Archive for August, 2009

The Hangover (2009) và vài chuyện linh tinh khác

Sunday, August 30th, 2009

hangover_poster

Tui nhận ra là tui chưa có review phim này một cách trọn vẹn. Lần trước vì sướng quá kể lể toàn chuyện đời tư nên chưa có vô chi tiết của phim thì dài quá nên ngừng, sau đó thì lười chưa review. Bây giờ phim đã chiếu ở Việt Nam hết 2 tuần rồi, phim cũng đã xem đến lần thứ 4 rồi, với các thể loại bạn bè khác nhau, vẫn thấy vui và thích. Mỗi lần xem lại lại khám phá ra một điều hay ho thú vị. Có bạn nói xem phim này không có thấy cái gì mắc cười hết. Có người thì nói là thấy phim cũng vui nhưng không phải vui quá, xuất sắc quá, sao tui khen dữ vậy. Vì vậy xem như đây là câu chuyện vì sao tui thích The hangover đến vậy. (Nên dĩ nhiên, Spoil toàn bộ phim. Ngoài ra, có hình bậy cuối entry, cảnh báo trước không nên kéo xuống dưới nếu phụ huynh đang đứng sau lưng :D )
Tui nghĩ rằng có đến 90% phim mà tui thích có một điểm chung: nó làm tui nghĩ đến bản thân mình. Nó khiến tui cảm thấy, ít hay nhiều, rằng mình có một mối liên hệ, quan tâm đến nhân vật, đến tình huống mà nhân vật đối diện. Ở mỗi thời điểm của cuộc đời, chúng ta có một phim yêu thích. Có những phim mà xem lần đầu chúng ta không thích, nhưng 10 năm sau xem lại bỗng thấm thía vô cùng, bởi nhờ vào những kinh nghiệm sống cho chúng ta mối liên hệ, thấu hiểu và thông cảm với nhân vật trong phim.
The hangover là một bộ phim mà tui được xem vào ‘thời điểm chín mùi’ cho những mối liên hệ giữa tui và những nhân vật trong phim. Tui nghĩ, có lẽ nếu bạn chưa từng đến Las vegas, bạn sẽ có những trải nghiệm khác khi xem The Hangover so với những người từng ’sống’ ở Las Vegas (hay đúng hơn, tận hưởng trọn vẹn ‘đời sống thật’ ở Las Vegas). Khi xem The Hangover, những kỷ niệm về bạn bè, về những đêm vui vẻ của buổi bachelor party mà của một người bạn trong lớp sống lại. Nhưng ngay cả khi bạn chưa có những trải nghiệm đó, The Hangover, với tui vẫn có sự thú vị riêng của nó, độc đáo, thông minh, sáng tạo, bất ngờ, dí dỏm…
Ba nhân vật trong The Hangover, Phil, Stu, và Alan, đều khiến tui tìm thấy mình trong đó. Nỗi cô đơn của Alan, sự rụt rè của Stu, và sự bình tĩnh của Phil.

hangover_alan

Hãy bắt đầu với Alan, gã khờ đáng yêu, kẻ cô đơn tội nghiệp. Call me ’sến’, nhưng sự thật là lần nào, dù cười đau cả bụng, tui vẫn xúc động vô cùng với hai đoạn của Alan – khi anh chàng đọc bài diễn văn trước đêm thác loạn, và khi anh hát ‘Chúng ta là ba người bạn thân nhất trên đời mà không ai có được’ (And we’re the three best friends that anyone could have!). Đây là bài diễn văn của Alan “You guys might not know this, but I consider myself a bit of a loner. I tend to think of myself as a one-man wolf pack”. (Mấy cậu chắc không biết, nhưng tui hay tự cho rằng mình là kẻ cô đơn. Tui hay nghĩ rằng tui là bầy sói một con). Buồn cười, mà rất bi kịch. bầy sói một con. Trong đó là sự khao khát một tình bạn chân thành. Alan không bình thường, mà vì lẽ đó, có lẽ cậu không có bạn bè xung quanh. Và cũng vì lẽ đó, cậu xúc động khi người ta đối xử tốt với mình. Khi Doug rủ cậu đi Vegas, cậu cũng sợ làm phiền, rằng ‘thôi, các cậu đi đi, có tui đi theo làm gì’, nhưng sự thật Alan muốn có bạn bè.
Tui cũng từng nghĩ mình là một loner trong suốt một thời gian dài. Thời đi học, nhà tui thì không khá giả gì, nên tui chả bao giờ dám đi chơi với ai vì tui không có tiền đi ăn hàng. Bạn bè bao mình hôm trước thì mình sẽ phải bao lại hôm sau. Thế nên, tui chỉ có đi học rồi về nhà. Thú vui miễn phí duy nhất của tui là xem phim ngoài rạp, hoặc xem phim từ phòng chiếu. Tui còn là lớp trưởng, mà những kẻ chức quyền thì người ta thường không thích (đi học mà), nên bạn bè cũng chẳng mấy ai rủ tui đi chơi. Cho nên thấy Alan, tui thấy mình trong đó. Tui thấy được sự khao khát muốn là người hữu ích của Alan – chính cậu muốn đêm vui hơn đã bỏ estacy (turn out, it’s roofy) vào rượu gây ra bao phen kinh hoàng sau đó; nhưng cũng chính cậu là người đã đánh bạc để giải cứu bạn bè.

hangover_stu

Tui thấy mình là Stu, người luôn sợ hãi và bó buộc mình bởi những quy tắc sống chuẩn mực, người tự dối mình về mối quan hệ với người yêu. Khép mình vào những ‘quy tắc đạo đức’, không tìm thấy sự thoải mái để tận hưởng cuộc sống, Stu không tìm thấy tự do dù không ở bên ‘người bạn gái’ của mình. Chỉ đến khi xỉn quắc cần câu, Stu mới tìm thấy dược tình yêu. Nếu như xét về mặt kỹ thuật viết kịch bản thì Stu chính là nhân vật chính của phim – anh là người có problem lớn nhất trong phim, cũng là người thay đổi nhất. Nếu như đầu phim, anh luôn quan trọng hoá cái chức danh bác sĩ của mình (dù chỉ là nha sĩ), luôn nhất nhất nghe theo lời bạn gái của mình không dám cãi một lời, luôn luôn hoảng loạn và rên rỉ bởi những chuyện rối tung ập đến, thì cũng chính Stu là người đã dám ngỏ lời mời cô gái điếm một buổi hẹn hò khác ‘the one that I can remember’, dám đối mặt với trùm xã hội đen (bóng thấy ớn) để thương lượng chuộc lại vợ, là người còn bình tĩnh để suy luận ra bạn Doug của mình ở đâu, và quan trọng nhất, dám chửi thẳng vào mặt con bạn gái khốn nạn (và tuyệt vời làm sao, khi cho dù giận dữ, anh cũng không gọi bạn gái mình là bitch, đơn giản chỉ là… sao mà cô xấu xa… tới tận xương tuỷ đến thế)

hangover_phil

Và Phil, hình ảnh của người mà tui ước gì mình có thể trở thành. Alan vô cùng thần tượng Phil, thấy Phil làm gì Alan cũng ủng hộ, cũng muốn được sát cánh (mà chi tiết khi Stu không đồng ý để đứa bé lại trong tủ quần áo, Alan nói ‘Lần này, tui đứng về phe Stu’ cho thấy tất cả những lần khác Alan luôn đứng về phe Phil. Ngay cả cuối phim, trong lễ cưới, Alan hỏi Stu ‘Tóc tui có đẹp không, có giống Phil không?’. Vì sao tui muốn giống Phil? Vì tui từng là sống như Stu, từng bị bó buộc bởi những nguyên tắc, và người sống vô nguyên tắc như Phil thật đáng ngưỡng mộ. Nhiều khi tui cũng muốn được làm một thằng asshole, được tự do sống mặc kệ ai nghĩ gì về mình thì nghĩ, có thể nói với thằng học trò ’shut up, you don’t exist’. Dù cho Phil nói với bạn bè hôn nhân là tự sát, mày sẽ chết đi, đánh mất mình mỗi ngày một ít, rằng cưới vợ là một sai lầm nghiêm trọng nhất trong đời, thì Phil vẫn có một gia đình mà nhìn từ bề ngoài hạnh phúc. Khi ra đường thì chơi tới bến, về tới nhà thì vẫn yêu vợ thương con hết mình. Cách Phil xử lý moị tình huống trong phim còn đáng ngưỡng mộ hơn. Trong khi Alan hoảng loạn khi thấy con hổ trong nhà tắm thì Phil chỉ phá lên cười khoái chí. Khi cả đám bị vào đồn cảnh sát thì Phil thương lượng – dù trả giá đắt – để được thoát ra ngoài. Với Phil, chuyện gì đến thì đã đến, chuyện gì qua thì đã qua, cuộc sống là lúc này, là bây giờ và là tương lai. Trong khi Stu cằn nhằn về đám cảnh sát, đòi phải báo thù, thì Phil chỉ phẩy tay cho qua. Khi Alan thú nhận mình là kẻ ‘đầu độc’ cả đám, Stu giận dữ, thì Phil cũng chỉ phẩy tay cho qua. Đời thật đơn giản. Sống không nặng đầu.

hangover_walk

Có rất nhiều tình tiết trong The Hangover được xử lý rất thông minh và bất ngờ. Một trong những điều hay nhất trong phim này là chúng ta hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra vào đêm hôm trước. hay nói cách khác, chúng tra xem một phim về một sự kiện mà nó hoàn toàn không diễn ra trước mặt mình. Và cũng không có những flashback hồi tưởng. Vì lẽ đó, khi ở VN cắt hết cái đoạn credit cuối phim giới thiệu hình ảnh họ đã làm gì đêm hôm trước, một trong những chi tiết tui cho là xuất sắc nhất của phim, thì nó giảm đi 25% phần hài hước của phim (tui cũng không biết 25% đó từ đâu ra, nên các bạn khỏi thắc mắc nha). Xem cái photo đó mới biết họ đã làm gì, Stu nhổ răng là sao, quen Jade thế nào, cả đám quậy Mike Tyson thế nào, Phil vì sao vô bệnh viện…. Bạn có thể xem trên youtube, nhưng thật sự sẽ không còn thấy vui bằng khi bạn được xem ngay khi phim vừa hết. Phần thoại cực kỳ hài hước và thông minh, nhưng cũng tiếc thay, phần dịch của Galaxy dù có cố gắng nhưng cũng không chuyển tải hết những đoạn buồn cười. Tui nghĩ vì sự chuyển tải của thoại không thành công nên khán giả ở VN không thấy sự hài hước trong phần thoại. Hơn nữa, khi xem phim đọc phụ đề, với một phim hài nhiều chi tiết tinh tế, đặc biệt là những biểu hiện trên mặt diễn viên như phim này thì dễ bị lỡ mất những chi tiết hài hước hỏm hỉnh trong phim. Thêm vào đó, nghe ngữ điệu của diễn viên mới có thể cảm được sự thú vị của nhân vật và câu chuyện…

(Trẻ em dưới 18 không nên xem cái này nha)




Có một sự liên tưởng hơi khập khiễng, nhưng tui xem the Hangover và nghĩ tới Tây Du Ký, mà trong đó Doug là Đường Tăng cần được giải cứu, Alan là Trư Bát Giới, Stu là Sa Tăng, còn Phil là Tôn Ngộ Không. Ai mà biết được, có khi Todd Phillips cũng lấy cấu trúc từ chuyện Tây Du Ký mà ra…

Nói thêm: Giá mà tựa phim đặt là Quắc cần câu nghe sẽ vui hơn và sát nghĩa hơn với Ba chàng ngự lâm. Giá mà Sin city dịch thành Thành phố tội lỗi thay vì Thành phố tội phạm, vì đi Las Vegas thì ai cũng ‘làm chuyện tội lỗi’ hết!
Nói thêm 2: hồi tui đi xem phim này có giao lưu với bác đạo diễn Todd Phillips. Sau đây là mấy chuyện tui còn nhớ
1. Bác Todd Phillips đóng một vai cameo trong phim – thằng cha mới give head một em trong thang máy. Tui nghĩ ngoài đời Todd Phillips chính là Phil trong phim. Sau buôi giao lưu thì hầu hết các bạn gái đều goị chú này là douche bag, bastard, jerk…… Vì sao ư? Đọc tiếp phần hỏi đáp của chú ấy dưới đây.
2. Cái răng của Stu: Tụi tui (đám SV điện ảnh) không biết làm sao có thể làm Stu răng sún hay như thế, vì không thể làm trò hoá trang bôi đen răng hay thấy trong phim VN, cũng không ai mà làm kỹ xảo cho cái răng sún cho cả phim như thê (vô cùng tốn kém). Todd nói, ban đầu khi đi casting, chú chưa dám chắc có chọn Ed Helms đóng vai Stu hay chưa. Vô tình trong một buổi đi nhậu, Ed kể là anh có một cái răng giả nhìn như thiệt, không ai biết là răng giả. Thế nhưng, Todd đã nói với Ed ‘cái răng nhìn stand out quá, nhìn vô biết ngay răng giả, nhìn xấu hoắc, không có hợp chút nào’. Lần nào gặp Todd cũng nói khiến cho Ed thấy mất tự tin và quyết định đi làm lại răng. Làm lại tức là phải nhổ răng ra để trồng răng mới vô. Ed gỡ răng giả hôm trước thì hôm sau Todd đồng ý nhận Ed vô đóng vai Stu với điều kiện Ed hoãn việc trồng răng mới lại. Vì thế, cái răng gãy của Stu là một cái lỗ răng hổng thứ thiệt!
3. Thằng nhỏ j/o. Một hôm Todd tới nhà Zack (chú đóng vai Alan) ăn trưa, và Zack khoe với Todd màn ‘trình diễn’ của con gaí mình: anh lấy tay đứa con gái và làm động tác j/o mà ta thấy trong phim. Chú Todd khoái quá, bảo là mình phải có cảnh này trong phim. Hôm sau ra hiện trường, chú này dụ dỗ phụ huynh của thằng nhỏ. Dĩ nhiên không có cha mẹ nào muốn con mình đóng cái cảnh đó. Nhất là bà mẹ của thằng nhỏ này. Todd nói, thật ra hai vợ chồng đó, ông chồng thì là big fan của Old school (phim của Todd làm đạo diễn), nhưng bà vợ thì chỉ cho con đóng phim vì tiền chứ không có phải vì gì hết. Nhân hôm đó bà vợ đi vắng, Todd tới dụ ông bố. Ông bố nói, thôi, con tui sao cho làm chuyện như vậy. Vợ tui sẽ la tui. Todd nói, tuị tui làm nhanh lắm, 1 tiếng thôi, vợ anh quay lại thì quay xong rồi. Anh là fan của Old School, anh biết rồi, phim hài phải có mấy chi tiết thế này. nếu vợ anh quay lại thì cứ nói tại tui quay không báo trước, anh xem như không biết. Thế là ông bố giả bộ làm ngơ. Đang quay giữa chừng, thì bà mẹ quay lại. Bả xem monitor ở xa xa, xong hai vợ chồng cãi vả gì đó, sau đó bà ấy lao về phía đạo diễn. “Tui thấy bả tới là tui biết có chuyện rồi, nhưng tui cứ mặc kệ bả luôn. Bả tới bả mắng xối xả, tui quay lại nói, có chuyện gì, bả kêu sao quay bậy bạ vậy mà không nói, tui nói, ủa, tui tưởng chồng chị nói với chị rồi. Chồng chị nói với tui là hai người đã thoả thuận và đồng ý rồi. Có chuyện gì chị ra nói chuyện với chồng chị đó!” (bà con nghe vụ này xong ngồi chửi thầm ‘jerk!’)
4. Mr. Chow’s o|o. “Thật ra ban đầu tụi tui chỉ tính quay phía sau thôi, nhưng mà khi thấy cái đó của Dr. Ken thì tui nghĩ, quay đằng trước cũng có sao đâu, đầu nào cũng có ai thấy được gì đâu’

(chú Alan cũng có cảnh show hàng cuối phim…Kéo xuống dưới cùng mà xem)

5. Vì sao Alan không được đến gần trường học? “Zack là một diễn viên tài năng và thú vị. Nhìn anh ấy, không ai nghĩ anh ấy có thể hại ai cả. Không ai có thể đóng Alan thành công như Zack. Người khác đóng, bạn sẽ nghĩ ngay Alan là một thằng freak và creepy, nhưng Alan có cái gì đó hồn nhiên. Vì sao cậu ấy không được đến gần trường học ư? Tui tin rằng vì nếu tới gần trường học, cậu ấy sẽ đánh nhau với bọn con nít để giành cái ván trượt patin”

6. Bài hát của Stu là do Todd và Ed Helms (đóng vai Stu) sáng tác. Bài hát ba người bạn thân của Alan cũng do anh đóng vai này sáng tác!

7. Vì sao có gà vịt trong phòng khách sạn? “Mọi thứ đều có lý do của nó. Chẳng hạn như vì sao lại là xe cảnh sát? Vì cả bọn bắt con hổ về, và họ cần một chiếc xe có lưới bảo vệ ngăn cách, vì thế họ phải đánh cướp xe cảnh sát. Vì sao lại có gà vịt trong phòng? Dĩ nhiên khi bắt con hổ về, họ phải mua thức ăn về cho nó chứ? Cả đám mua gà vịt về để cho con hổ!”

————————-

CẢNH BÁO TRƯỚC: NSFW (KHÔNG AN TOÀN KHI ĐANG LÀM VIỆC, KHÔNG PHÙ HỢP VỚI TRẺ EM VÀ NGƯỜI LỚN CHƯA TRƯỞNG THÀNH)

Screenshot_36Screenshot_9Screenshot_64Screenshot_67Screenshot_21Screenshot_23Screenshot_5Screenshot_7Screenshot_11Screenshot_15Screenshot_17Screenshot_41Screenshot_62Screenshot_70Screenshot_72

The Proposal (2009) và những chuyện linh tinh khác

Saturday, August 29th, 2009

proposal_poster

The Proposal là một phim hài tình cảm công thức kinh điển: hai người bắt đầu là ghét nhau, cuối cùng là yêu nhau. Ai hay xem phim bộ TVB đều biết. Ai từng xem các kiểu phim tình cảm như Runaway Bride, Knocked up, What happen in Vegas.... cũng quá biết kết thúc phim sẽ ra sao. Dễ đoán, dễ cưòi, dễ xúc động, mọi thứ đều dễ dãi.
Trong Runaway bride, cô gái là một nàng dâu luôn... chạy trốn chú rể ngay ngày cưới và trở thành đề tài của chàng phóng viên, và họ ghét nhau, rồi yêu nhau. Trong Knocked up, nàng thành đạt trong sự nghiệp, chàng vô công rỗi nghề và làm nàng... có bầu ngoài ý muốn, nàng không thích chàng cho lắm cho tới ngày nàng sinh con. Trong What happened in Vegas, nàng trong lúc quá xỉn vì uống để quên đi sự thật là mình bị bồ đá, đã cưới chàng một chú ranh con ăn chơi ở Vegas sau khi bị chính cha ruột đuổi việc vì không làm nên trò trống gì, và họ vô tình trúng số độc đắc 3 triệu đôla. Để được hưởng số tiền đó, họ phải chung sống với nhau như vợ chồng. Họ ghét nhau, chơi xỏ nhau, và cuối cùng nhận ra họ yêu nhau.
Với The Proposal, chàng ghét nàng nhiều hơn nàng ghét chàng, vì nàng thật ra... chả để ý đến ai ngoài công việc của mình. Nàng là Margaret Tate (Sandra Bullock), trưởng phòng biên tập một nhà xuất bản ở New York, sống không tinh cảm, chỉ biết có công việc, là hiện thân của 'quỷ dữ'. Thư ký của nàng - Andrew Baxton (Ryan Reynolds) - gọi nàng là 'mụ phù thuỷ' sau lưng nàng, dù anh cố gắng làm tốt cônng việc của mình với hy vọng được thăng chức lên làm biên tập và được in sách. Bi kịch? Nàng là dân Canada, và visa nàng hết hạn (giống mí bạn có hộ khẩu KT3 vậy đó), và nàng có nguy cơ mất việc. Giải pháp: cưới ngay chồng Mỹ. (Rất tiếc Margaret không giống nhiều bạn trai gái Việt Nam của mình, vừa sang Mỹ là cưới liền để khỏi lo mấy chuyện giấy tờ này). tầm ngắm: chàng Andrew. Bằng 'quyền lực' của mình, Margaret ép Andrew làm đám cưới với mình. Họ có 3 ngày cuối tuần để chứng minh cuộc hôn nhân này là thật với phòng di trú, và với gia đình của Andrew ở Alaska. Trong ba ngày ngắn ngủi đó, ở thị trấn nhỏ heo hút mà xinh đẹp tận trên Alaska, họ dần hiểu nhau hơn, và tình yêu bất ngờ bỗng đến. (Tui nói là bất ngờ vì thiệt tình xem hết phim tui vẫn thắc mắc không biết vì sao họ yêu nhau nữa...). Môtip cũ, nhưng quan trọng nhất của phim theo công thức này là làm sao hai con người ghét nhau này yêu nhau được sau bao nhiêu cãi vả? Với The Proposal, câu trả lời rất giản dị: tình yêu làm sao lý giải. Thì thích cho hai đứa yêu nhau thì cho tụi nó yêu nhau. Chỉ cần hai người hôn nhau, nàng kể cho chàng nghe một bí mật về cái hình xăm, và chàng cởi truồng chạy tông vào nàng, thế là yêu! (Nhân tiện, màn cởi truồng đè lên nhau này màn nàng lộ hàng đụng độ với chàng được chôm từ Something Gotta Give, nhưng được cái hai anh chị này da thịt còn căng, thân hình gọn ghẽ chứ không xệ và nhăn nheo như hai ông bà già Diane Keaton và Jack Nichosol trong phim kia).

proposal_couple

The Proposal có đầy đủ lý do để các chị em yêu thích. Nó giống như một fantasy dành cho phụ nữ: một gái già khó chịu tìm được tình yêu từ một chàng trai trẻ hấp dẫn con nhà giàu (hai em T. và D. ngồi xem với tui mà mà cứ xuýt xoa 'anh Reynolds đẹp trai quá, trời ơi, con trai con nhà giàu quá). Điều đáng nói ở đây là Hollywood có đủ thứ cách để làm người ta tin vào tình yêu đó. Sau đủ thứ trò cười (tui đặc biệt khoái cái màn cứu chó từ chân diều hâu và sau đó dùng chó dụ diều hâu trả điện thoại di động) là màn sến xúc động cuối phim. Thiệt tình, cái bản chất sến cố chôn dấu của tui cứ hễ xem các phim thể loại này nó lại trỗi lên. (Thỉnh thoảng mở TV nó chiếu What Happens in Vegas, tới đoạn cuối tui vẫn xúc động đó các bạn, thật là đáng xấu hổ. Nhưng tui xin hứa mai mốt tui mà có làm phim tình cảm, tui sẽ cố gắng sến ngang ngửa các phim này). Cho nên khi em Margaret thay đổi (tất cả các phim công thức ở Hollywood, nhân vật đèu sẽ thay đổi ngay khi họ sắp đạt được điều họ muốn vì họ nhận ra cái họ muốn không phải là cái họ cần) thì tui nghĩ, trời, sao mà sến vậy, sao mà nhàm vậy, sao mà vô lý vậy, nhưng cuối cùng vẫn thấy bồi hồi xúc động khi nàng nói những điều rất sến kiểu 'Hai bác thật may mắn khi có một đứa con trai tuyệt vời như Andrew"...
Một lý do khác mà The Proposal thú vị chính ở dàn diễn viên phụ - kể cả cái thị trấn Sitka nhỏ bé cũng có thể xem là một 'nhân vật phụ' trong phim này. Cái thị trấn gì mà nhỏ xíu tới nỗi thú vui của các chị em là đi xem vũ nam thoát y là một chú bụng phê lùn tẹt xấu trai, mà chú vũ nam này còn vừa hành nghề vũ nam thoát y còn kiêm luôn mục sư nữa chớ! Thoát khỏi những kiểu nhà sang trọng hay khuôn mẫu, bối cảnh của The Proposal là một ngôi nhà gỗ kiểu cổ mang phong cách Nga, với cửa sổ mở toang nhìn ra ngoài trời luôn đầy nắng. Bà nội của Andrew là một bà già hài hước và đầy tình cảm, có phần hơi tưng. Có lẽ bà là nhân vật tình cảm nhất trong phim này. (bà già này gân nha, 90 tuổi vẫn còn mê trai, mà 10 tuổi bả vú đã to đùng rồi đó). Nhưng hài nhất có lẽ là chú Ramone, người vừa làm bồi kiêm vũ nam thoát ý kiêm nhân viên bán hàng tạp hoá kiêm mục sư (!!?).

proposal_dog

2. Sandra Bullock có lẽ hợp với các thể loại phim tình cảm hài. Trừ Speed, phim của Sandra Bullock làm tui nhớ nhất là hoa hậu FBI (dĩ nhiên chỉ phần 1) và Pratical Magic. Ở tuổi 44, Sandra Bullock vẫn giữ phong độ. Vì lẽ đó, nàng vẫn thích đóng cặp với trai trẻ. Hồi chưa xem The Proposal, tui cứ tưởng phim này là All about Steve, một phim tình cảm hài khác của Sandra Bulllock đóng cặp với trai trẻ Brad Cooper, vì cái trailer khác giống: nàng tuyệt vọng tìm chồng, và gặp chàng trai trẻ con nhà giàu học giỏi không gay Steve và nàng đeo bám để cưới được chàng cho bằng được. Hình như tuần sau All about Steve ra rạp bên Mỹ. Mở đầu The Proposal, nhân vật của Sandra Bullock làm gợi nhớ đến bà tổng biên tập 'quỷ cái' trong Devil wears Prada. Hay đúng hơn, Margaret là hình ảnh thời còn trẻ của bà tổng biên tập trong Devil wears Prada - lạnh lùng và 'vô nhân tính'. (Cảnh chú Andrew chạy đi mua cafe cũng làm nhớ tới màn em Anna Hathaway chạy đi làm những việc lặt vặt đời tư cho cho bà sếp của mình trong Devil wears Prada). Thế nhưng, Sandra Bullock, với nét duyên rất lạ, làm cho tui tin rằng nàng thay đổi, hay ít nhất, là làm tui xúc động khi nàng hiểu ra rằng cuộc đời này không chỉ có công việc, cuộc đời này còn có gia đình. Tui nghe tiếng bà con xì xào khi bà ngoại đeo lên cổ nàng sợi dây chuyền gia bảo, bởi ai cũng hiểu rằng, trò lừa dối của đôi tình nhân này đã đi quá xa. Và như tui nói ở trên, khi mà Margaret thay đổi và đọc bài diễn văn, tui xúc động, phần lớn có lẽ vì Sandra Bullock vẫn còn duyên dáng. (Trong khi các bạn diễn nữ đồng trang lứa của nàng nay đã mất duyên, dù đó là người đàn bà miệng rộng như cái lộng Julia Roberts hay cô gái tóc quăn như con trăn Meg Ryan).

3. Ryan Reynolds đóng phim thì cứ lình bình. Dạo này đô con chắc nhờ đi đóng Wolverine. Chú này có một cái làm tui ngưỡng mộ - đúng hơn là ghen tỵ - là không thấy có gì đặc sắc mà sao vớt được em Scarlett Johansson. Đúng là lù đù ôm lu mà chạy. Tui thấy chú này cũng không có hot nhưng nói chung tui nghĩ là tui cũng không nên oánh giá các trai đẹp vì tui không rành gu thẩm mỹ của các chị em. Hầu hết các chị em đều thích các trai mà tui thấy hông có gì là hot hay đẹp gì hết.
4. Đi xem phim này ở Megastar. Đang tới đoạn chú Ramone thoát y vô cùng gay cấn, bỗng nhiên phim tắt cái phụp. Sau đó nhạc muzak trỗi lên, đèn sáng trưng. Bà con hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tui bình luận đầy vẻ hiểu biết với hai em T và H "chắc khúc này nó bị kiểm duyệt mà chưa kịp cắt nên phải dừng lại để cắt hay tua qua gì đó'. Mọi người vô cùng hoang mang với sự cố. Em H bảo, hay mình ra trả vé đòi tiền lại đi. Chừng 5- 10 phút sau, đèn tắt, phim chiếu tiếp, anh Ramone vẫn cởi quần áo đầy đủ show lông lá đầy háng không cắt miếng nào! Thế nhưng, tuyệt nhiên không có một lời xin lỗi nào từ phía nhân viên hay quản lý của Megastar.
Sau khi phim xong, tui với em H. ra gặp quản lý rạp phàn nàn về chuyện này. Bạn quản lý bảo 'Dạ tụi em đâu có biết gì đâu. Phim bị đứt là do phòng kỹ thuật nên không có ai thông báo gì cho tụi em hết đó". Xong sau đó bạn ấy cảm ơn vì đã phản ánh nhưng cũng không xin lỗi dù em H. năm lần bảy lượt nói 'làm đang xem mà bị cụt hứng'.

proposal_dancer

Bị cắt ngay chỗ này!

Giờ để tui kể chuyện bọn tư bản đế quốc Mỹ nó làm gì ở trong rạp của nó. Ở một số rạp chiếu, trước giờ chiếu có một chú chạy vô giới thiệu phim, giới thiệu dàn nhân viên sẽ sẵn sàng phục vụ và trả lời các vấn đề sự cố kỹ thuật nếu có xảy ra. Một lần tui xem ở AMC, rạp chiếu phim tự nhiên bị cúp điện chừng 5p. Nhân viên nó vô thông báo cho bà con biết lý do. Sau đó nó xin lỗi. Và dù sau đó mọi người phim vẫn được tiếp tục xem hết cái phim, nó vẫn phát cho mỗi người một vé xem phim miễn phí để xin lỗi.
Tui thì không đòi hỏi ở đất nước xã hội chủ nghĩa của mình một tấm vé miễn phí. Nhưng ít ra một lời xin lỗi, một lời giải thích cũng cần thiết để thể hiện tác phong chuyên nghiệp (hay thiệt ra cái rạp này không chuyên nghiệp mà tui cứ đòi hỏi). Bạn quản lý bảo rằng bạn không biết vì chuyện ngừng chiếu là trong phòng kỹ thuật, chứ bạn chỉ quản lý nhân viên soát vé và các kiểu nhân viên khác, thì thôi tui cũng chỉ biết cười trừ đi về thôi chứ biết nói gì. Lần trước tui xem Ice Age 3 ở đây thì màn hình bị out focus, tui đã ân hận vì không đi ra phản ánh. Có điều tui nghĩ chắc có phản ánh thì bạn quản lý cũng nói 'đó là chuyện của phòng kỹ thuật' chứ cũng không giải quyết được gì.

Alice lạc vào xứ thần tiên

Sunday, August 23rd, 2009

alice_look

Chú Tim Burton chuẩn bị làm xong Alice lạc vào xứ thần tiên, bà con như tui nói chung là háo hức vì chú này làm phim nào cũng dị mà cái truyện Alice này nó cũng rất là dị.

Vừa có trailer của phim này trên mạng, xem đoạn đầu trong đầu đã nghĩ 'cái này mà xem 3-D chắc phê', y như rằng đoạn cuối nó giới thiệu "sẽ ra rạp IMAX 3-D" vào tháng ba năm sau... yeah!!!

Chú Tim Burton này có một phong cách tạo hình rất khó nhầm lẫn nha, từ cái u ám của Gotham City trong Batman, đến ngôi làng phủ sương mù trong Sleepy Hollow hay cả cái xưởng kẹo đầy màu sắc của Willy Wonka đều mang đậm tính chất quái dị của anh này. Tim Burton thực sự là một trong những đạo diễn hiếm hoi trên thế giới định hình rõ nét thế giới tưởng tượng trong phim của ông.

Vì lẽ đó, Tim Burton là đạo diễn hoàn hảo cho việc chuyển thể tác phẩm Alice lạc vào xứ thần tiên của Lewis Carroll (xuất bản năm 1865), vốn từng được Disney đưa lên phim hoạt hình một cách tuyệt hảo. Cũng vì Disney làm hoạt hình hay quá rồi nên Tim Burton chắc cũng chả muốn cạnh tranh làm gì. Alice lạc vào xứ thần tiên phiên bản mới không đơn giản kể lại câu chuyện nguyên bản từ cuốn tiểu thuyết này, mà đó là một câu chuyện hoàn toàn mới về Alice quay trở lại xứ thần tiên vài năm sau sự kiện trong cuốn tiểu thuyết gốc lẫn phần hai của nó, Through the Looking-Glass, and What Alice Found There.

alice_rabbit

Bằng công nghệ kỹ thuật số hiện đại có thể làm bất kỳ thứ gì mà đạo diễn muốn, chỉ cần tưởng tượng ra mà thôi, Tim Burton kết hợp diễn viên người đóng và hoạt hình cũng như kết hợp các ứng dụng kỹ xảo hình ảnh để làm biến dạng các diễn viên để tạo ra thế giới kỳ quái của xứ thần tiên. "Tôi không thể liên hệ công nghệ này với cái gì vì tôi cũng chẳng dám chắc nó có liên hệ gì với cái gì không. Nói chung đây là một lãnh địa mới với tôi" - Tim Burton trả lời phỏng vấn tờ D23.

alice_tumb

Nói qua một chút về tiểu thuyết Alice lạc vào xứ thần tiên này một chút. Cũng như các tác phẩm văn học kinh điển khác, cuốn sách này sống lâu không chỉ vì nó hấp dẫn, đọc giải trí, mà nó còn có giá trị triết lý. Cuốn sách này là một trong những cuốn sách được phân tích nhiều nhất mọi thời. Mọi thứ trong thế giới thần tiên, từ con thỏ trắng đến bà nữ hoàng, đều mang đầy tính biểu tượng. Nhưng nói tới biểu tượng thì thiệt ra tuỳ theo trình độ tri thức cũng như tuỳ theo nền tảng văn hoá của mỗi người mà mỗi người đọc khác nhau sẽ có cách diễn dịch khác nhau. Chẳng hạn có mí nhà phê bình cho rằng mấy chuyện kỳ lạ diễn ra trong giấc mơ của Alice là hậu quả của việc xài ma tuý! (trong truyện này, theo như trí nhớ còm cõi của tui, có đoạn có hai con sâu nó hút mushroom thì phải. Mà nghe đồn nhai mí cái mushroom này ghê lắm, ảo giác tưng bừng. tui chứ có thử bao giờ dù bạn tui cũng xuí giục, nhưng là người học trò dưới mái trường xã hội chủ nghĩa và cũng không biết tìm đâu ra để mà thử nên tui chưa bao giờ đụng vô hết đó).

alice_rose

Có điều, một trong những chủ đề quan trọng nhất trong cuốn này đó là identity. Cả cuốn truyện, Alice luôn đặt ra câu hỏi ‘tôi là ai? Tôi đã từng là ai?’. Bên cạnh đó, chủ đề về biến đổi tâm lý của giai đoạn tuổi mới lớn, khi chuyển giao từ một bé gái thành một thiếu nữ, cũng hiện rõ trong cuốn truyện này (Alice bị biến đổi kích cỡ nhiều lần, lạc lõng không hiểu thế giới xung quanh…. ).
Nói về identity thì tui thấy các bạn teen bi giờ rất thích khẳng định mình. trong cái cuộc thi HotVTeen tui làm giám khảo, có khoảng 4-5 bạn gì đó lấy khẩu hiệu yêu thích nhất liên quan đến 'luôn là chính mình'. Có điều tui thấy, không biết có phải bi quan hay không, là nhiều bạn đang dần mất đi identity của chính bản thân mình bởi sự ảnh hưởng từ bên ngoài, từ cơn sốt hàn Quốc, từ thế hệ MTV v.v... Nhìn các em hot girl tự sướng, tui chả thể hân biệt được em nào là em nào. No identity. Nhiều khi tui tự hỏi (mà thiệt ra tui cũng tính hỏi mí em hotvteen đó), 'luôn là chính mình', nhưng liệu em có biết mình là ai không để là chính mình?
Thôi đi xa chủ đề cô bé Alice rồi, em đó đã đi lạc mà tui còn lạc hơn. Trở lại với Alice nha.

Mia Wasikowska trong vai Alice

alice_alice

Em diễn viên 19 tuổi người Úc này đóng trong "Defiance" nhưng tui chưa xem. Có điều em này có cái sự hồn nhiên trong sáng rất hay, kể cả khi em mặc áo xộc xệch rớt xém 'lộ hàng' trong cái trailer tui vẫn thấy em trong trẻo hết sức!

Johnny Depp trong vai Mad Hatter

alice_madhatter

Trong truyện thì thằng cha này chỉ có tên là The Hatter, nhưng chả tổ chức cái bữa tiệc trà mang tên A Mad Tea-party nên trong phim chả có tên là The Mad Hatter cho nó hợp chủ đề luôn. Johnny Depp đóng phim của Tim Burton riết rồi giờ tự nhiên thấy Johnny Depp trong phim của Tim Burton, cho dù ngoại hình khác, nhân vật khác, tui cũng thấy nó nhàm nhàm làm sao đó, dù theo như Tim Burton nói là trong 20 năm qua, với 7 lần làm việc với Johnny Depp, ông luôn cảm thấy 'chưa bao giờ trùng lắp và luôn tươi mới'

Helena Bonham Carter trong vai The Red Queen

alice_redqueen

Em Helen này là dựa hơi chồng giựt vai người khác nè. Nói chung là phim của Tim Burton là có Helena Bonham Carter giống như phim của Lê Hoàng là có Mỹ Duyên mà phim của Vũ Ngọc Đãng là có Lương Mạnh Hải hay là phim của Trương Nghệ Mưu thì ngày xưa có Củng Lợi ngày nay có Chương Tử Di còn phim của Trần Khải Ca tất có Trần Hồng vậy đó. Chỉ có khác là bà Helena này có 2 con với ông Tim Burton còn mấy cái cặp kia thì chỉ làm phim chung với nhau vậy thôi (ủa mà bà tiên Vô Cực Trần Hồng thiệt ra là có con với ông Trần Khải Ca không hen?). Nhân vật Red Queen này thiệt ra không có trong cuốn Alice lạc vào xứ thần tiên đâu, con mụ ác độc dzô lý dzô cùng trong Alice lạc vào xứ thần tiên là Queen of Hearts tức là con Đầm Cơ. Red Queen là nhân vật trong cuốn "Through the Looking Glass". Trong truyện thì nó vẽ bà Red Queen này không có chân tại vì bà này chỉ là quân cờ, nhưng trong phim thì cho cái chân vô cho đỡ dị dạng, có điều cái đầu của Helena được phóng to lên ba lần!

Anne Hathaway trong vai the White Queen

alice_whitequeen

Theo như truyện chưởng của Kim Dung thì đây là Bạch Phát Ma Nữ nè. Trong cuốn "Through the Looking Glass," thì Bạch phát ma nữ này giống như Benjamin Button (không biết có cùng gen hay không nữa) cho nên bả cũng trẻ dần theo năm tháng. Tui thích em Anne Hathaway này nha, nhất là sau khi xem một scene trong havoc và một scene khác trong Brokeback Mountain và mấy vai sau này. Thú thiệt là tui chưa xem Rachel getting Married nữa, để hôm nào xem ruì sẽ khen em ấy tiếp. Nghe đồn em Anne này nổi tiếng chớ cũng 'starstruck' lắm. Đóng phim này, em ấy cứ ngó Johnny Depp chằm chằm vì quá hâm mộ!

Matt Lucas trong vai Tweedledee và Tweedledum

alice_tweedle

Tweedledee và Tweedledum xuất hiện trong hầu hết các phiên bản phim Alice lạc vào xứ thần tiên, nhưng thiệt ra hai chú này chỉ có trong phần hai của cuốn này.

Thôi tui bùn ngủ rồi, khi khác bàn tiếp. Giờ bà con xem trailer đi…

Preview: District 9 (2009)

Saturday, August 15th, 2009

Chú Sirius đã có review phim này. Cái này là review viết báo kiếm sống của tui thôi
Chúng ta luôn nghĩa rằng người ngoài hành tinh có trí thông minh và trình độ khoa học kỹ thuật vượt xa loài người. Thế nhưng, những nhà làm phim ‘tài liệu’ đã khám [...]

G.I.Joe review

Thursday, August 13th, 2009

Tổ cha đứa nào cách đây 2 tháng tung tin đồn nhảm từ trong nội bộ là G.I. Joe dở thúi. Nó tung tin là phim G.I. Joe dở gấp 8 lần poster, mà poster của nó vốn cũng chả có đẹp đẽ gì rồi. Cũng may bạn Mộng Dép của chúng ta là người bất chấp sóng gió dư luận laughing nên dù ai nói ngả nói nghiêng thì ta vẫn vững như kiềng 3 chân chớ không thôi làm gì có cái review này. Hơn nữa phim có anh Tatum Channing đô con của lòng ta làm sao có chiện không đi coi cho được. Review này viết từ bữa thứ 6 tuần trước đi coi phim về rùi nhưng mà hem có post tại thấy entry Cúm kia có vẻ được cái bạn rất là tâm đắc chí cho nên để đó câu được ai nữa thì câu kiếm chút cháo laughing Với lại coi phim sớm wá rùi viết review cũng sớm wá hem có ai còm men tại chưa có ai coi trừ các bạn ở nước ngoài vốn hem có bao nhiêu người sad với lại tính tui vốn 8 cho nên hay spoil dễ bị người đời xài xể hee hee

Tuy không có máu me cho lắm vì phim ráng giành cái rate PG 13 để chiếu đại trà cho cả con nít coi nhưng G.I. Joe có thể được so sánh với Wanted về mức độ xạo. Phim gì coi xạo từ đầu tới cuối, coi riết phát mệt luôn nhưng phải nói đây là bộ phim tui enjoy nhất trong thời gian gần đây trừ 2 phim hoạt hình Ice Age 3 và Up, ít ra là hơn Transformers 2 với lại Terminator 4. Có lẽ tại vì hè này phim dở quá cho nên G.I Joe dù dở nhưng nó thành thằng chột làm vua xứ mù. Hè năm nay làm như khủng hoảng kinh tế ảnh hưởng luôn tới não của người làm phim luôn hay sao đó nha mà phim nào cũng dở hết vậy ta? Phim của Stephen Sommers thì ai cũng bít rồi đó, nói chung thuộc dạng phim no brainer coi giải trí từ Mummy cho tới Van Helsing nhưng ít ra nó rất là giải trí, coi nhiều lần không biết chán. Nói đừng ai cừi chớ tui coi đi coi lại Van Helsing nhiều lần lắm rùi nha. Nhớ hồi năm 2004 đi họp báo buổi sáng coi xong rồi thích chí quá buổi tối mua vé cho nguyên nhà đi coi luôn laughing rồi sau đó coi lại DVD mấy lần nữa mà vẫn chưa chán ax ax. Tui cũng biết nhiều người chê phim này dở nhưng không hiểu sao tui rất là thích hee hee. Coi phim của Stephen Sommers không phải suy nghĩ gì nhiều mà chỉ ngồi đó lo tận hưởng vì tuy nội dung nó không có gì đặc biệt nhưng ít ra nó hợp lý có đầu có cuối, người ta coi xong thì sau đó quên nhanh thôi nhưng ít ra nguời ra ít có chửi laughing Chắc Stephen Sommers cũng biết thế mạnh của mình là kỹ xảo cho nên ông này cũng không có bận tâm phần nội dung quá làm gì mà chỉ tập trung vào những gì mà ổng có thể làm tốt nhất chớ không có cố gắng gượng níu kéo cả 2 bên để rồi sau đó phim trở thành dzô dziên thúi. Nói chung phim nào làm về cái gì thì tập trung vào cái đó, giống như 2 phần Step Up vậy đó, phim về nhảy thì nó nhảy cho nhiều cho hay, nhạc cho cool, vậy là xong. Hai phần phim này tui coi wài không biết chán nha các bạn, mỗi lần coi xong lại cảm thấy rất là hưng phấn iu đời laughing Phim này mỗi lần mà mấy tiệm bán băng dĩa trong malls bên này nó chiếu bên ngoài cửa mấy đoạn nhảy hay là thôi ta nói bà con bu lại coi một cách thích thú vậy đó.

G.I Joe cũng vì thế cho nên nội dung không có gì ghê, chỉ nói về 2 đám kia là G.i Joe và Cobra wánh wa wánh lại để dành cái vali có chứa 4 cái warhead chứa công nghệ nanotechnology. Cái này Samsung có xài nè hee hee nhưng hem biết nanotechnology của Samsung hoạt động thế nào chứ nanotechnology này là những phần tử siu nhỏ có hình con chí đi đến đâu tàn phá tới đó. À khúc này đặc biệt giống trong The Day the Earth Stood Still nha, cũng có khúc có đám chí này ăn đủ mọi thứ trên đường nó đi. Nội dung có vậy thôi hà và cái chính vẫn tập trung vào kỹ xảo và diễn viên. Thường thì mấy phim chiến tranh cháy nổ vậy hay có sự tham gia của quân đội Mỹ vào đóng ké cho nó xôm nhưng mà G.I Joe do phần lớn cảnh đều là fictional cho nên cũng không nhờ lắm tới quân đội. Phải nói là concept art của phim này khá là cool, xuất hiện một số thứ vũ khí xe cộ cấu trúc kiến trúc chưa từng thấy bao giờ trên phim laughing vì xét cho cùng đây cũng là phim dựa trên dòng toy của Hasbro mà mọi người biết rồi đó, tụi làm game với làm toy nó rất là sáng tạo, nghĩ ra được nhiều thứ biến thái mà người thường chúng ta không bao giờ nghĩ được. Có nhiều cảnh coi như Star Wars vậy đó nha, ghê hông hypnotized. Tuy nhiên cũng có nhiều khúc không biết vô tình hay cố ý mà nhìn cảnh rất là 3D, nhất là cảnh cái phi thuyền của tụi G.I Joe, hay là tại bữa đó tui coi rạp digital rõ wá cho nên nhìn ra vậy không biết. Coi rạp digital với lại coi phim HD có cái hay mà cũng có cái dở của nó. Cái hay là rõ quá mà cái dở là nếu rõ quá mà phim nào làm kỹ xảo quá nhiều đâm ra nó nhìn như game vậy laughing Kỹ xảo đã nhiều rùi mà phim này wánh đấm cũng nhiều nữa, wánh gì mà từ không chiến tới thuỷ chiến xong kéo nhau lên bờ làm lính thuỷ wánh bộ coi phát mệt luôn vậy đó, phim này mà coi bằng 3D chắc người ta chảy hết máu mũi. Rồi phim cũng có một điểm mới lạ là sau khi tàn sát tượng Nữ thần tự do trong không biết bao nhiêu phim thì lần này người ta chuyển sang tàn sát anh em của Nữ thần tự do là tháp Effel, phải nói là cảnh rất hiếm hoi trong điện ảnh hee hee Đề nghị sau này phim nên đa dạng hoá sự sụp đổ của các loại tháp chớ đừng có tập trung cho đổ tượng Nữ thần tự do hoài coi riết phát chán.

Một phim như thế này thì tất nhiên không thể thiếu sự có mặt của trai đô và gái hót. Đầu tiên là Channing Tatum, anh này thì quá đô rồi không cần phải bàn cãi. Channing Tatum tuy diễn xuất chưa thể nói là hay nhưng anh này được cái là biết hy sinh và cống hiến cho vai diễn. Anh í đá banh trong She’s the Man, nhảy rất chuyên nghiệp trong Step Up, wánh nhau rất là ghê trong Stop Loss và Fighting và giờ là G.I Joe. Phải cái đóng Public Enemies sao cái vai gì nhỏ hơn con chí đã vậy còn hoá trang lạ hoắc nhìn hoài mới ra. Hai năm gần đây năm nào Channing cũng có sàn sàn từ 2 tới 3 phim, năm sau cũng 3 phim, năm sau nữa nghe nói có đóng phim gì liên quan tới vụ thảm sát Mỹ Lai nữa đó nha. Tuy nhiên anh này nên tìm các vai lãng mạn hay phản diện để đa dạng hoá resume của mình chớ không thôi cứ đóng lính lác vai u thịt bắp mồ hôi dầu hoài coi chừng chết vai. Nói chung anh í rất là tài năng, ngoài đá banh chạy nhảy wánh nhau thì anh í còn biết làm stripper nữa (coi video dưới cùng)loser

g_i_joe01

Gái hót phía bên Cobra thì có Sienna Miller. Cô này thiệt ra hồi đó hem có nổi tiếng đâu nếu như không cặp với Jude Law. Mà Jude Law thì sau khi li dị vợ rùi cặp với Sienna Miller xong rùi trong lúc còn đang cặp thì đi quất luôn cô nanny giữ con cho mình cái rùi cặp này chia tay. Nói chung các bạn celebrities ở UK do tư tưởng phóng khoáng của châu Âu cho nên hình như ai cũng slut hết hay sao đó laughing Coi báo lá cải của Mỹ còn đỡ nha, chớ mà coi lá cải của Anh muốn nổ con mắt. Sienna Miller sau một thời gian chìm xuồng chỉ xuất hiện trên báo ở các trang thời trang vì cô này ăn mặc rất là có style chỉ sau Kate Moss ở UK thì giờ đã trở lại với điện ảnh. Cô này giờ hem còn cặp với Jude Law thì chuyển qua cặp với anh Paul Balthazar Getty, là diễn viên truyền hình đồng thời cũng là cháu trai của một tỷ phú dầu lửa. Coi phim này mới thấy Sienna Miller để tóc đen không hợp, tóc vàng nhìn rất xinh và trẻ.

Ngoài ra còn có Rachel Nichols đóng vai Scarlet, cô này tuy mặt không thuộc dạng đẹp xuất sắc nhưng được cặp chân rất là long and slim drooling Vai mà làm bà con biết đến cô này chắc có lẽ là vai trong P2 đó nha. Hồi Star Trek cũng có đóng một vai không thể nhỏ hơn, đó là vai em gái xanh lè như công chúa Fiona, bạn cùng phòng với em da đen Nyota Uhura đó. Còn có cả anh Lee Byung-hun nữa. Anh này chắc theo chân anh Lý Phản Lực Jet Li, đã qua tới Hollywood thì ta phải đóng vai ác cho nó ghê, cho nên vai của anh này ác không nói lý lẽ gì hết. Được cái anh này tuy Hàn Cuốc nhưng nói tiếng Anh hay hee hee và cũng đô, mà anh này đô thon chứ không đô gồ như anh Channing rolling on the floor Phim còn có em siu người mẫu Karolina Kurkova vai Cover Girl. Cô này hình như lúc đóng phim là đang có bầu hay đã đẻ con rùi đó nha mà nhìn tròn way hà. Năm nay Victoria’s Secret không biết ai diễn đây nữa tại nguyên dàn diva rủ nhau đi mang cốt nhục hết ráo. Kurkova thì mới sanh con, Alexandra Ambrosio cũng mới sanh con, Adriana Lima với Heidi Klum thì có bầu, Gisele Bundchen cũng bầu nốt nhưng cô này không tính tại hết còn diễn cho VS rồi. Stephen Sommers cũng bị cái thói là chuyên gia cast người mẫu vào phim mình xong rồi thủ tiêu luôn ngay từ đầu phim hypnotized. Trong Van Helsing thì thủ tiêu cô Josie Maran vai vợ ma cà rồng, tới phim này thì thủ tiêu cô Kurkova laughing

Nói chung phim này coi giải trí được, rất đáng được bà con đổ xô đi coi hee hee Coi tới khúc cuối là biết thế nào cũng có phần 2 nữa cho coi. Nhưng phần 2 làm coi bộ khó nếu mà không đi theo con đường khác vì có bao nhiêu kỹ xảo concept nó nằm ở phần 1 hết rùi.
Video đây

P/S: nhìn hình dáng của chú Doctor rất là giống với hình dáng chú The Lord of Dream trong Sandman, có ai thấy vậy hem?