Archive for December, 2009

Review: Up in the air (2009)

Sunday, December 27th, 2009

up-in-the-air-poster1

Tui thích Up in the air. Không phải là thích lắm. Nhưng thích. Có lẽ vì khi xem Up in the air, tui thấy tui trong đó. Hay ít ra, tui thấy tui ước mơ mình được như Ryan Bingham. Điều tui không thích ở Up in the air là bộ phim này được mấy hiệp hội phê bình phim Mỹ bình chọn là phim hay nhất của năm. Tui thấy phim hay nhưng không tới mức hay nhất.
Kệ, phim hay thì khen trước cái đã.
Tui dịch tựa phim này là Chơi vơi, thay vì là Bay trên bầu trời. Bay trên bầu trời không sai. Ryan Bingham (George Clooney) sống cuộc đời mình trên máy bay. Anh suốt ngày bay trên trời. Có điều chừng đó không diễn tả hết cái tựa phim. Nó tầm thường quá.
Up in the air, theo nghĩa đen là Bay trên bầu trời, tức nói về cuộc đời bay từ nơi này sang nơi khác của Ryan Bingham. Up in the air, theo nghĩa bóng, là sự sự chới với, vô định không biết tương lai ra sao, vừa là cảm giác của những người lâm vào cảnh thất nghiệp, cũng là cảm giác mà Ryan đối mặt khi anh không còn giữ được ‘triết lý sống’ của mình. Tui cố gắng tìm một từ có thể diễn tả cả hai mặt ý nghĩa này. (Giá như mà không phải bay trên bầu trời mà là chèo thuyền trên biển thì tui sẽ dịch thành Lênh đênh rồi). Vì thế, tạm dịch ‘Chơi vơi’ để phần nào thoát ra cả hai nghĩa đen và bóng của Up in the air, mà cho nó có tính 'thời sự', dễ gây chú ý (kiểu, trời, Mỹ mà cũng có phim Chơi Vơi!!?)

UpInTheAirProduction1

Đạo diễn phim này là Jason Reitman, con trai của Ivan Reitman. Muốn biết ông Ivan này là ai thì vô wiki hay imdb ha. Thui tui nói luôn, ông này nổi tiếng với phim Ghostbusters. Ai không biết mà muốn biết phim đó là phim gì, có gì ghê gớm thì hoặc tự google imdb không thì mướn đĩa load phim lậu về xem. Jason Reitman, năm nay chỉ mới 32 tuổi và đây là bộ phim thứ ba của anh, nhưng đã rất thành công đình đám. Phim đầu tay là Thank you for smoking, được khen dữ lắm nhưng không được giải gì hết đó. Phim thứ hai thì mới là ghê: phim teen comedy mà tự nhiên được đề cử Oscar tưng bừng, đoạt luôn mấy giải, đời Jason lên hương luôn. Quên nói tựa phim đó: Juno. Phim thứ ba, Up in the air, thì đang là ứng cử viên sáng giá ở giải Oscar vì đang dẫn đầu đề cử Quả cầu vàng và được các iệp hội điện ảnh bình chọn là phim hay nhất. Nói gì thì nói, điều đó đã chứng tỏ anh là một đạo diễn trẻ tài năng thực sự với thể loại phim hài châm biếm xã hội. Nhưng khen vậy thôi, tui thấy chú này được Hollywood tâng bốc lên quá đáng, hồi Juno tui cũng thích nhưng vẫn thấy nó bị nâng lên cao quá. up in the air cũng thế. Tui nghĩ, nói chung là vì anh này con ông Ivan và có chú producer giỏi làm PR. Tui gặp anh này ngoài đời rồi, rất là kiêu ngạo nha. Dân học USC ra, nhưng không học trường phim mà học ngữ văn hay sao đó. Xong chú nói, tụi bây không cần học làm phim đâu, tao có học đâu mà vẫn được làm phim nà. ò, đúng rồi, nhưng tụi tao có đứa nào là con ba mày đâu.

UpInTheAirOff16

Thôi đi xa quá, quay trở lại cái phim. Up in the air ra đời trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế toàn cầu, đặc biệt là tại Mỹ, khiến người xem dễ tìm thấy bóng dáng họ trong ấy. Phim chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Walter Kirn. Walter là biên tập viên phụ trách văn học trên tờ GQ. Nhân dịp viết một bài phóng sự báo chí tên là The Life cho tờ này, ông đã nghĩ ra nguyên cái truyện Up in the air!

“Cuộc đời bạn nặng bao nhiêu? Tưởng tượng một chút rằng bạn đang mang một túi ba-lô. Tôi muốn bạn xếp vào đó tất cả những gì bạn có trong cuộc đời này… bạn bắt đầu với những thứ nhỏ. Kệ tủ, ngăn kéo, knickknack, rồi bạn cho những thứ lớn hơn. Quần áo, những thứ để trên bàn, đèn, TV… cái túi của bạn chắc phải khá nặng rồi. Bạn sẽ đến với những thứ to hơn. Bộ ghế salon, xe hơi, nhà của bạn… Tôi muốn bạn nhét hết mọi thứ vào trong túi. Bây giờ, tôi muốn bạn lấp đầy túi với con người. Bắt đầu với những mối quan hệ quen biết xã giao, bạn của người quen, đám người trong văn phòng… và rồi bạn chuyển sang những người bạn tin cẩn để chia sẻ những bí mật thầm kín nhất. anh em, chị em, con cái, cha mẹ, và cuối cùng là chồng bạn, vợ bạn, bạn trai, bạn gái. Bạn cho họ hết vào cái túi đeo lưng đó, rồi cảm nhận sức nặng của nó. Nói không ngoa, những mối quan hệ của bạn chính là những thứ nặng nề nhất trong đời bạn. Tất cả những sự thương lượng và tranh cãi và bí mật và thỏa hiệp đó. Chúng ta di chuyển càng chậm bao nhiêu thì chúng ta càng mau chết bấy nhiêu. Nói không ngoa, chuyển động là sống còn”... Đó là một phần nội dung của buổi thuyết giảng của Ryan Bingham.

UpInTheAirOff3

Ryan Bingham, bên cạnh công việc chính của mình mà ta sẽ nhắc đến sau, còn kiếm sống bằng nghề thuyết trình về triết lý sống của mình. Triết lý sống giúp anh tồn tại và thành công. Triết lý sống biệt lập. Sống ngăn nắp, chỉnh chu, mọi thứ đều vào những khuôn khổ một cách chính xác, không ràng buộc với bất kỳ mối quan hệ xã hội nào. Dĩ nhiên ai quen tui thì biết tui không phải Ryan Bingham rùi. Tui nói chung không ngăn nắp cho lắm ;)) cũng không chỉnh chu cho lắm, lại càng không có chuyện 'không chịu ràng buộc với bất kỳ mối quan hệ xã hội nào =)) (chứng nghiện facebook là một bằng chứng rõ nét nhứt). Có điều Ryan là ước mơ của tui. tui thích được sống đi đây đi đó như thế, được khỏi phải nghĩ tới ai và lo cho ai cũng như khỏi ai lo cho mình. Sống vậy cho khỏe đời. Tiếc là tui không đủ giàu cũng như đủ dũng cảm như Ryan.

Chú Ryan Bingham thuộc dạng người theo chủ nghĩa biệt lập. Không gia đình – người chị người em gái của anh đã từ lâu không còn xem anh như một thành viên trong gia đình. Không tình yêu - anh có một bạn tình, Alex Goran, người phụ nữ ‘hoàn hảo’ với Ryan. Họ gặp nhau trong những chuyến công tác, ngồi ăn uống trong những quầy bar, nhà hàng sang trọng như một đôi tình nhân hạnh phúc, rồi về phòng khách sạn quan hệ tình dục nồng thắm, và sáng hôm sau ai nấy lên đường để lao vào công việc của mình, không vương vấn, không quyến luyến. Không đồng nghiệp - Ryan không cần đến văn phòng của công ty và làm việc hoàn toàn độc lập. Thực tế, công việc của anh là đến văn phòng của những nơi thuê công ty của anh, ngồi trong một căn phòng nhỏ cách ly, đối mặt với những nhân viên ‘xấu số’. Anh không gọi họ là ‘những người xấu số’ hay “kém may mắn”. Anh nói với họ, đây là một cơ hội may mắn để đổi đời, rằng đã có những người cũng ngồi ở vị trí của các anh chị đang ngồi đây, sau khi rời khỏi đây, đã thành công rực rỡ. Xem những đoạn Ryan thuyết phục những người bị anh đuổi việc khá thú vị bởi sự hài hước dí dỏm và thông minh. Ryan Bingham được thuê để đuổi việc những nhân viên lâu năm và trung thành của các công ty cần cắt giảm nhân sự trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế, bởi các ông chủ không có gan để tự họ làm điều đó.

UpInTheAirOff14

“Để hiểu tôi, hãy bay cùng tôi. Đây là nơi tôi sống” là lời tự sự mở đầu của bộ phim. Ryan bay khắp nước Mỹ, từ thành phố này đến thành phố khác để làm công việc của mình. Công ty của anh đóng ở Denver, miền quê hẻo lánh (câu này tặng cho bé Két đó). Với đa phần chúng ta, đi máy bay là cực hình với những giờ dài đằng đẳng xếp hàng, khệ nệ lôi theo hành lý nặng nề, rồi chen lấn nhau trong đám đông. Với Ryan Bingham, nhờ vào những nguyên tắc sống riêng (đừng đi sau người già, họ di chuyển chậm và không hề biết quý thời gian mà họ còn để sống. Hãy đi sau đám châu Á, họ di chuyển nhanh, gọn và hiệu quả), anh vượt lên trên, di chuyển nhanh hơn, được ưu tiên hơn… Anh thoải mái ở trên máy bay, nơi mà anh được ngồi ở khoang hạng nhất và các cô tiếp viên nhớ mặt nhớ tên anh, người hành khách thân quen. Anh không thấy cô đơn, anh xem đó là tự do. Đừng nói với Ryan đó là cuộc đời rỗng tuếch, vì anh gọi đó là cuộc đời nhẹ tênh. Đừng tranh luận với anh về chuyện sống trong đời cần có những quan hệ tình cảm thân thuộc, bởi anh, với kiểu đối đáp tưng tửng nhưng sắc bén có thể làm bạn tức đến khóc. Ít ra, cô bé Natalie đồng nghiệp của Ryan đã bật khóc.

UpInTheAirOff10

Mọi chuyện đảo lộn khi anh có một đồng nghiệp, Natalie Keener, cô bé vừa tốt nghiệp đại học hạng ưu vừa về công ty của anh (chỉ để được ở gần bạn trai) và đề ra một ‘chính sách cải tiến’ cho công ty: để tiết kiệm chi phí đi lại, từ nay họ sẽ đuổi việc nhân viên qua… webcam! Ryan hiểu rằng nếu điều đó được thông qua, đời anh sẽ ‘vô gia cư’, không còn những chuyến bay đi về. Anh phải chứng minh rằng, đuổi việc là một nghệ thuật đòi hỏi có sự giao tiếp trực tiếp giữa người và người. Trên hành trình rong ruổi quanh nước Mỹ, Ryan dạy cho Natalie những bài học kinh nghiệm giá trị về quan hệ giữa người và người, để rồi chính anh cũng học được những bài học về cuộc sống và tình cảm giữa người và người mà có lẽ anh chưa từng trải nghiệm. Alex là anh hôm nay. Natalie là anh ngày sau.
Đạo diễn Jason Reitman có cách đặt vấn đề khá thú vị trong cả ba bộ phim mà anh từng làm, đặc biệt là trong bộ phim đầu tay Thank you for smoking (Cám ơn đã hút thuốc) và bộ phim mới nhất này của anh. Jason lật lại những vấn đề đạo đức trong kinh doanh, nhìn nhận lại những hành vi ứng xử đi ngược lại đạo đức xã hội với một lối lập luận logic chặt chẽ. Trong Up in the air, nhân vật chính Ryan không xem công việc sa thải nhân viên của mình là một sự vi phạm đạo đức, dù ở trong căn phòng cách ly ấy, những người như Ryan hay Natalie phải đối diện với những cảm xúc tiêu cực. Người ta đau đớn, thất vọng, giận dữ, trầm uất, họ sỉ vả, mỉa mai, nhục mạ, đe dọa và cả đòi tự tử và đổ tội lên đầu người thông báo tin cho mình. (Jason Reitman đã mời một số người vừa bị đuổi việc ở St. Louis đóng vai những nhân viên bị sa thải bên cạnh một số diễn viên chuyên nghiệp, cho họ tự bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ của họ khi nhận được tin buồn ấy). Mỉa mai thay, một người theo chủ nghĩa biệt lập, từ chối những mối quan hệ xã hội như Ryan Bingham, lại quan tâm đến số phận của những người bị đuổi việc – cho dù sự quan tâm ấy chỉ là ‘vấn đề nghề nghiệp’. Họ đưa ra những lời khuyên để thuyết phục người nhân viên bị sa thải thấy rằng việc bị sa thải là một cơ hội đổi đời. Cũng như trong Thank you for smoking, Juno (bộ phim thứ hai của Jason đã thắng lớn tại mùa giải Oscar hai năm trước), thoại của Up in the air vừa hài hước, vừa châm biếm vừa thông minh. Thế nhưng, không hề làm khán giả thấy cuộc đời thật tươi đẹp như cảm giác họ có với Juno, kết thúc của Up in the air khiến người ta chơi vơi.

UpInTheAirOff6

George Clooney được sinh ra để đóng Ryan Bingham. Anh lịch lãm, tự tin, kiêu ngạo và khiến người ta ngưỡng mộ. Sự tự tin vào thuyết sống với vẻ phớt đời của Bingham được Clooney thể hiện sống động và chân thật. Anna Kendrick, khá mờ nhạt trong loạt phim Twilight với vai cô bạn của Bella, lại có những giây phút ‘lấn át’ cả George Clooney khi vào vai Natalie hồn nhiên ngây thơ. Những cuộc đối đáp giữa họ khiến người xem phải bật cười nhưng đồng thời phải ngẫm nghĩ. Chẳng hạn có đoạn Natalie thắc mắc vì sao Ryan lại từ chối các mối quan hệ xã hội. Ryan hỏi lại, ủa, tại sao tui phải cần chứ? Cần chớ, mai mốt chết ông không sợ chết một mình hả? Haha, cô có dám chắc cô sẽ không chết trong cô đơn không? Em Natalie nghe xong thì bật khóc luôn!
Vera Farmiga vô cùng quyến rũ trong vai Alex, người phụ nữ biết làm chủ cuộc sống của mình. Sự tự tin của cô, những nụ cười hạnh phúc khi ở bên Ryan cũng như sự ăn ý giữa Farmiga và Clooney (cả về ngoại hình lẫn diễn xuất) càng khiến người xem giật mình khi đến cuối phim. Nó khiến cho Ryan Bingham, người đàn ông tưởng chừng rất vững vàng và kiên định phải ‘chơi vơi’. Cả người xem có lẽ cũng ‘chơi vơi’ khi nghĩ đến cảm giác của Ryan sau những khoảnh khắc hạnh phúc mà anh tìm được khi về quê dự đám cưới của đứa em gái và muốn thử phiêu lưu, từ bỏ mọi thứ để đặt vào hành trang cuộc đời mình một mối quan hệ tình cảm gắn bó. Hành trình mới trong đời của Ryan hẳn sẽ không nhẹ tênh và dễ dàng, bởi anh đã tự bảo vào đó gánh nặng lớn nhất trong đời một con người.

Cần nói thêm, cái nghề đuổi việc này là sản phẩm của trí tưởng tượng. Đây không phải là phim viễn tưởng. nghề nghiệp đi đuổi việc người ta là một chuyện hư cấu hoàn toàn. Điều đó không làm Up in the air thành một phim ba xạo. Vì thế, các bạn viết báo bình phim, làm ơn đừng viết kiểu 'trên đời này làm gì có chuyện đó' khi bình luận phim.

Review: Bẫy Rồng (2009)

Saturday, December 19th, 2009

clashprposterbig-1

Nhìn lại danh sách những bộ phim  điện ảnh Việt Nam mà tôi nhớ và thích, có không ít phim hình sự ấn tượng khó quên: Người không mang họ, SBC (Săn Bắt Cướp), Lệnh Truy Nã... Lâu lắm rồi, điện ảnh Việt Nam mới có lại một phim điện ảnh thuộc thể loại hình sự hành động: Bẫy Rồng.

Đạo diễn của Bẫy Rồng là Lê Thanh Sơn, một tay rocker chuyển sang làm đạo diễn, đậu thủ khoa khi thi vào trường SKĐA, và cũng tốt nghiệp thủ khoa với bộ phim ngắn (nhưng mà dài những 47 phút) Tôi là ai. Sơn đi làm AD (phó đạo diễn) cho những phim lớn của các đạo diễn Việt Kiều - Áo lụa Hà Đông, Dòng máu anh hùng..., sau đó tham gia khóa học 6 tuần tại USC vào mùa hè năm 2007. Sau đó, anh tập trung viết kịch bản cho bộ phim của mình. Anh thích làm phim tâm lý.

Thế nhưng, khi hãng Chánh Phương mời Sơn làm bộ phim Bẫy Rồng, một kịch bản phim hành động do Johnny Trí Nguyễn phác thảo câu chuyện, Sơn đồng ý nhận lời, bởi cơ hội không đến hai lần. Sơn cùng Hồ Quang Hưng, người bạn cùng chơi nhạc trong nhóm Little Wings của anh, cũng là bạn viết kịch bản của anh, đã cùng với Johnny Trí Nguyễn viết kịch bản của Bẫy Rồng. Dễ nhận thấy dấu ấn của Sơn trong kịch bản phim Bẫy Rồng - triết lý về cuộc đời, về nhân quả, về số phận của những con chốt trên bàn cờ vẫn tưởng mình là kẻ đánh cờ. Nói là dấu ấn của Sơn, bởi trong Tôi là ai, bộ phim ngắn đoạt giải Cánh diều bạc (không có giải vàng) của Sơn cũng có những triết lý về cuộc sống như thế.

clashtrailer

Bẫy rồng là một phim hình sự hành động theo đúng khuôn mẫu của dòng phim này. Nhân vật chính nhận một nhiệm vụ và phải hoàn thành để đạt được điều mình muốn - Phương Hoàng (Ngô Thanh Vân) thực hiện phi vụ cuối cùng trong bảy phi vụ mà cô đã thỏa thuận với trùm xã hội đen Hắc Long để cứu con gái của mình. Trong số những 'tay chân' của mình, cô dần có cảm tình với Quân (Johnny Trí Nguyễn), không chỉ vì anh đẹp trai hơn ba thằng còn lại :D mà còn vì anh cư xử chừng mực, bình tĩnh, galăng và cứu cô khỏi cái chết trong gang tấc nhiều lần. Thế nhưng, Quân có một bí mật. Và Hắc Long cũng có một bí mật.

Nếu đã xem nhiều phim hình sự, bạn có thể đoán ra hết mọi tình tiết diễn biến trong phim. Thế nhưng, với những thể loại phim thế này, câu chuyện chỉ là cái cớ để nhà làm phim phô diễn những thế mạnh khác. Ở Bẫy Rồng, đó là hành động võ thuật. Khán giả không bị chi phối nhiều bởi câu chuyện để tập trung thưởng thức những pha đánh võ khá đẹp mắt. Đáng khen ngợi cho êkip làm Bẫy Rồng là họ chọn lối thể hiện võ thuật truyền thống: bạn biết rõ ai đánh ai trúng ở đâu và đánh thế nào. (Nếu xem các phim hành động võ thuật Hollywood gần đây, bạn chỉ có cảm giác là hai bên đánh nhau dữ dội nhưng không biết ai đánh ai trúng ở đâu và ra sao, điển hình là the Bourne Ultimatum và Quantum of Solace. Kỹ thuật dàn dựng võ thuật kiểu mới nhằm che dấu một sự thật: các diễn viên không biết đánh võ!)

Trong Bẫy Rồng, Johnny Trí Nguyễn trong vai trò chỉ đạo võ thuật, diễn viên kiêm nhà sản xuất lẫn đồng biên kịch đã kết hợp nhiều thế võ khác ngoài Vovinam được sử dụng triệt để. Các pha đấu một chọi mười được tập/quay/ dựng khá gọn gàng, vừa đủ để người xem thấy rõ hết chiêu thức, nhưng cũng đồng thời khiến người xem như được có mặt ngay trong trận đấu.

Hoàng Phúc rất ấn tượng với vai Hắc Long - mặc dù gợi nhớ đến các trùm xã hội đen của phim Hong Kong thập niên 80 - 90 như Long Tứ - nhưng vẫn là một hình ảnh trùm xã hội đen mới lạ so với điện ảnh Việt Nam trước nay. Sử dụng rất hiệu quả leitmotif âm nhạc dành cho hắc Long với bản sopranos, không chỉ để người xem biết sự có mặt của Hắc Long trước khi Hắc Long xuất hiện, mà còn góp phần vào tính cách của nhân vật này: một kẻ xảo quyệt ranh ma đẳng cấp. (Tui tưởng tượng rằng sau này tui mà làm phim nhái, tui sẽ cho trùm xã hội đen nghe bản Lá Sầu Riêng hay Tình anh bán chiếu cho nó đậm đà truyền thống văn hóa dân tộc Việt Nam).

ntv

Ngô Thanh Vân là điểm sáng của bộ phim, với hình ảnh mạnh mẽ mà vẫn nữ tính, với những pha võ thuật nhuẫn nhuyễn, những cuộc vật lộn điêu luyện trên đường phố lẫn trên giường. Vân gần như là Phượng Hoàng - nói gần như bởi trong hầu hết bộ phim cô hóa thân hoàn toàn vào nhân vật, nhưng trong những đoạn nội tâm thì lại thấy Vân đang diễn.

Hiếu Hiền là một ấn tượng khác. Vẫn rất hài hước như trong các phim của Vũ Ngọc Đãng, nhưng Hiếu Hiền trong Bẫy Rồng đem đến tiếng cười không chỉ nhờ những câu thoại rất đời thường mà còn bởi tính cách của nhân vật này.

Nhịp điệu của Bẫy Rồng vừa phải - vừa đủ các pha đánh đấm, nhưng cũng có những khoảng lặng nhất định để khán giả 'thư giãn' và chiêm nghiệm. Triết lý trong Bẫy Rồng vừa đủ để khán giả bình dân cũng có thể 'đọc' được, nhưng cũng chừng mực để không trở nên lộ liễu.

Điều đáng tiếc duy nhất chính là âm nhạc của phim. Tuy nhiên, tui sẽ không bàn luận về phần này vì bản phim tui xem không phải là bản phim cuối cùng ra rạp.

Cuối cùng, tui nghĩ rằng Bẫy Rồng là một phim đáng xem ngoài rạp.

Avatar – Sự trở lại của James Cameron

Friday, December 18th, 2009

avatarpos

Cái này là preview, viết khi chưa xem phim... bài đã đăng trên Thế Giới Văn Hoá. Tranh thủ đăng trước để mai mốt còn đăng bài review!
Khi James Cameron bắt tay vào làm Titanic, giới điện ảnh Hollywood trông chờ vào một thất bại lớn bởi không ai tin rằng khán giả sẽ mua vé ra rạp xem một siêu phẩm 300 triệu đôla về một con tàu bị đánh đắm mà ai cũng đã biết. Họ hoàn toàn sai lầm – James Cameron không làm phim về con tàu Titanic bị chìm ra sao, ông làm về chuyện tình của một đôi bạn trẻ khác biệt về giai cấp xã hội trên con tàu ấy cũng số phận của con người ở trên chuyến tàu định mệnh. Khi James bắt tay vào làm Avatar, một siêu phẩm với kinh phí khổng lồ đầu tư cho kỹ thuật phim không gian ba chiều, người ta lại đặt câu hỏi: liệu sức đột phá của kỹ nguyên 3-D sẽ là điều mà James dùng để kéo khán giả đến xem, hay lại một chuyện tình Jack và Rose khác trên hành tinh Pandora mới thực sự là điểm ăn khách?

Sững sờ với công nghệ 3-D

Đến lúc này, không còn ai nghi ngờ sức quyến rũ của những hình ảnh 3-D trong phim Avatar, đây là bộ phim đầu tiên của James kể từ sau Titanic được ra mắt 12 năm trước. Những khán giả chọn lọc đầu tiên được xem đoạn phim quảng cáo vào hồi đầu năm 2009 tại Comic Con 2009 (một hội chợ dành cho các phim khoa học viễn tưởng tại Mỹ) đã thốt lên ‘thật sửng sốt, thật hoành tráng hùng vĩ, thật kinh ngạc và tuyệt mỹ’. Khi đoạn phim quảng cáo được tung lên trang apple.com, nó nhanh chóng trở thành trailer được xem nhiều nhất trong một thời gian ngắn (4 triệu lượt người xem trong vòng 24 tiếng, so với kỷ lục cũ là 1,7 triệu lượt). Hãng 20th Century Fox quyết định chọn ngày 21.8.2009 là Ngày Avatar khi đồng loạt công bố trò chơi điện tử Avatar cũng như lần đầu tiên công chiếu đoạn phim quảng cáo cũng như đồng loạt chiếu tại hệ thống rạp IMAX 3-D 15 phút phim chọn lọc trích từ phim Avatar. Cơn sốt Avatar ngay tức thì nóng lên khi hàng loạt những phản hồi tích cực từ phía khán giả và giới phê bình phim được lan truyền trên internet thông qua website twitter.

Không chỉ dừng ở đó, đoạn phim 3-D của Avatar đã đánh tan nghi ngờ bộ phim với kinh phí 500 triệu đôla (theo tờ New York Times, chi phí sản xuất phim khoảng 300 triệu đôla, chi phí tiếp thị khoảng 150 triệu đôla và khoảng 50 triệu đôla cho các chi phí phát sinh khác) có thể bị thất bại về doanh thu. Nhiều người còn nghi ngờ những ứng dụng của phim 3-D (không nhiều khác biệt so với phim 2D nhưng lại khiến một số khán giả thấy đau đầu hoặc chóng mặt hoặc thấy hình ảnh mờ, tối) đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi sự khác biệt rõ rệt giữa hai phiên bản phim không gian ba chiều và phim hai chiều bình thường.

Scene-from-Avatar-2009-001

Công nghệ vượt bậc

James Cameron cho biết lý do Avatar không ra đời sớm hơn (kịch bản đã hoàn thành từ năm 2005), bởi ông chờ đợi công nghệ kỹ thuật điện ảnh phát triển đủ mạnh để có thể thể hiện ý tưởng của mình. Nếu trước đây, đạo diễn không thể biết kết quả của những hình ảnh kỹ xảo sẽ ra sao cho đến khi phần hậu kỳ kỹ xảo hoàn tất sau khi phim đóng máy rất lâu, thì với Avatar, James Cameron có thể thấy ngay tức thì hình ảnh của diễn viên ‘trong lốt’ những người hành tinh trên tinh cầu Pandora ra sao tại trường quay. “Nó như một cỗ máy mạnh kinh hoàng. Nếu tôi muốn bay vào không trung, hay muốn thay đổi góc nhìn, tôi có thể dễ dàng thực hiện điều đó. Nó cho phép tôi hoàn toàn chủ động sáng tạo, tôi có thể thêm cây, dời núi, thay đổi bầu trời, biến hoá thời gian trong ngày, ngay cả yêu cầu cho sợi tóc của diễn viên phải bay theo đúng ý của mình, tôi cũng chủ động kiểm soát được” – James Cameron phấn khích tiết lộ về công nghệ mới. Kỹ thuật performance-capture mới với tên gọi The Volume cho phép ghi nhận lại đến từng chi tiết nhỏ nhất của mọi biểu hiện cảm xúc của diễn viên để có thể ‘chuyển hóa’ vào các nhân vật CGI. James Cameron cho biết, 95% diễn xuất của diễn viên trong phim đều được ‘số hóa’. James mời những đồng nghiệp ‘đại gia’ của mình như Steven Spielberg, Peter Jackson và George Lucas đến tham quan trường quay và gợi ý họ ‘xài thử’ công nghệ mới này!

Với công nghệ này, cùng với kỹ thuật quay phim không gian ba chiều, James Cameron hứa hẹn sự trộn lẫn giữ diễn viên ảo, diễn viên thật và môi trường bối cảnh thật sẽ khiến cho khán giả ‘không còn biết họ đang xem cái gì, không thể phân biệt được thật giả”.

Để tạo ra khu đào mỏ của con người trên hành tinh Pandora, những nhà thiết kế bối cảnh đã đến vịnh Mexico để chụp ảnh, quay phim và đo đạc các thiết bị máy khoan ở đây. Dàn diễn viên của phim được đưa vào rừng sống cả tháng trời để học cách di chuyển trong rừng và sống giữa thiên nhiên trước khi vào vai.

avatarx-topper-medium

Sự tổng hoà của những đam mê riêng.

“Cảm hứng của tôi đến từ tất cả những cuốn sách viễn tưởng mà tôi từng đọc khi tôi còn là một đứa trẻ. Một số cũng không hẳn là truyện viễn tưởng. Những cuốn sách của Edgar Rice Burroughs, H. Rider Haggard, những nhà văn viết truyện phiêu lưu mạo hiểm rừng rậm đầy nam tính. Tôi muốn làm một bộ phim phiêu lưu rừng rậm kiểu xưa, nhưng đặt bối cảnh rừng rậm ở một hành tinh khác. Nói một cách rõ nét hơn, tôi muốn bộ phim sẽ kết hợp mọi sở thích của tôi, từ sinh học, khoa học kỹ thuật đến môi trường. Tôi luôn yến thích những câu chuyện phiêu lưu/ viễn tưởng mà trong đó, những chiến binh đến một vùng đất xa xôi lạ lẫm đối mặt với những thử thách cam go về thể chất và cả những nỗi sợ hãi bởi sự khác biệt. Avatar sẽ đem đến những điều đó. Tôi đã bỏ ra 11 năm để chuẩn bị cho ý tưởng này” – James Cameron trả lời phỏng vấn trên tờ Entertainment Weekly về ý tưởng của bộ phim.

Kể từ khi có đề cương, James Cameron cùng những đồng sự đã bắt tay vào việc kiến tạo một thế giới khác, một hành tinh khác với những chủng loài trên đó. James Cameron đã phát tiển cả một nền văn hoá cho những con người trên hành tinh Pandora: họ săn bắn với cung tên, sống bầy đàn và gần gũi với thiên nhiên, nhưng cũng sẵn sàng đương đầu chống lại sự xâm lấn của con người đang tìm cách khai thác khoáng sản trên hành tinh của họ. Nói một cách khác, Avatar nhuộm màu chính trị với những ẩn dụ về chủ nghĩa thực dân – những cuộc xâm lấn và khai phá các nước thuộc địa của phương Tây được ‘hiện đại hóa’ bằng cuộc xâm lấn của con người trên những hành tinh khách.

Không chỉ thế, James Cameron cùng làm việc với Paul Froemer, trưởng khoa ngôn ngữ học tại đại học Nam California (USC) để nghiên cứu một hệ thống ngôn ngữ riêng cho người hành tinh Pandora. Họ mất một năm trời để tổng hợp ngôn ngữ của người thuộc quần đảo Polynesia, một số ngôn ngữ của châu Phi, rồi nghiên cứu về cấu trúc câu, hệ thống phát âm cho ra hệ thống ngôn ngữ mới mà diễn viên có thể phát âm được nhưng nghe xa lạ và không giống ngôn ngữ của con người!

avatar-james-cameron-movie-1024x576

Và một câu chuyện tình éo le.

Cũng như con tàu Titanic, hành tinh Pandora chỉ là cái cớ để James Cameron kể một câu chuyện tình yêu. Nội dung phim Avatar (nghĩa đen: Hình đại diện/ Người đại diện) xoay quanh nhân vật chính Jake Sully (do nam diễn viên mới Sam Worthington thủ vai), một cựu lính thuỷ quân lục chiến Mỹ bị thương và tàn phế từ thắt lưng trở xuống trong một trận đánh trên trái đất. Jake được chọn lựa để tham gia chương trình mang tên Avatar, một thí nghiệm hứa hẹn cho phép Jake có thể đi lại được như xưa. Nếu bạn đã xem Surrogates (Kẻ thế mạng), bội phim khoa học viễn tưởng của Bruce Willis vừa ra mắt trong dịp cuối mùa hè vừa qua, bạn sẽ có ý niệm về cơ chế hoạt động của các avatar: trí não của con người được ‘kết nối’ với một cơ thể khác và điều khiển từ xa cơ thể này bằng ý chí của mình. Jack được đưa đến hành tinh Pandora, một hành tinh xa xôi đầy những rừng rậm âm u và khoáng sản, với những sinh vật sống tuyệt đẹp lẫn kinh sợ. Pandora cũng là hành tinh của giống người Na’vi, một giống người gần như nguyên thủy nhưng có sức mạnh về thể chất hơn hẳn loài người. Họ cao ba mét, da xanh sáng lấp lánh, có đuôi, sống chan hoà với thiên nhiên hoang dã trên hành tinh của họ. Khi con người xâm lấn Pandora, người Na’vi tập hợp lại, bộc lộ những khả năng tự vệ đáng kinh ngạc và hứa hẹn một cuộc chiến đẫm máu.

Để có thể tồn tại trên hành tinh Pandora, hít thở khí trời của hành tinh lạ này, con người chế tạo ra những cơ thể hợp nhất giữa người và người Na’vi, mang tên Avatar. Trong thân xác Avatar của mình, Jake có thể đi lại như xưa. Anh được đưa vào rừng sâu để do thám và mở đường cho những người lính đến đóng chiếm Pandora. Ở đó, anh đối mặt với những hiểm nguy không lường trước, và anh gặp Neytiri (Zoe Saldaña đóng), một nàng Na’vi trẻ xinh đẹp. Khi Jake hoà mình vào một bộ tộc của người Na’vi và tình yêu chớm nở với Neytiri, cũng là lúc anh nhận ra mình mắc kẹt giữa hai bên: nghĩa vụ của một người lính và nghĩa tình của một con người. Quyết định chọn lựa đứng về một bên của Jake cũng sẽ quyết định vận mệnh của chủng người Na’vi trên Pandora…

avagarposter

-------------------------------------------------------------------------------

Phim 3-D (hay còn gọi là phim không gian ba chiều) là hình thức chiếu bóng với thiết bị máy chiếu đặc chủng cùng với mắt kính đặc chủng dành cho người xem cho phép khán giả được trải nghiệm những hình ảnh không gian ba chiều, khiến họ có cảm giác như chỉ cần đưa tay ra với sẽ chạm được vật thể, diễn viên trên màn hình, cũng như khán giả sẽ có cảm giác những vật thể trong phim như bật tung ra khỏi màn ảnh lao về phía họ, và (Trong khi đó, các phim chiếu thông thường chi có hình ảnh giới hạn trên mặt phẳng hai chiều).

Khác với phim 3-D không gian ba chiều, phim hoạt hình 3D là các phim hoạt hình sử dụng công nghệ máy tính để tạo ra những khối lập thể ba chiều mà không cần đến thiết bị hỗ trợ thị giác nào. Phim hoạt hình 3D khác với các phim hoạt hình hai chiều truyền thống ở phong cách thể hiện. Các phim hoạt hình 3D có thể được chiếu với phiên bản phim 3-D không gian ba chiều (phải có thiết bị chuyên dụng để có thể xem được) hoặc phiên bản phim trên màn ảnh phẳng bình thường.

CGI là viết tắt của cụm từ Computer-generated imagery (hình ảnh tạo ra từ máy tính). Các nhân vật trong phim hoạt hình 3D đều được xem là các nhân vật CGI. Những ‘avatar’ trong phim Avatar cũng là những nhân vật CGI vì chúng được tạo ra từ máy tính

Linh tinh ngày 16.12.2009

Thursday, December 17th, 2009

badua

Cái blog bỏ bê cả tháng trời... chuẩn bị bỏ bê thêm cả tháng nữa.... nên tranh thủ viết vài dòng vậy...
1. Tìm được chỗ ở mới. Cũng khá tốt. Có đến 2 roommates nhưng chưa có nói chuyện, chỉ chào hỏi hai ba câu. Thề không bao giờ ở với bọn Tàu khựa hay những đứa nói tiếng Tàu, nhưng cuối cùng một trong hai thằng roommates lại là một chú ba Tàu. May quá, nó là banana, tức là ngoài vàng trong trắng, tức là tuy máu Tàu nhưng mà là dân Mỹ, nên cũng ok. Chú này đúng là dân Mỹ mà các bạn thường biết qua phim Mỹ đó... mấy hôm đầu mới dọn vô, trời cũng lạnh mà mình cũng mệt nên ngủ thẳng cẳng sớm, nhưng cứ chừng 3, 4 giờ là giật mình dậy vì tiếng chân chạy qua chạy lại, lục đục trong bếp... Mấy hôm nay thức khuya làm việc, đã hiểu vì sao chừng đó thì chú đó thức dậy... hahahha, mà mắc cười nhất là khi thức mà quên đóng cửa là nghe tiếng từ bên phòng bên đó vọng sang :hihuc: :hihuchihuc:

2. Gia đình chú A. bay từ quê sang Los Angeles để xem ra mắt phim chú ấy. Trong lúc nói chuyện, mình chào hỏi với anh của A. "Hi, so u must be A.'s brother! I'm L. his friend', chú kia cười đưa tay ra bắt 'Oh yah, so you must be the "mau mau guy", the Deer Hunter guy!".... (dành cho các bạn ko biết tiếng Anh: tui nói là, ah, chắc anh là anh của A, tui là bạn của A, xong chú kia nói, ah, thì ra chú mày là cái thằng 'mau mau, thằng 'Deer hunter'). Nếu mà ai chưa xem Deer hunter thì chắc cũng chả thấy có gì buồn, nhưng mà tui xem rồi nên tui đớ người và buồn cả mấy ngày. Deer Hunter là một cái phim Mỹ nói về chiến tranh VN, đúng hơn là nói về bi kịch người lính Mỹ khi trở về nhà. Trong đó có đoạn mô tả các chú chiến sĩ cách mạng anh hùng của chúng ta như một lũ mọi rợ, nói chung bộ phim mô tả người VN như một lũ mọi tàn ác dã man vô nhân đạo, với mấy diễn viên không biết là người Việt Nam hay Việt Kiều mà nói tiếng Việt rất gớm, cứ có cái câu "đi mau mau" mà nói không ra nhưng cứ nói hoài - thành ra vốn từ vựng của người Mỹ về VN có từ 'đi mau mau' này nè.... Cho nên khi mà chú kia gọi tui là 'the mau mau guy, the Deer Hunter guy', tui hình dung ra thằng cha gớm ghiếc trong phim, xong tui hình dung ra luôn là trong mắt chú này tui gớm ghiếc như thế, xong tui suy diễn ra luôn là bạn A. kia về nhà chắc trong những cuộc trò chuyện vui vẻ với gia đình đã mô tả tui giống như thằng cha Việt Nam mọi rợ trong Deer Hunter.
Nếu đó không phải là anh trai của A. thì chắc tui cũng bay vô đấm vào mặt một phát.

3. Cả năm ngày tui không nói chuyện với bạn A. được vì thấy rất bực bội. Nói chung tui cũng hay nổi máu dân tộc...
Cuối cùng tui cũng hỏi A., mày nghĩ sao mà anh mày gọi tao là Deer hunter guy. A. phá lên cười sặc sụa, bảo, mày có nhớ hôm nọ tao hỏi mày 'mau mau' có nghĩa là gì không. Tao nói với anh tao là mày giảng giải cho tao mau mau có nghĩa là gì, và cách phát âm trong phim đó là sai bét và không ai nói là đi mau mau mà nói là đi mau thôi. Nên ổng mới gọi mày vậy thôi, chứ chắc không có ý gì đâu...
Kết luận là nhiều khi mình cũng hay suy diễn bậy bạ. Cho nên bực mình chuyện gì thì nói thẳng ra hay hơn.

4. Mấy hôm đi nhậu nhẹt với chú Sirius cũng vui nha. Từ hồi sang Mỹ tới giờ, tui ít khi nào tụ tập với các bạn Việt Nam lắm - trừ hai bạn gái học chung trường nhưng thiệt ra không phải kiểu tụ tập như các bạn VN hay tụ tập. Cũng không biết vì sao. Có lẽ vì tui có định kiến với các cuộc tụ tập của hội VN ở bên Mỹ mà tui một hai lần tham dự, cũng như tui cảm thấy tại sao các bạn VN cứ tụ tập co cụm với nhau... Có điều tụ tập với đồng chí Sirius và các bạn trai của đồng chí ấy thì cũng vui hé hé... nói chung là ngồi tụ lại nói xấu một số đồng chí khác, chẳng hạn như đồng chí diễn standup comedy hay nhất Việt Nam (không phải chú Dưa Leo đâu mà chú buồn nha)...

5. Chuẩn bị đi roadtrip với các bạn Việt Nam khác. Thế giới này thiệt nhỏ. Tự nhiên đâu cũng quen lòng vòng. Ghê!

6. Sang đây nói đi xem phim mà chưa đi xem được, vì lo dọn dẹp và lo trả nợ và cứ bận bịu. Đã xem Up in the air, The imaginarium of Dr. Parnassus, sẽ review đầy đủ sau, nói ngắn gọn ở đây trước.

up-in-the-air-poster1

7. Up in the air. phim hay, nhưng mà ko đáng để xem là phim hay nhát năm. Nhưng có lẽ người Mỹ thích, nhất là những người có học như các bạn trong Academy hoặc các bạn nhà báo. Vì sao ư? Bởi vì phim hay do mình identify mình với nhân vật - dịch identify sao ta.... ừm.... thấy mình trong nhân vật, thấy mình giống nhân vật, đồng cảm với nhân vật. Tui cũng thấy mình có gì đó giống nhân vật chính của phim, hay đúng hơn, tui ước mình được như anh ta. Anh này làm một nghề rất độc đáo: đuổi việc người ta. Các công ty muốn sa thải nhân viên nhưng không có quả banh để làm chuyện đó (dịch thẳng từ chữ have no balls to do that) nên thuê anh này để anh này làm chuyện ác. Anh ấy vì thế bay từ thành phố này sang thành phố khác. Anh ấy đi đâu cũng chỉ với một chiếc vali nhỏ, nhà là bầu trời, sống không có vướng bận mối quan hệ xã hội nào. Anh ấy theo chủ nghĩa tách biệt. Tại sao chúng ta cần có các quan hệ xã hội cơ chứ? Đương nhiên, bộ phim sau đó đã cho ta thấy là anh nghĩ vậy là không được, sẽ có lúc anh yêu rồi anh sẽ nếm mùi, vậy thôi. Đoạn kết phim này cũng hơi cliché, nói chung ai cũng biết anh ta sẽ đem lòng yêu cô kia cho mà coi, vậy mới có phim mà xem chớ...
Up in the air ngoài nghĩa là bay trên trời (tại anh này cứ bay đi bay về hoài) còn có nghĩa là không có gì cả... kiểu như mình nói, giờ tui chưa biết số phận tui ra sao, mọi thứ vẫn còn up in the air.... chà, dịch sao ha... Chơi Vơi!!! hahahaha, đúng rồi, phim này là phim Chơi vơi nha! Up in the air chính là chơi vơi đó. Tựa phim này dựa trên một bài hát của một chú bị thất nghiệp vì bị đuổi việc, chú hát, trời ơi tui bị đuổi việc rồi, đời tui giờ up in the air .... Phim này quảng cáo lộ liễu cho hãng hàng không AA, khách sạn Hilton và túi xách vali Travelpro. Tui nói là quảng cáo một cách lộ cái con liễu luôn đó.

the_imaginarium_of_doctor_parnassus_poster_10

8. The imaginarium of Dr. Parnassus là một phim của Terry Gilliams, ông đạo diễn làm phim nào là ế phim đó mà dù ổng có nhiều ý tưởng cũng hay ho và khùng điên ba trợn lắm. Visual style của ông này cũng thuộc hàng khủng dị thường không thua Tim Burton, nhưng Tim Burton làm phim đám hơi đông còn hiểu nổi chớ ông này làm phim thì chắc chừng nhúm người hiểu ông làm cái gì luôn. Cái phim mới này gợi nhớ nhiều tới Brasil, chắc vì mấy cái hình ảnh kỳ dị của nó, mà nó đẹp thiệt đẹp luôn nha. em Devon Aki thiệt là đẹp, tui thích cái kiểu mặt của em này trong phim này ghê, nhất là khúc em ấy mặc đồ bay bay và khúc em ấy không mặc đồ :-v Nếu ai không biết thì phim này là phim cuối cùng của Heath Ledger, anh ấy đóng chưa xong thì anh ấy chết... hên quá, vì cái phim này nó cũng dị nên sau đó ba anh Johnny Depp, Jude Law và Colin Farrell đã vô đóng thế anh ấy. Thiệt ra không phải thế mà là đóng nốt cho hết cái phim. Nói chung xử lý rất hay ho, khi nào review dài tui sẽ kể. Câu chuyện phim thì nói chung tui cũng chả biết kể làm sao, thôi khi nào review dài kể luôn. Phim này ai hay nằm mơ chắc thích, trong phim có mấy scene sao tui thấy giống tui nằm mơ ghê vậy đó...
9. Mới xem cái đề cử Quả cầu vàng xong, khi khác sẽ viết mà chắc lười lắm ko viết đâu vì còn bận chơi Restaurant City (nó mới add thêm mấy cái món ăn mới, khi nào tui lên level xong hết tui viết hehehehe). Nhưng mà thấy cái QCV xong thấy buồn cho cái LHP VN mình ghê nơi... sao có những chuyện đơn giản, ko phải là chuyện tiền bạc đâu, mà sao người ta cũng ko làm cho đàng hoàng ra hồn vậy....
10. Mọi người đi xem Bẫy Rồng đi nha. Tui thấy phim hay. Thoại tui thấy cũng dzui nữa. Đánh nhau thì khỏi nói rồi. hehe