Archive for June, 2009

Transformers 2 review

Wednesday, June 24th, 2009

Phim này cho book vé trước cả 2 tuần lễ luôn nha bà con, cho nên tui cũng phải book vé từ lúc nó mới lên sàn luôn chứ không thể đợi tới lúc nó chiếu mới lên rạp mua thì chỉ có nước ăn kít laughing. Phim này được trông đợi quá sức cho nên tui nghĩ dù ai chê bai xỉa xói gì thì nó cũng sẽ hốt bạc mà thôi, ít ra là trong tuần công chiếu đầu tiên và thậm chí là sẽ phá một số kỷ lục  nào đó. Cái cụm rạp tui coi hôm wa, đi vô thấy rạp nàp cũng chiếu Transformers hết ráo mà rạp nào cũng đông nghẹt, ghê hem. Mí suất 12g rùi 2g đêm vé kín hết mặc dù hôm wa mới chỉ là thứ 3 là ngày đầu tuần, cũng đủ để thấy Transformers được trông đợi thế nào. Hồi đó nhớ đọc báo người ta nói phần 1 phim này đặc bịt ăn khách ở châu Á nha, tiền thu được ở Bắc Mỹ còn thua tiền thu ở nước ngoài hết mấy chục triệu USD. Cho nên phần này dù gì đi nữa tệ thì cũng phải thu được cỡ đó tiền chứ không ít hơn.

Thiệt ra Transformers chiếu ở Sing từ hồi mười mấy tháng 6 đó, cùng thời điểm với world premiere nhưng nó chỉ chiếu cho Gold Class ở cụm Golden Village coi thôi. Hồi đó tui có nói về vé Gold Class này nè, là nó khoảng 30-40 đô gì đó tuỳ phim rùi vô đó có ghế xãi lai và thẳng cẳng giống càfê Thanh Đa đó nha laughing rùi có đồ ăn thức uống nữa nhưng cũng chỉ là gọi là thôi chứ không được ê hề ngập mặt đâu đừng có ham. Mới đầu cũng tính coi vé này nè híhí, nghĩ tại hâm mộ phần 1 quá phần này đi coi cái này cho nó sướng, lại được coi sớm hơn ngừi ta về nhà tha hồ nổ laughing nhưng mà sau khi bạn Xách Dép check rùi thông báo một tin sét đánh ngang mày: vé 75 đô/người hypnotized lập tức lòng chiến sĩ bị chùng ngay. Chắc vé này có kèm mátxa với làm nail kèm theo sâm banh và trứng cá hay sao cho nên nó mới có giá đó waiting. Bây giờ nghĩ lại thấy mình thiệt là đúng đắn khi không mua vé này. Bởi vì…

Tui là một fan của Transformers 1, cái này chắc ai cũng biết tại phần 1 coi xong về khen nó lên tới mây đen. Vậy mà phần này coi xong nửa tiếng đầu phim rùi, tui ngồi tự hỏi không biết nó sẽ chiếu cái gì trong vòng 2 tiếng tiếp theo đây thinking Cảm giác bore tràn trề trong lòng. Phim mở màn bằng một đoạn mà vì đoạn này Trung Của có nguy cơ sẽ cấm chiếu tiếp tới Transformers. Nhớ hồi Dark Knight chiếu có chút xíu cảnh toà nhà HK bị Batman đột nhập rùi có anh Edison Chen xuất hiện 1 giây rưỡi trên background thôi mà nó đã cấm chiếu gòi. Phim này đầu tiên dzô cái là có cảnh đám Autobots với Decepticons wính nhau nhớt nhuộm bến Thượng Hải luôn nha, còn bay wa bay lại chỗ tháp truyền hình của nó nữa, thích ghê laughing Rùi lát sau có lính Mỹ dàn trận cầm súng xông đến bến Thượng Hải như chốn không người nữa đó laughing TQ mà nó không cấm phim này thì chứng tỏ nó đã có được một bước vượt bậc tiến gần tới nền văn minh nhân loại rồi.Hồi đó đọc báo nghe nói cảnh này quay ở Long Beach, Cali rùi background tháp truyền hình là CGI nọ kia thôi.

Anh Bảy đúng là the man of his words. Anh phát biểu với báo chí là anh hứa chắc rằng phần này sẽ hoành tráng gấp 8 lần phần cũ, nhiều robots gấp 8 lần phần cũ… Và y như rằng. Ai coi phần 1 cũng phải công nhận nó hoành tráng thế nào rùi. Tui coi xong phần 1 rùi tự hỏi liệu tới bao giờ mới có người làm robots hay hơn thế này nữa. Cảm giác này giống như cảm giác coi LOTR xong rùi tự hỏi còn có ai làm mí cảnh wánh nhau giữa người với orc hay hơn Peter Jackson. Vậy mà phần 2 này nó làm còn ghê hơn phần 1, robot nó làm thật wá không thể thật hơn được nữa. Trong phần này, người xem có cơ hội chiêm ngưỡng dung nhan của robots khi mà mí con này bắt đầu biến từ xe thành robot. Cảnh này chạy chậm hơn phần 1, chi tiết hơn phần 1. Chú Optimus phần này được upgrade lên nhìn cool bà cố, xài kiếm sáng rực như light saber vậy. Ghê hơn nữa, là phần này có rất nhiều robot. Quá nhiều nữa là khác. Ai mà thích robot nọ kia thì coi phim này tha hồ chảy nước miếng nha. Robot nhiều như dân TQ vậy đó, hem biết ở đâu tràn ra đếm không xuể luôn. Mỗi con mỗi hình dạng, phải công nhận mí người dựng robot thật là tài giỏi, xe hay máy bay có nhiêu đó thôi mà cũng dựng được đủ thứ robot. Không thể không nói tới cảnh hành động. Ta nói hành động gì mà wánh từ đầu tới cuối, cháy nổ um sùm kinh thiên động địa. Đầu phim vô cái là đã đánh liền để làm màn phủ đầu khán giả gòi làm tui mới 5 phút đầu chả hiểu mô tê gì hết laughing. Anh Bảy đã chứng minh thêm một lần nữa là phim anh thiếu gì thì thiếu chứ hem có thiếu cháy nổ. Trong phim có đoạn y chang Amageddon nữa nha, mọi người sau này coi rùi để ý. Nói chung phim của anh Bảy coi một hồi không ai nói người ta cũng biết đây là phim của anh. Có mấy cảnh trademark đặc trưng kiểu như nhạc hùng tráng nổi lên, camera quay chậm chuẩn bị, một đoàn người anh dũng đô con dàn hàng ngang bước ra trong bụi mờ ải nhạn rolling on the floor không phim nào của anh mà không có. Mí cảnh này làm tui nhớ cái giải MTV Movies Awards mí bữa trước, chú Adam Samberg hát bài Cool guys dont look at the explosions rolling on the floor cái minh họa là vô số cảnh nó cắt ra từ mí đoạn sến trong phim, cảnh quay chậm mí người hùng bước đi về phía trước sau lưng là bom nổ tưng bừng mà mí người này hem hề giật mình mảy may gì hết (cool guys mà). Chời ta nói cái bài hát đó là cao trào nhảm của MTV bữa đó đó nha. Wành trở lại Transformers, thì túm lại là 2 thứ hay ho làm nên Transformers là robot và hành động trong phần này đã đáp ứng trên cả trông đợi của người xem phim.

transformers-20090618-ravage-pic

Con này cool nè, có gắn súng máy trên mông đít

2ziq03k

Anh Bảy đúng là the man of his words. Nếu anh nói với báo chí là phim này nhiều robot lắm thì chắc ảnh cũng tự nói với mình là phim có nhiều robot nhưng chưa chắc đã hay đâu nha. Quả đúng vậy luôn. Transformers 2 lấy hết cái hay của phần 1 và nhân nó lên 8 lần thì nó cũng lấy luôn cái dở của phần 1 nhân lên 8 luôn yawn Cái đầu tiên tui muốn chê ở đây là nó quá nhiều robot đi. Thấy như phần 1 vậy là đủ rùi đó, nếu có thêm thì thêm chừng 3-4 con nữa thôi rồi tập trung vào phần tính cách cho nó. Giống như coi một phim phiêu lưu, tự dưng có một, hai con quái thú nhào ra tấn công người, coi phim cảm thấy thiệt là nguy hiểm cho người trong phim. Nhưng mà nếu phim nhiều quái thú quá coi tưởng phim taì liệu time out Phim toàn người mà lác đác một chục con robot cảm giác nó khác với phim toàn robot mà lác đác có mấy chục người nha các bạn. Nhiều robot quá coi tưởng đang coi game chứ không phải phim nữa. Phần 1 tui còn nhớ mặt điểm tên được từng con chớ phần này hai con wánh nhau xà wần trên màn hình rối nùi một cục không biết con nào với con nào. Ngoài Optimus, Bumblebee với Megatron ra, số còn lại giống như chiến sĩ vô danh vậy, không có characteristic cũng như ít để lại ấn tượng sâu sắc. À, có 2 con twin nữa nha mà 2 con này quá là annoying cho nên để lại được ấn tượng sâu sắc xấu cho tui thôi. Mà hem biết người ta nghĩ sao cho 2 con này nó xuất hiện còn nhiều hơn Optimus với Bumblebee nữa, ghê hông. Bumblebee đáng iu của lòng ngừi chuyến này có mấy cảnh hà tội lắm sad Tui thích con Bee này lắm nha, tui nghĩ nó là con robot humble và ít sến nhất trong đám còn lại. Nhiều robot quá làm tui liên tưởng với phim Cars vậy đó, quá xá là nhiều xe biết nói laughing Chỉ có khác là Cars hay hơn và xe trong Cars nó không có transform thôi. Chưa đâu nha, dzô diên nhất là có con robot giả người mà hem biết cho nó vô làm gì nữa đó. Nhỏ Isabel Lucas đóng vai này, mới đầu tưởng nhỏ này con cháu gì của George Lucas cho nên được Steven Spielberg cho lên đây mà hóa ra hem phải. Chời giống như phim đờn ông không, phải ráng cho thêm đờn bà vào cho nó cân bằng lực lượng thôi chứ khong có mục đích gì khác. Mà nhỏ này đóng rất dở, chụp hình trên báo nhìn cũng được mà không hiểu sao trên phim nhìn xấu ghê. Nói chung tui cảm thấy bế tắc cái đoạn nonsense này ghê. Giống như chú Bảy lỡ tò te gì em này nên phải cho em lên phim vậy applause

Thất bại lớn nhất của Trans 2 theo tui là nó mất hẳn cái hài hước của phần 1. Mất hẳn là vì phần này người ta cố gắng một cách tuyệt vọng để làm cho nó hài nhưng rốt cuộc nó thành dzô dziên quá đáng nên có một số cảnh làm cho tui chỉ biết quay đi và ói, nhất là cảnh con chó robot. Ai đọc tới khúc này rui thì nhớ coi phim xong quay trở lại đây kiểm chứng laughing Mí cảnh khai thác 2 con twin kia, ăn nói như hiphop, có răng nạm vàng luôn nha, có thể hài khi người coi chỉ mới 8 tuổi. Chớ mà từ 9 tuổi trở lên coi là thấy 2 con này dzô dziên hà. John Turturo quay trở lại phần này nhưng cũng hông giúp được gì cho phần hài mà còn làm cho nó dở hơn nữa. Nói chung nhiều cảnh hài nhảm nhí lắm không thể nói ra mà không spoil được, tui thuộc dạng cũng nói nhảm mà coi còn thấy khó chấp nhận được nữa. Sam của Shia vẫn nói nhiều nhưng mà nói dở. Cha mẹ chú này phần 1 dzui bao nhiêu phần này chán bấy nhiêu. Và có thể nói phim này hoàn toàn không có plot gì hết hypnotized Yeah, seriously. Phim giống như sự kết hợp của một chuỗi sự kiện lộn xộn với nhau với chú Sam chạy hết từ chỗ này sang chỗ nọ nhưng không có make sense gì ráo. Túm lại sau 2 tiếng rưỡi đồng hồ coi phim thì ý tưởng phim chỉ vỏn vẹn là tụi Fallen nó muốn revenge, còn chú Sam thì có cái mà nó muốn cho nên nó phải bắt chú Sam laughing Tui cũng biết là coi phim hành động thì phần lớn là phải chấp nhận chiện nội dung đơn giản, nhưng đơn giản không có nghĩa là phải quá dở như vậy. Cụ thể là phần 1 nó cũng hành động và cũng đơn giản nhưng nó rất là entertaining và đi vào lòng ngừi laughing. Còn kỳ này nội dung nó quá tệ hơn phần đầu đển nỗi dù có bao nhiêu kỹ xảo cũng khó mà bù lại được.

Một nỗi chán nữa là em Phóc. Nếu phần 1 người ta hồ nghi về diễn xuất của em này thì phần 2 em tự khẳng định luôn là ngoài chiện đong đưa ưỡn ẹo cong môi thì em không thể diễn xuất được. Phóc vẫn hót như ngày ấy nhưng tui hết thấy đẹp rùi. Hồi đó coi thích nhỏ này ghê, đẹp wá xá nhưng mà sau một thời gian đọc gossip nghe những cuộc phỏng vấn dumb của Phóc tự dưng trong lòng turn off hết ráo. Và đặc biệt phần này vai của Phóc ngoài chiện chu mỏ ra thì hông có làm gì hết, đến nỗi tui nghĩ vai này chắc để câu khách thôi chớ có cũng được mà hem có cũng hem ảnh hưởng gì đến đại cuộc laughing. Nếu phần 1 em này là nữ sinh đi học có ăn diện trang điểm chút đỉnh cũng không có gì lạ. Còn phần này too much makeup, too much false lashes, and too much botox. Cũng không biết để làm gì nữa tại phần này em hông có đi học mà đi làm trong garage của ba, mà trang điểm wá cũng không biết để điệu với ai nữa. Mà phần 1 em tự nhiên tươi sáng bao nhiêu thì phần 2 đong đưa bấy nhiêu làm cho tui nghĩ khả năng 1 là cố ý còn 2 là em bị đạo diễn khai thác thân thể để câu các bưởi nam, đặc biệt là bưởi Si laughing Phần 1 tui thấy rất là sexy rùi, nhìn tự nhiên mà không có try so hard. Chứ phần này thấy gần tới ngưỡng lusty rùi nha, hai cái này người ta hay bị lẫn lộn lắm nè. Nếu mà khả năng 1 là thiệt thì ngoài anh Bảy tiếp tục phần Trans 3, Trans 4, Trans n ra thì còn lại chắc khó ai giao cho em vai cần khả năng diễn xuất. Bữa đọc cuốn Elle có hình Phóc lên bìa, Phóc có nói mọi người cứ thấy tui quá đẹp rùi ai cũng giao cho tui vai cần ngoại hình mà không cần diễn xuất hết, cứ thử giao vai khổ ải cho tui đi tui đóng hay cho laughing. Nói chung ngừi casting ngừi ta có con mắt tinh đời lắm ai có khả năng mới dám giao chớ bộ ai cũng đưa đóng sao. Như Scarlet Johansson cũng quá đẹp, quá hót nhưng đóng cũng quá hay đấy thôi, còn được đề cử Golden Globe nữa. Hồi đó đọc báo người ta nói em Phóc đóng Trans 2 lúc nào cũng có chuyên viên túc trực tại phim trường để lúc nào em thích là chích hà. Lúc đó cũng nghĩ chắc tin bậy bạ thôi chứ Phóc đẹp vậy rùi cần gì kỹ xảo. Kết cục là giờ coi phim thấy môi em to gấp 4 lần phần 1, gần bằng môi Châu tinh trì lúc bị rắn cắn trong Kungfu Hustle đó nha laughing

Chú Shia đóng phần này cũng không được hay, cả 2 đứa này đóng sao mà không thấy cái chemistry giữa người yêu với người yêu gì ráo. Người đóng hay nhất chắc có anh Josh Duhamel đô con đẹp trai chồng Fergie, tuy chỉ là vai nhỏ. Nhớ hồi anh này lấy Fergie, có cái thằng kia là gossip blogger khá là nổi tiếng nói chứ: “Poor the man! He is the only human alive who wants to wake up everyday next to that face”. laughing Nhưng Fergie phải cái mặt sửa hơi quá lửa thôi chứ được cặp chân hót, hát hay với lại coi  phỏng vấn tui thấy cô này là người thông minh sắc sảo cho nên cũng rất là xứng đôi vừa lứa với anh Josh. Tạp chí InStyle hồi 2 người này cưới mới nói chứ chính tạp chí này là cầu nối giữa hai anh chị này vì hồi anh Josh vừa nổi tiếng một tí thì Fergie đã khá nổi trong BEP rồi, cái Instyle phỏng vấn anh Josh hỏi chứ trong mí người nổi tiếng thì anh thích cô nào nhất. Anh này nói chứ tui thích nhất cô Fergie vì cô này rất là hót. Cái 2 năm sau Fergie có 1 vai cameo trong show Las Vegas của anh Josh, cái cô này hỏi nghe nói hồi xưa anh nói anh thích tui vì tui hót phải hem. Cái anh này cúi đầu thú nhận trước bình minh. Fergie thấy mình thiệt là trúng mánh. Cái hai ngừoi iu nhau rùi cưới nhau luôn dễ thương quá đi applause

Bây giờ đã là 2400 từ rùi mà chưa chê hết mà sợ chê nữa chắc bị chửi wá. Chỉ biết nói túm lại là Transformers 2 là ví dụ của việc một phim chỉ nên ngừng ở phần đầu tiên để cái phần đó cứ sống mãi trong tâm khảm của người hâm mộ. Hồi coi xong phần 1 ra ngoài đường nhìn thấy chiếc taxi cứ ngỡ nó sắp sửa biến hình thành robot tới nơi rồi. Coi xong phần 2 ra đường nhìn thấy chiếc taxi là tui leo lên đi về thôi chứ hông có thấy gì laughing Ra về mà cứ tự hỏi là tại sao một phim hoành tráng như vậy mà lại có thể dở như vậy? Tại sao?

Hết.

Preview: Public Enemies (2009)

Friday, June 19th, 2009

publicenemies1_poster

Giữa một mùa hè tràn ngập những siêu phẩm giải trí, Public Enemies bỗng trở nên nổi bật bởi nó thoả “cơn đói” phim trí tuệ của những khán giả trưởng thành. Không người máy, không siêu nhân, không phù thuỷ, ‘hiệu quả đặc biệt’ của Public Enemies chính là hai ngôi sao chính của bộ phim: Johnny Depp và Christian Bale.

Những ai đã từng xem bộ phim Thief (ra mắt năm 1981) và Heat (ra mắt năm 1995) đều hiểu rõ đạo diễn Michael Mann có thể biến một phim cướp nhà băng trở nên hấp dẫn và đầy tính trí tuệ ra sao. Không quá bất ngờ khi mùa hè năm nay, nhà đạo diễn kiêm biên kịch tài năng này lại quyết định thực hiện câu chuyện về một trong những huyền thoại cướp nhà băng nổi tiếng nhất trong lịch sử nước Mỹ, John Dillinger. Lớn lên ở Chicago, một trong những thành phố mà Dillinger đánh cướp nhà băng, Michael Mann có ý tưởng thực hiện bộ phim về nhân vật huyền thoại này trong nhiều năm trời. “Nhà hát Biograph, nơi Dillinger bị bắn hạ, từng là nơi mà vợ chồng tôi hẹn hò nhau khoảng 30 năm trước” – Michael cười phá lên tiết lộ. Sự thật là, từ những năm 70, Michael Mann đã viết một kịch bản về những ngày đầu tiên của lịch sử FBI khi tổ chức này bằng mọi giá truy lùng những tên tội phạm như Dillinger. “Mặc dù bộ phim đó chưa từng được thực hiện, nhưng tôi có thể nói bạn đã thấy ý tưởng này đã hình thành trong đầu tôi từ suốt những năm tháng đó”. Public Enemies dựa theo cuốn sách tư liệu của Bryan Burrough, Public Enemies: America's Greatest Crime Wave and the Birth of the FBI, 1933–34 (Những kẻ thù công chúng: làn sóng tội phạm nguy hiểm nhất nước Mỹ và sự ra đời của FBI, 1933 – 34). Bryan Burrough vốn đề xuất ý tưởng làm một phim truyền hình ngắn tập cho HBO, nhưng khi bắt tay vào thu thập tài liệu để viết kịch bản, ông trở nên hứng thú với việc viết sách tư liệu hơn là viết kịch bản làm phim. Mùa hè 2004, khi cuốn sách ra mắt, nó nhanh chóng thu hút sự chú ý của đạo diễn Michael Mann và nam diễn viên Leonardo DiCaprio. Leonardo muốn được vào vai John Dillinger, nhưng anh bị cuốn vào hàng loạt dự án phim khác làm việc cùng Martin Scorsese và cuối cùng từ bỏ việc theo đuổi dự án phim này.

public_cast

Năm 2007, Michael Mann bày tỏ mong muốn được thực hiện bộ phim. Khi Burrough đọc kịch bản do Michael Mann và hai biên kịch khác cùng viết, ông nói “Dù không đúng với lịch sử 100% nhưng đây có lẽ là nỗ lực tối đa mà một phim Hollywood có thể đạt đến, và vì thế mà tôi rất hào hứng và khá thoả mãn”. Rất ‘chắc tay’ trong việc tạo dựng nên những bộ đôi đối đầu – mà gây ấn tượng mạnh mẽ nhất là cặp ‘đối thủ’ thanh tra cảnh sát/ trùm băng đảng tội phạm trong phim Heat với diễn xuất của hai ngôi sao gạo cội Robert De Niro và Al Pacino – Michael Mann tiếp tục mời Johnny Depp vào vai John Dillinger và Christian Bale vào vai Melvin Pervis, viên thanh tra cảnh sát theo đuổi vụ án. Vai nữ chính thuộc về Marion Cotillard, nữ diễn viên Pháp đoạt giải Oscar trong phim La vie en rose.

Khi được Michael Mann mời tham gia Public Enemies lần đầu tiên, Johnny Depp buộc lòng phải từ chối vì kẹt lịch đóng bộ phim Shantaram của đạo diễn Mira Nair. May mắn thay, cuộc đình công của các nhà biên kịch diễn ra khiến dự án phim này bị trì hoãn, và Johnny Depp, vốn đã mong muốn được vào vai tên cướp huyền thoại từ lâu nhanh chóng ký hợp đồng với Mann. Ông nội của Depp vốn rất thần tượng những tên tội phạm như Dillinger. “Có thể có nhiều người không đồng ý, nhưng tôi nghĩ Dillinger chính là một Robin Hood thứ thiệt” – Johnny Depp nói. Bạn diễn của anh, Christian Bale, lại vô cùng hứng thú với vai Melvin Purvis, ‘ngôi sao’ của FBI thời bấy giờ. “Ông ấy được xem là Clark Gable của sở cảnh sát” – Bale nói “Mặc dù Melvis ở phía bên kia chiến tuyến, nhưng cả hai có rất nhiều điểm chung. Purvis cũng lịch lãm không kém gì. Ông có một chiếc xe xịn nhất vào thời bấy giờ, chiếc Pierce-Arrow, và có tài xế chở đi làm mỗi ngày. Cho đến ngày hôm nay, ông ấy vẫn là người hạ được nhiều ‘kẻ thù công chúng’ nhất trong lịch sử của FBI”.

Michael Mann luôn khuyến khích diễn viên của mình hiểu rõ hơn về nhân vật của họ. Trong trường hợp này, hai diễn viên của ông nghiên cứu rất sâu hơn ông kỳ vọng. Khi Johnny Depp được thấy chiếc vali thật của Dillinger từng bỏ lại trong một cuộc bỏ chạy, anh sướng như trẻ được quà! Johnny Depp được đặc cách cho nghiên cứu những vật dụng của Dillinger, từ chiếc áo được xếp ngay ngắn đến chiếc hộp đựng vật dụng cá nhân của Dillinger. Trong khi đó, Christian Bale – như Michael Mann tiết lộ rằng ‘sống trong nhân vật 24 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần’ – chăm chú nghiên cứu các đoạn phim tư liệu đã ố vàng mục nát. Bale còn đến thăm gia đình của đứa con trai của Purvis ở South Carolina. “Tôi không biết nó có đem lại được gì không, nhưng nếu như có bất kỳ điều gì liên quan đến nhân vật thì tôi không muốn mình bị bõ lỡ” – anh nói.

public_cuop

Public Enemies xoay quanh mối quan hệ ở hai thế đối đầu giữa John và Melvin, cuộc sống riêng tư của John và người tình của anh Billie Frechette, đồng thời hé lộ về lịch sử hình thành FBI trong lịch sử Hoa Kỳ. Sự ra mắt của bộ phim vào thời điểm khủng hoảng kinh tế toàn cầu hiện nay khá thú vị: bộ phim đặt bối cảnh vào những năm 1930, khi mà hầu hết những người dân Mỹ đều đang bị mắc kẹt trong thời kỳ Đại khủng hoảng – thời kỳ kinh tế toàn cầu sa sút trầm trọng dẫn đến cuộc chiến tranh thế giới thứ hai sau đó. Trong thời kỳ Đại khủng hoảng tại Mỹ, Dillinger đã ‘ghi dấu ấn’ bằng một loạt những vụ án ly kỳ đến chóng mặt nhất trong lịch sử Mỹ, biến anh trở thành ‘người hùng nước Mỹ’: tấn công những nhà băng đang ngày một trở nên ‘béo bở’ bằng tiền cho những người dân lao động vay với lãi suất cắt cổ. Dillinger được dân chúng xem như một ‘Robin hood’ của thời đại đó. Không ai có thể bắt được anh, không nhà tù nào giữ được anh. Sự lịch lãm và những cuộc đào tẩu khỏi nhà tù một cách táo bạo của Dillinger khiến anh được mọi người càng thêm yêu mến, từ cô bạn gái duyên dáng Billie Frechette đến đám đông công chúng Mỹ vô cùng căm ghét bọn nhà băng ‘hút máu người’. Trong khi đó, sếp sòng của FBI, J. Edgar Hoover, đang nhức đầu với việc tìm kiếm sự tín nhiệm của chính phủ. Hoover quyết định biến Dillinger thành ‘kẻ thù công chúng’, trở thành mục tiêu số một của FBI và cử nhân viên cấp dưới của mình, Melvin Purvis, truy đuổi Dillinger đến tận cùng.

Một trong những yếu tố đặc trưng của phim do Michael Mann đạo diễn chính là bối cảnh trong phim trở thành một nhân vật quan trọng. Người ta khó có thể quên thành phố Miami màu sắc sặc sỡ bên ngoài che phủ thế giới ngầm tăm tối trong Miami Vice, hay thành phố Los Angeles đông đúc nhưng con người ở đó cô đơn lạc lõng trong Collateral. Lần này, Michael Mann muốn theo chân của John Dillinger đi khắp nước Mỹ, đến tận những bối cảnh lịch sử đã diễn ra những vụ đánh cướp ngân hàng táo bạo năm xưa để quay bộ phim của mình, từ nhà nghỉ Little Bohemia ở Manitowish Waters nơi diễn ra vụ đọ súng nổi tiếng giữa FBI và Dillinger, cho đến nhà tù cổ Lake County ở Indiana, nơi Dillinger đã đánh lừa bọn cai ngục bằng khẩu súng gỗ để trốn trại trên chiếc xe của cảnh sát.

Sử dụng phong cách quay máy cầm tay đang trở thành ‘mốt’ ở Hollywood hiện nay, Michael hài hoà giữa phần phim hành động hấp dẫn với phần phim tâm lý sâu sắc khi thực hiện bộ phim. Mở màn bằng một màn chạm súng hấp dẫn, kết thúc bằng một màn chạm súng đặc sắc khác, Public Enemies hoàn toàn có thể thoả mãn khán giả yêu thích thể loại phim hình sự. Thế nhưng, còn hơn thế, bộ phim còn hứa hẹn chạm đến tượng vàng Oscar của năm nay, dẫu nó ra mắt trong một mùa vốn chỉ ngập tràn phim giải trí.

Tại sao vé coi phim ngày càng mắc?

Tuesday, June 16th, 2009

Hôm nọ đọc tờ Time nó có chuyên đề về phim 3D mà trong đó bộ phim Avatar của James Cameron là chủ đề chính, mới chợt nhận ra rằng thời buổi giờ chắc hông có gì đốt tiền ghê bằng làm phim blockbuster. Coi mí phim cướp nhà băng nọ kia thấy chết lên chết xuống lừa thầy phản bạn đâm lưng chiến sĩ thấy mịa luôn mà mỗi lần cướp có vài triệu đô, hay trong The Taking of Pelham 123 kỳ rồi tui mới coi, cướp cũng có 10 triệu đô thôi hà, mới thấy đồng tiền ở Mỹ nó giá trị hơn ở VN rất nhiều đó nha. Nghĩ mấy triệu đô thấy đâu có nhiêu đâu ta, nhớ hồi cách đây 3 năm gì đó cái nhà hàng xóm kế bên nhà tui ngoài chợ Bến Thành bán nguyên căn nhà được 41 tỷ hypnotized (hồi đó nghe tin cứ tưởng nghe lầm) tính ra cũng mí triệu đô rồi đó rolling on the floor Rồi ở Vn tham nhũng thất thoát vài chục tỷ là chiện trong nhà ngoài phố luôn gòi hem còn gì là lạ lẫm nữa nghe riết phát nhàm. Nhưng mờ ở Mỹ chắc sưu cao thuế nặng giống thời còn địa chủ cho nên đồng tiền nó giá trị ghê gứm. Bởi vậy cho nên mới biết, một phim blockbuster tốn cả trăm triệu đô để làm ra nó có giá trị thế nào, rùi ngôi sao điện ảnh cát xê cứ vài chục triệu sòn sòn có quyền lực biết bao nhiêu.

Đọc tờ Time số đó có nói về Avatar, người ta nói đây có lẽ là bộ phim tốn kém nhất trong lịch sử điện ảnh từ đó tới giờ với hy vọng sẽ làm hoàn toàn thay đổi cục diện điện ảnh thế giới drooling Bác James Cameron từ hồi sau khi làm Titanic năm 98 nín luôn quyết không thèm làm phim khác để ấp ủ dự án Avatar như gà ấp trứng để 11 năm sau mới cho ra đời. Mới đầu hãng Fox cho ông này 200 triệu để làm chơi vậy đó, làm riết giờ ngân sách phình lên thành hơn 300 triệu gòi ghê hem. Một số nguồn nói là 270 triệu, một số nguồn khác thì nói đã vượt con số 350 triệu, mà trong đó không có nguồn nào của tui cho nên tui cũng hem chắc lắm laughing Nói chung thì số tiền cũng xà quần quanh 300 triệu đô đó thôi. Đọc cái này làm nhớ hồi xưa phim Water World của chú Kevin COSTner cũng chăm chút ghê lắm, cũng hy vọng thay đổi ghê lắm, làm hết 170 triệu, là phim tốn kém nhất mọi thời đại tính tới thời điểm đó vậy mà rốt cuộc thu về được có nửa tiền, bị bà con chê bai thê thảm, dìm hàng luôn tên tuổi Kevin Costner tới giờ chưa ngoi lên được. Tuy nhiên, không thể so sánh James Cameron với Kevin Costner được cho nên chúng ta lại típ tục tin ở hoa hồng nha các bạn laughing

Chúng ta đang sống trong cái thời đại mà phim kinh phí 150 triệu đô đã là chiện xưa rồi diễm. Nói chung là lạm phát có thể tung hoành ở đâu đó được chứ mà đừng hòng khè được người làm phim. Năm ngoái có The Dark Knight 185 triệu nè, nhưng mà bị Quantum of Solace dở ẹt vượt qua với kinh phí 200 triệu nè (phin dở mà sao hao ghê ta), rùi Narnia 2 cũng 200 triệu nè, Indiana Jones 4 cũng 185 triệu, King Kong làm từ hồi 2005 cũng 207 triệu, Pirate of the Caribbean 3 tốn tới 300 triệu, Terminator Salvation năm nay cũng 200 triệu…. Mà đâu phải chỉ có phim cháy nổ mới hao, phim hoạt hình cũng hao nốt. Wall-E cũng tốn hết 180 triệu, Up năm nay cũng 175 triệu… Ghê, nhìn con số không thôi thấy chóng mặt gòi.

Nhưng mà không phải cứ phim kinh phí lớn là phim thu được lắm tiền, cái này ai cũng biết. Cái người ta ít biết là ở chỗ, không phải phim cứ thu được nhiều tiền hơn số tiền đã bỏ ra để làm phim thì ta có thể nói phim đó thu được lời. Ví dụ: Mission Impossible 3 năm 2006. Phim này thu được gần 400 triệu trên toàn thế giới nhưng vẫn bị người trong giới xem là một thất bại so với một phim thuộc dạng epic như vậy. Paramount bỏ ra 150 triệu để làm phần này nhưng thường thì số tiền được published cho công chúng biết không có bao gồm tiền quảng cáo các loại, tiền lo cho báo chí cùng tất cả các khoản linh tinh nhằm để quảng bá cho phim càng rộng lớn càng tốt. Tiền “hậu trường” kiểu này nhiều khi bằng tiền làm phim vì khi xã hội phát triển, càng có nhiều nước phát triển thì phim càng cần phải được quảng cáo đại trà trên diện rộng hơn. Thường thì hãng phát hành chỉ nhận được khoảng hơn một nửa tiền thu được từ vé bán ra, đó là chưa trừ tiền cát xê cho sao hay tiền quảng cáo blah blah nọ kia chẳng hạn như tới từng nước mời hoa hậu đi chộp hình với đạo diễn… Khi phim chiếu trong những tuần đầu tiên, thường thì hãng phát hành ăn hơn một nửa tiền vé chẳng hạn như 7-3 đi, nhưng càng về sau khi phim càng ở lâu trong rạp thì tỷ lệ này lật ngược lại thành 3-7. Bởi vậy cho nên những phim thuộc dạng ăn khách dễ sợ thì ta nói nó cứ chiếu wài trong rạp vậy đó. Tình hình chung là vậy đó nha, ngoài ra đương nhiên là cũng có những khác biệt trong chiện làm ăn này, tùy quốc gia tuỳ rạp.

Cho nên cho nên MI:3 thua là vậy. Phim này có kinh phí được người ta nói chính thức là 150 triệu + 120 triệu tiền P&A (tức promotion & advertising) = 270 triệu. Phim thu được 400 triệu trên toàn cầu, chia 6-4 đi tức là nhà phát hành ăn 220 triệu. 220 triệu này trừ đi 270 triệu bên trên = lỗ 50 triệu. Giờ chỉ còn chờ tiền bán DVD đặng kiếm chút cháo thôi, mà đó là cũng chưa kể khi DVD ra rùi cũng phải quảng cáo nọ kia cho người ta biết là đã có DVD. Cho nên 1 phim kinh phí lớn làm ra thì cũng phải thu được cỡ gấp 3 tiền bỏ ra thì mới hy vọng có lời. Mà thường thì phim nào làm quá 150 triệu dường như không thể kiếm lại cho đủ lời, chiện này khó như đi tìm ve chó trên tóc của Jennifer Aniston vậy. Thí dụ như Avatar thì phải thu được một nửa của Titanic thì đó mới gọi là thành công về mặt thương mại (tính đến giờ Titanic thu được 1 tỷ 842 triệu rùi nha). Phim này phải coi bằng 3D nha, không có 3D thì hem còn gì ra hồn, mà ở Mỹ nghe nói chỉ có gần 2000 rạp 3D (hem biết đúng hông), ở Sing có mí rạp hà, nước khác thì hem biết, còn vn thì không có cái nào, mà phim thì cuối năm nay chiếu rồi chắc trang bị  rạp hem kịp. Trong tình trạng không đủ rạp để chiếu thì khả năng bà con không đi coi cũng cao -> lỗ cũng dễ.

Drag Me to Hell review

Monday, June 8th, 2009

Woa, lâu lắm rùi mới coi được một phim kinh dị có dính đến ma quỷ bùa ngải mà tui cảm thấy hay mà nổi da gà đó nha. Phim này đặc biệt chống chỉ định với các bưởi nào nhạy cảm với dơ dáy. Ai mà coi trailer chắc cũng thấy là nó dơ dáy như thế nào rùi, trong phim sự dơ dáy đó tăng lên gấp bội luôn nha. Tui là đứa có thể vừa coi cảnh tai nạn giao thông, cứt đái chất thải nọ kia mà vừa ăn cơm hem thấy cảm giác gì laughing nhưng mà đụng tới cảnh đàm nhớt dãi thì đầu hàng nhanail bitingTa nói, đó giờ chưa có coi phim nào mà oẹ lên oẹ xuống như coi phim này, coi xong mà da gà dựng đứng như lông nhím vậy. Phong cách kinh dị kinh điển của Sam Raimi rốt cuộc cũng trở lại, with a bang, sau 22 năm kể từ sau The Evil Dead II năm 1987. Do đây là phim có tình tiết bí ẩn cho nên tui quyết định chỉ review ngắn thôi chứ không dông dài như mí phim khác, không thôi lỡ miệng spoil hết thì không còn gì là hay.

2009_drag_me_to_hell_001

Bản thân cốt truyện không thôi đã rất là Sam Raimi. Phim mở màn bằng một cảnh ở Pasadena thuộc California năm 1969, một cậu bé chôm một chiếc vòng tay của một bà già gypsy. Kết cục, cậu bé này dính một lời nguyền và bị quỷ dữ lôi xuống địa ngục ngay trước mắt cha mẹ và bà thầy bói. Ngay đoạn mở đầu đã bắt đầu lôi cuốn người xem vào 90 phút đáng sợ không ngừng nghỉ nhưng enjoyable nhờ không thiếu những tình tiết hài hước. Nói chung bà con coi phim này la hét vì sợ cũng nhiều mà la hét vì khoái cũng không ít. Drag Me to Hell xoay quanh truyện một cô kia tên Christine Brown nhà nghèo làm ngân hàng phải struggle với công việc và cả cuộc sống riêng tư cho nên phải cố gắng để được thăng chức để cho xứng đôi vừa lứa với anh bạn trai con nhà giàu học giỏi. MỘt ngày nọ có bà già kia nhìn rất là khiếp đảm răng sứt mắt chột ho ra đàm vàng khè như mật ong tới ngân hàng gặp cô này xin được giúp đỡ tiền để giữ lại căn nhà bà này đang ở. Nhỏ này không giúp —> bà già hận —> mày hem giúp tao hả bưởi —> nguyền rủa cho mày chết.

2009_drag_me_to_hell_004

Người ta nói đừng bao giờ gây hấn với người gypsy là vậy, bà già bắt đầu tấn công Chrisne Brown từ văn phòng cho tới gara xe bằng đủ thứ trò ghê rợn và cao trào của bộ phim chính thức bắt đầu từ cảnh trong gara xe. Có lẽ Sam Raimi đã tận dụng hết trí tưởng tượng phong phú của mình để tạo nên một cảnh tấn công trong gara hết sức rùng rợn, disturbing, shocking đồng thời cũng rất hài hước trong cùng một lúc. Ông làm cho chiếc khăn tay trở nên đáng sợ, tiếng gõ móng tay trên bàn trở nên ám ảnh, đồ bấm giấy trở thành một vũ khí giết người. Răng, trong các phim kinh dị khác, cũng đã là một nỗi ghê sợ. Răng, trong Drag Me to Hell, vừa gãy, vừa nham nhở, vừa thối rữa…, đã đạt đến một cao trào mới của sự rùng rợn. Ghê nhất cảnh bà già rớt răng giả ra hết mà hem biết, nhào vào cắn nhỏ kia còn toàn nướu không, ta nói vừa cắn vừa trào đàm nhớt dãi ra tỏng tỏng, ta nói ruột gan lộn hết lên vì gớm, nó còn chơi âm thanh ọt ọt nữa, ghê không có chỗ nào để tả drooling

2009_drag_me_to_hell_012

Sau hàng loạt các phim kinh phí lớn như bộ Spider Man, Sam Raimi không những không “lụt nghề” mà tài năng của ông còn “tiến hoá” theo thời gian. Drag Me to Hell là tất cả những gì mà các fan của Sam Raimi từ thời hơn 20 năm trước đây trông đợi cho đến bây giờ, là sự giao thoa giữa những gì mà Sam Raimi học được từ các phim B movie với phim blockbuster, vừa đáng sợ vừa hài hước, vừa đủ về mặt chi tiết lẫn thời gian, không có một chi tiết nào thừa thãi. Một phút trước khán giả vừa cười ha hả vì khoái, một phút sau đã la ó vì kinh hoàng, nói chung phim có đủ hỉ nộ ái ố ói laughing Khán giả hem được nghỉ, nhân vật chính trong phim càng không được nghỉ luôn. Christina Brown trong phim sống trong sợ hãi với cái án tử hình tròng quanh cổ có thể thít lại bất cứ lúc nào, cô luôn phải vùng vẫy để tìm đường thoát và sẵn sàng làm bất cứ việc gì để có thể thoát được. Kể cả việc làm vẩn đục linh hồn mình. Có thế nói, Drag Me to Hell là bộ phim mới mẻ cho tất cả những ai quá mệt mỏi với thể loại kinh dị tra tấn máu me hay các phim ma quỷ nửa vời. Rốt cuộc thì sau một thời gian dài, cũng đã có một bộ phim kinh dị chuẩn bị xếp vào hàng kinh điển đó nha bà con.

Viết ngắn vậy thôi, tránh spoiler. PHim này rất đáng được xem, cho dù nó có đàm nhớt dãi đến thế nào đi nữa laughing

2009_drag_me_to_hell_013