp lại bạn cũ trong một bối cảnh ta không bao giờ ngờ đến vậy, ngạc nhiên và thích thú theo chiều hướng tích cực. Một dead franchise như Star Trek cần phải có một cái gì đó thật là khác lạ, cần phải được tưởng tượng lại. Gần 40 năm trôi qua, thế hệ fan gốc của Star Trek cũng đã đến tuổi sắp sửa không thể là fan được nữa. Star Trek cần phải làm mới để mở cửa cho những thế hệ fan mới, những người chưa từng là fan, và cũng có thể chưa từng xem Star Trek bao giờ.

Cũng phải nói một chút xíu về nội dung chớ hem thôi viết tràng giang đại hải ra đây hem ai hiểu mình đang nói cái gì. Star Trek 09 (gọi là vậy để mọi ngừi biết đây là tên phim năm nay chứ không phải series truyền hình 40 năm về trước) có thể xem như prequel của series Star Trek hồi xưa vậy đó. Phim mở màn với đoạn giải thích sự ra đời của James T. Kirk trong bối cảnh hỗn loạn khi tàu Enterprise do cha anh làm thuyền trưởng thất thế trong cuộc chiến với chiến hạm Narada của người Romulan do Nero cầm đầu. Đám Romulan này là villain nha. James T.Kirk lớn lên sở hữu chỉ số IQ rất cao nhưng cũng rất ngỗ ngược cho đến khi anh được thuyền trưởng đương thời của Enterprise khuyến khích gia nhập học viện Starfleet nơi đào tạo những người phục vụ cho tàu Enterprise. Ở đây, James Kirk gặp Spock, người lai giữa Human và Vulcan. Thoạt đầu hai bạn này rất là ghét nhau như chó với mèo nhưng sau đó hoàn cảnh đưa đẩy, trải qua các cuộc chiến nảy lửa, hai bạn trở nên tâm đầu ý hợp từ đầu mày khoé mắt đến kẽ môi. Còn khúc xảy ra ở giữa như thế nào thì đề nghị các bạn đi coi phim rùi biết nha chứ nói ra đây người ta lại nói tui spoil rùi còn đòi làm phim kinh dị về tui nữa rock on!

Phim này nghe nói kinh phí 150 triệu USD nhưng phải công nhận là số tiền này đã được xài rất là đúng nơi đúng chỗ. Concept art của phim thì hay khỏi nói rồi nha. Về các phim chiến tranh vũ trụ thì nếu nói Star Trek 09 hạng nhì thì chỉ có Star Wars dám xưng thứ nhất thôi chớ hem phim nào dám hó hé hết laughing Kỹ xảo bắt đầu từ đầu phim cho tới hết phim, các cảnh hành động cũng vậy, coi đã mà hồi hộp lắm nha, ta nói nhiều lúc coi hồi hộp quá té hết popcorn ra ngoài vậy đó. Mà nói chung mấy phim dạo này ghê lắm rùi có khen kỹ xảo nó hay cũng thừa thôi. Nhưng tại từ hồi Star Wars năm 2005 tới giờ hình như chưa có phim nào về chiến tranh vũ trụ cho nên kỳ này coi thấy sao mà nó hay ghê ta. Kịch bản phim cũng có đầu có đũa đàng hoàng, nhiều khúc hài ý nhị chứ hem có thô khiến cho bà con cười khúc khích hết sức là tâm đắc laughing

Các màn hành động quá hoành tráng và mấy pha hài hước là cần thiết và người làm phim đã go extra miles để thoả mãn người xem. Vì thực ra, Star Trek 09 là bộ phim được lèo lái bởi tuyến nhân vật, và dàn diễn viên trẻ không một ai có tên tuổi thượng thặng đã làm được chiện bất ngờ là cung cấp phần diễn xuất phải nói là hay. Chris Pine vào vai thuyền trưởng James T. Kirk. Vai này chắc chắn sẽ là một bước ngoặt sự nghiệp cho Chris Pine vì cho đến trước khi Star Trek 09 chiếu thì hem mấy ai biết thằng này là ai rolling eyes Hồi trước có đóng mí vai trong phin teen teen như Princess Diary 2 với Just My Luck nhưng 2 phin đó người ta chủ yếu để ý 2 nhỏ diễn viên chính chớ hem ai nhớ thằng này làm gì vì nó đóng cũng không hay lắm mà cũng không đẹp trai lắm luôn time out. Nhưng với Star Trek 09 thì khác, chú này thể hiện đuợc cái chất của thuyền trưởng Kirk: nổi loạn, láu cá nhưng thông minh, liều lĩnh và quyết đoán. Nói chung chú này diễn xuất tốt, phải cái mặt hơi rỗ hem nên nhìn dưới bóng sáng laughing

Zachary Quinto hoàn toàn thuyết phục trong vai Spock, nửa người nửa Vulcan. Chú này dường như sinh ra để vào vai Spock chớ hem phải Sylar của Heroes nha. Ngay từ hồi coi hình chú này để đầu Spock chộp chung với Chris Pine trên bìa cuốn Empire là tui đã biết người ta đúng là không nhìn lầm người, nguyên cái Hollywood kiếm đâu ra thằng nào có cái mặt vậy để vào vai Spock. Cái khó của vai Spock là nó đòi hỏi diễn xuất nội tâm sâu sắc vì người Vulcan là chủng người không biểu lộ cảm xúc ra trên cơ mặt nhưng không có nghĩa là cái đứa diễn vai này mặt nó cứ phải trơ trơ ra. Nó đòi hỏi người diễn viên phải vừa không biểu lộ cảm xúc trên mặt nhưng vẫn phải làm sao để khán giả thấy cái dằn vặt nội tâm trong lòng. Và anh Zachary Quinto của chúng ta đã làm được chiện ghê rợn này. Spock nửa người nửa Vulcan nên phải chịu sự ghẻ lạnh bên riếu từ bạn bè vì dòng máu không thuần của mình. Trong lòng Spock, anh cố gắng xa lánh với cái nửa người của mình nhưng vẫn hết lòng thương yêu người mẹ thuộc giống người của mình. Đó là thứ tình cảm Spock phải đấu tranh để giữ kín trong lòng, ngay cả khi anh phải chọn lựa giữa thế giới của Vulcan, nơi xem anh không hơn gì một thứ tạp chủng và học viện Starfleet; hay cả khi anh mất đi người mẹ của mình. Nói chung anh Spock này ngoài tướng tá dữ tợn ra thì phần còn lại có thể nói là ngừi đờn ông lý tưởng của phụ nữ chúng mình đó nha: hem hút thuốc, hem uống rượu, ít ăn thịt, lại tài giỏi và thông minh kiệt xuất như từ điển bách khoa di động, mún hỏi gì chỉ cần nhấn nhấn vào đâu đó là trả lời liền laughing Có điều nhìn chú Quinto đóng Sylar có cặp chân mày chổi xể quen rồi, giờ nhìn mặt chú này đóng Spock rất là mắc cười, chân mày cạo còn có hai đường mỏng dánh giống đi hát bội vậy. Ngừi ta chọn chú này cũng có chiến thuật hết đó nha, lông mày như cái chổi vậy lỡ có cạo lệch còn cạo lại tha hồ luôn chớ mà phải chọn người khác, đi sai một nhát cạo là phải ngồi chờ cho lông nó mọc lại tốn thời gian applause Người Vulcan không biểu lộ cảm xúc trên mặt cho nên phim này người ta kỹ năng kỹ xảo sao đó mà mặt chú Spock láng coóng hem có nếp nhăn hay miếng tì vết nào, chả bù cho chú T.Kirk kia. Ta nói mỗi hai chú này dí mặt vào nhau cãi vã là nhìn như ngừi đẹp và quái vật vậy devil Người Vulcan thông minh nhưng chắc hem có sáng tạo trong cái khoản chưng diện tóc tai cho nên ai nấy có 1 kiểu đầu duy nhất như cái niêu đất úp lên. Thợ cắt tóc ở Vulcan chắc ế chết.

Dàn cast còn lại ai đóng cũng hay hết đó nha, nhất là chú Simon Pegg đóng vai Scotty. Phim này còn có chú John Cho hồi đó đóng Harold and Kumar nữa. Cái phim này tuy là nó nhảm nhưng mà nó đã làm được một nhiệm vụ cao cả là làm cho bà con nhớ chết tên 2 thằng Harold với Kumar luôn. Giờ ai nhớ thằng Ấn độ kia tên gì đâu, chỉ biết gọi nó là Kumar thôi. Có tin này lâu rùi mà chắc ít ai để ý là chú đóng Kumar kia vừa được mời làm associate director của Văn phòng quan hệ công chúng của Obama đó ghê hem. Sao hem mời luôn chú Harold vào làm cho văn phòng quan hệ dzí Bắc Hàn luôn cho gọn thinking Rùi đoạn cảm động nhất là có bác Spock già của series truyền hình ngày xưa xuất hiện nữa mà cái rạp tui coi hôm wa hình như hem ai biết bác này hay sao đó mà thấy bàn dân ngồi yên không ú ớ tiếng nào.

Sau một thời gian rất dài cùng với bạn chồng đi xem phim, chỉ có 2 phim duy nhất mà bạn chồng sau khi coi xong đứng lên hủi đít phán “hay” rùi xách đít đi về là The Dark Knight và phim này thôi đó nha laughing Cho nên tui tin chắc hem chỉ có mình tui cho rằng đây là một bộ phim kiệt xuất.

P/S: Star Trek với Angels & Demons chiếu gần nhau quả là chí lý đó nha, vì trong Star Trek xuất hiện thứ vật chất tên là Red Matter mà tui nghĩ có lẽ đây chính là cái antimatter trong Angels & Demons. Ngay cả trong truyện Angels & Demons, cô Vittoria Vetra cũng nói tàu Enterprise dùng anti matter để cung cấp năng lượng cho tàu. Mà trên tàu còn có cái bệ để teleport người, mà hồi đó tui đọc được ở đâu đó người ta nói để teleport một hạt bụi rất nhỏ cho nó di dời trong khoảng cách rất ngắn phải cần dùng đến một nguồn năng lượng rất lớn mới có thể làm được. Cho nên để teleport một con người như vậy phải cần nguồn năng lượng lớn đến như thế nào mà chỉ có anti matter mới có thể cung cấp cho được. Nói chung truyện Angels & Demons rất hay, cám ơn các bưởi đã nhiệt tình thúc giục tui đọc. Có ai coi Digital Fortress chưa, có hay hem nói luôn để tui đọc chớ truyện này trước sau gì cũng lên phim thôi. Đa tạ.