Step Up 3D review

August 20th, 2010

Đó giờ coi biết bao nhiêu phim, thể loại gì cũng kinh qua, ta nói từ lê thê sướt mướt cho tới máu me ghê rợn, cũng có coi đi coi lại một số bộ phim đáng kể nhưng phải nói 2 phần Step Up là phim mà tui nghiền tới nghiền lui không bao giờ biết chán, chẳng biết sao, chắc tại thị hiếu bình dân nó vậy laughing. Mỗi người đều có một thể loại “feel-good movie” mà mỗi khi ngừi ta không được dzui, ngừi ta lại coi nó để cảm thấy hưng phấn thì loạt Step Up chính là feel-good movies của tui đó nha. Tui nhớ hoài hồi ở bên Sing, mỗi khi mấy cửa hàng bán băng đĩa trong mall nó bật cái khúc cuối, cái Final Dance của Step Up 2 đó nha, ta nói bà con đứng coi bu đông bu đỏ, thanh niên coi thì không nói rồi, đằng này đứa con nít với ông già bà lão cũng coi là sao là sao. Tui là cái đứa coi phim đó không biết bao nhiêu lần vậy mà cứ có đám đông thể loại đó là bắt đầu chui vào đứng chung cho xôm, cứ như đây là lần đầu vậy batting eyelashes. Phải lúc đó người ta chiếu một đoạn kinh điển của một bộ phim kinh điển hay nhất đó giờ đi chẳng hạn, chưa chắc đã thu hút được sự chú ý của nhiều người đến như vậy. Loạt Step Up không phải là những bộ phim xuất sắc, nó cuốn hút là vì nó đơn giản và biết tập trung dzô chuyên môn, it delivers what it promises rock on!.

Điều cần thiết trước khi đi coi Step Up 3 là đừng trông đợi gì vào nội dung của nó nha hem. Cũng như sách, mỗi bộ phim nó deliver một thông điệp khác nhau, một nội dung khác nhau và thu hút đối tượng nguời xem khác nhau. Muốn học thông ống cống hay sửa cầu chì thì hem ai đi đọc Vogue hay Elle cả cũng như muốn một câu chiện tình cảm lâm ly bi đát bế tắc thê lương sướt mướt cộng thêm kỳ ảo thần bí khoa học viễn tưởng u ám lòng người thì đừng đi coi Step Up 3D sleepy. Step Up 3D đơn giản nhưng nó làm được tất cả những gì mà nó hứa hẹn với khán giả trong trailer: những màn nhảy solid ghê rợn từ đầu tới cuối, nhạc hay, trai hót, gái đẹp. Nói chung dưới phương diện cá nhân và thị hiếu bình thường của tui thì tui thấy phin này giải trí quá tốt và đáng đồng tiền bát gạo mà tui đã bỏ ra trong một chiều mưa lạnh lẽo tâm can laughing.

Nếu ai từng là fan của 2 phần đầu thì coi phần này ta nói như chuột sa hũ nếp nha. Phim gì mà nhảy từ đầu tới cuối ta nói coi chóng mặt luôn đó. Tui thì hem có biết nhảy cho nên hem biết dùng những từ chuyên môn gì cho các cú nhảy của nó nhưng mà nói chung là wá thích đó. Ngồi coi mà cứ nhấp nhổm không yên như ngồi trên đống lửa là sao. Điểm mạnh lớn nhất của Step Up kỳ này là quay bằng 3D, trời ơi mấy khúc nhảy rùi múa tay chân của nó cứ là vỗ đôm đốp dzô mặt mình. Coi phim mà mỗi lần mấy đứa trong phim nó tung cước là mọi người dạt wa hai bên hết, nhường đường cho nó đá laughing. Step Up hình như là bộ phim thứ 3 người đóng, làm bằng 3D mà tui coi rùi đó nha. Đầu tiên là My Bloody Valentines nè (phim này đánh dấu lần đầu tiên tui được coi phim người đóng làm 3D, coi mà vừa né vừa thích), sau đó là Avatar và giờ là Step Up, không kể những phim 2D khác mà bày đặt bon chen chuyển thành 3D thành ra coi dở thúi như Clash of the Titans đó. Trước đó còn có The Fination Destination cũng quay bằng 3D nữa nhưng đây là thể loại phim bạn Mộng Dép thân iu của chúng ta sợ nhất trên đời nên coi như hem kể nha. Cho nên một khi đã quyết định đi coi Step Up 3D, tui nghĩ bà con nhất định phải coi bản 3D chứ đừng dại dột coi 2D chi (mà hem biết VN có chiếu 2D không ta?).

Anh đạo diễn John Chu (sinh năm 79, học USC ra, sao giống bưởi Nê quá bay? rolling on the floor) của lần 2 tiếp tục quay lại để làm phần 3 này. Tui nghĩ John Chu là người rất biết tận dụng những gimmick để làm cho phin của mình thú vị hơn. Bản thân anh này chắc cũng hiểu nếu chèn tình cảm lâm li bi đát vào Step Up hay cố gắng làm cho nó có nội dung sâu sắc chắc là chẳng đi tới đâu hoặc cũng chẳng ăn ai nên chi bằng ra sức cho kỹ năng kỹ xảo cùng các chiêu bên lề để promote cho Step Up 3D. Anh í hiểu là giờ nếu làm thêm 1 phần Step Up bình thường nữa chắc lỗ chổng vó do chỉ có 1 số đối tượng nhất định đi coi cho nên phải wất thêm 3D hoành tráng vào cho bà con lé mắt chơi, đằng nào phim người đóng 3D vẫn còn hiếm hoi, tranh thủ rù quến một số thành phần ham hố và tò mò coi 3D trước khi bà con ào ạt đổ xô đi làm 3D cho hết đâm ra thành nhàm. Với lại, John Chu là ngừi ham hố chiện nhảy nhót, anh này đạo diễn nguyên series The League of Extraordinary Dancers trên internet đó nha, ai muốn coi cứ vào Youtube search LXD là ra nguyên cây luôn. Ngoài ra, để promote cho Step Up, anh này còn chịu khó tự quay các đoạn nhảy xong rồi tự nói tự cừi tự quảng cáo rùi tự quăng lên mạng gây tò mò xáo trộn lòng người chơi vậy đó. Gimmick rất quan trọng để tạo cảm giác cho đối tượng quan sát nha các bạn thân iu. Nhiều khi cái lõi chính không được hay ho cho wá nhưng nếu gimmick xung quanh hoành tráng, người xem sẽ có cảm giác người làm có bỏ công bỏ sức và sự quan tâm xác đáng cho cái lõi của mình. Giống đoạn nhảy cuối trong phin dzị đó, rõ ràng tui thấy tụi Samurai nó nhảy hay hơn tụi Pirates chớ bộ, choreography của nó đâu ra đó, nhưng đến hồi tụi Pirates xùy ra nào glowing jackets rùi đèn laser rùi chuyển màu từa lưa hết đâm ra nhìn thiệt là ghê rợn —> giám khảo chấm thắng đó thấy hem rolling on the floor.

Nói chung là muốn coi phin nhảy nhót thì còn gì bằng coi từ người thích chiện nhảy nhót phải hem.

Mỗi phần Step Up lại mang đến cho chúng ta một trai xinh đẹp nở nang và bụng có vô số múi. Phần đầu là Channing Tatum nay đã trở nên nổi tiếng và đóng một số phim big budget đáng kể từ dạo ấy. Phần hai là Robert Hoffman tuy chưa thể nổi tiếng bằng Channing Tatum nhưng chắc cũng đang bò dần lên đỉnh vinh wang. Tuy nhiên với tui, trai Rick Malambri của phần 3 mới là người đẹp nhất trong các phần nha các bạn thân iu. Coi trailer thấy cũng xinh xinh đẹp đẹp thôi mà sao zô tới phim đẹp trai quá đỗi vậy bay? love struck Hay là do ngừi quay phim tài tình tìm hết các góc độ đẹp của anh ấy mà quay. Coi từ đầu tới cuối phim mà ta nói trong lòng thiệt là rộn ràng, cố tìm lấy 1 cái sự xấu của anh ấy mà tìm mãi chả thấy điểm nào xấu mà còn phát hiện thêm là da mặt anh ấy rất đẹp nữa là sao là sao love struck drooling. Vì đẹp quá cho nên cái đẹp của anh đã làm lu mờ cái sự đóng dở và đơ như con cầy tơ của anh ấy. Từ nay mất ngủ hem cần đếm kìu nữa, chỉ cần đem hình ở trần của Bradley Cooper với Rick Malambri ra xong nằm đếm múi bụng là ta có thể chìm vào giấc mộng êm đềm rùi nha drooling. Hai vợ chồng bạn Mộng Dép của chúng ta đi coi bộ phim này rất là hào hứng. Vợ thì mê mẩn trai đẹp còn chồng thì mê mẩn cái tủ giày sneakers của trai đẹp, nói chung là huề hem ai chê trách càm ràm về ai.

Phim còn có thêm sự góp mặt của chú Madd Chadd, chú này là cái chú đầu phim phỏng vấn nói đại loại như là Dancing makes me feel like someone else gì đó không nhớ rõ. Madd Chadd rất nổi tiếng với điệu nhảy robot nhìn một hồi thấy giống con C-3PO trong Star Wars đó nha bay laughing, lên Youtube search thấy chú nào toàn thân thì cử động chỉ có cái đầu đổ bê tông đứng cứng ngắc tại chỗ thì đó chính là Madd Chadd đó nha. Nói chung coi chú này nhảy lúc đầu thì còn thấy thú vị nhưng coi riết bắt đầu thấy chán tại có 1 màn làm wài là sao.

Step Up 3 nội dung đơn giản, diễn viên đóng không hay lắm nhưng các màn nhảy phải nói là rất đẹp, có xuất hiện thêm mấy kiểu nhảy xãi lai ra sàn rồi búng búng như tép rang nữa ghê wá đi at wits' end. Tuy nhiên, Step Up kỳ này không được như kỳ trước ở chỗ anh nhân vật chính hình như đóng phin rồi mới bắt đầu luyện nhảy hay sao mà không có được những màn nhảy solo hoành tráng như của Channing Tatum và Robert Hoffman như trong 2 phần đầu nha bay. Nguyên phim từ đầu tới cuối anh ý chỉ ẻo ẻo vài cái xong rồi sau đó đứng sau lưng nhảy backup cho chú Adam Sevani (Moose) thôi hà no talking. Với lại, theo tui thì màn nhảy cuối của phần này hem được hoành tráng như phần trước, coi đến cuối cùng hết rồi mà cứ nghĩ ủa hết rồi sao, vì trong đầu tui vẫn hy vọng có thêm 1 màn ghê rợn nữa đó mà. Vì thế cái màn này chưa thể đạt được cái level như màn cuối phần 2. Tui nghĩ có lẽ do một phần là bài nhạc cuối của phần này hem có bàn tay của Timbaland nhúng vào cho nên nó cứ ngang ngang từ đầu tới cuối chứ không có được tâm trạng và có cao trào như cái bản Bounce trong màn Final Dance của phần 2. Nhưng phần 3 xem thích hơn phần 2 ở chỗ nhảy nhiều hơn, có vậy là được rồi tui cũng không mong gì hơn.

Túm lại Step Up 3D là phin rất là đáng coi và đặc biệt phải coi nó bằng 3D nha các bưởi thân iu.

Review: Knight and day (2010)

July 10th, 2010

Nếu Việt Nam ta có anh Lý Hùng thì Hollywood có anh Tom Cruise đó các bạn. Knight and Day là minh chứng rõ nét nhất cho thấy anh "Lý Hùng của Hollywood" cũng giống anh 'Lý Hùng Việt Nam': hào quang thời vang son thiệt ra đã là quá khứ.

Năm 2010 là năm 'trào lưu làm phim cổ trang mừng ngàn năm Thăng Long đệ nhất kiếm' của điện ảnh Việt Nam. Trong không khí tưng bừng ấy, anh Lý Hùng đã cùng gia đình đã quyết định hòa theo dòng chảy chung để làm ra bộ phim siêu phẩm hoành tráng mà về sau được ghi vô sổ sách Guiness kỷ lục Việt Nam là bộ phim cổ trang có kinh phí kỷ lục nhất (nhưng tui nghĩ, lẽ ra phải thêm vô cái khúc 'nhưng ế nhất' đặng sau này khó có phim nào phá được kỷ lục này vì sắp tới cũng sẽ có nhiều phim kinh phí cổ trang còn dữ dằn hơn 12 tỷ kia đó chớ). Anh Hùng chắc nghĩ khán giả hôm nay cũng giống khán giả hồi xưa nên làm phim Tây Sơn Hào Kiệt phiên bản 2010 mà phong cách phim như thời những năm 80/90 vậy... Cho nên ta nói, phim bị đập tơi bời hoa lá hẹ, làm tui chưa kịp xem thì phim đã không còn chỗ nào trên lãnh thổ rộng lớn 84 triệu dân 40 màn ảnh này chiếu hết!

Nói dông dài là chủ yếu để nói về anh Tom Cruise và bộ phim siêu phẩm hoành tráng như cá nhà táng Knight and Day - một cái tựa phim còn củ chuối hơn củ khoai và khiến cho các bạn ở Megastar không biết dịch ra tiếng Việt làm sao để không bị dân tình chửi. Không lẽ dịch thành Hiệp sĩ và ban ngày? Anh Tom Cruise này cũng như anh Lý Hùng của chúng ta, từng là ngôi sao điện ảnh vang dội một thời, phim nào làm ra cũng ăn khách tưng bừng. Có điều anh Cruise càng về già càng nhiều chuyện ruồi bu, nhất là từ ngày anh gia nhập hội Scientology trở thành đề tài cho bà con đàm tiếu, làm những chuyện khó xem (kiểu bay lên ghế nhảy loi choi để chứng tỏ tình yêu của mình với Katie Holmes), khó nghe (kiểu như trả lời phỏng vấn cái hội Scientology xong cười hô hố). Xong chắc chán đóng phim giải trí tự bị người đời khinh rẻ mặt đẹp trai mà toàn đóng phim thương mại, Tom Cruise quyết định chuyển sang đóng phim nghệ thuật có thiêm độc (tức là có thông điệp), mặc cho có hãng đem kịch bản phim Salt hành động gián điệp ly kỳ hấp dẫn đến chào mời anh nhưng anh không thèm, quăng trả lại xong rơi vô tay em Angelina Jolie. Đầu tiên là Lions for Lambs phản đối chiến tranh Iraq, sau đó là Valkyleri kể về kẻ tính ám sát Hitler. Khổ thay, đóng phim nào cũng ế, hãng United Artist xém sập tiệm vì 'thú vui tao nhã' của Tom Cruise. Vì lẽ đó, anh quyết định trở lại với phim hành động...
Cũng như anh Lý Hùng thấy người ta làm phim cổ trang thì cũng đua làm phim cổ trang, anh Tom Cruise thấy Hollywood năm nay có trào lưu trở về thập niên 80 (đầu năm là Hot Tub Time Machine về một đám đờn ông tắm bồn chung xong bị bay về thập niên 80, sau đó là The Karate Kid với The A-Team làm lại từ 2 phim của thập niên 80, rồi sắp tới là The Expandables quy tụ nguyên dàn diễn viên hành động của thập niên 80) thì anh Tom Cruise cũng làm một phim hành động sặc mùi những năm 80 - cái thập niên mà phim hành động ta nói nó sến vô bờ bến như con hến. Đại loại những pha hành động chiếu slow motion đằng sau bom nổ đì đùng nhưng người hùng vẫn bước đi bình tĩnh như thằng khùng. Trong phim Hiệp sĩ và ban ngày này, Tom Cruise vào vai một chàng trai bí ẩn có võ công cao cường một mình tay không giết nguyên một đám hành khách có trang bị súng ống dao găm trên máy bay. Cameron Diaz thủ vai một nàng gái già xinh đẹp mà ế không hiểu vì sao ế nên xem chừng rất tuyệt vọng với tình yêu bỗng vớ phải một chàng trai vô cùng lãng mạn mún hun một người lạ trên ban công ở đâu đó ở nước Pháp vào một ngày nào đó (chàng gọi 'stranger chứ không có đề cập gì đến giới tính của người chàng mún hun, nhưng dĩ nhiên nàng có quyền tự diễn dịch ra đó là một cô gái). Hai anh chị vô tình (hay cố tình) đụng nhau ở sân bay, rồi trời xui đất khiến nàng xém nữa không đi cùng chuyến bay với chàng xong lại được đi chung chuyến với chàng. Xong rồi trong lúc chàng đánh nhau chí chóe ở ngoài với bọn người mặt mày khả nghi như con ki ki thì nàng ở trong nhà vệ sinh bối rối không biết có nên thôi kệ mặc cho báo Tuổi Trẻ nói phải giữ trinh tiết đến lúc đám cưới để dâng hiến cho chồng mình mới đúng đạo làm người hay là thôi kệ chộp đại anh này chớ mắc công mai mốt tụi nó mời làm phim Gái trinh 40 tuổi thì nhục nhã ê chề hơn nữa. Đoạn này thiệt ra là sẽ phải mắc cười mà thiệt ra tui không có thấy mắc cười. Tui nghĩ là chắc tại dựng phim dở, nhưng chắc cũng vì hai anh chị Tom Cruise và Cameron Diaz không có ăn rơ. Hai anh chị này nói chung là không có chút chemistry nào với nhau, giống như là ăn bánh su nhân mắm tôm vậy đó. Không có liên quan gì tới nhau hết. Hai anh chị phiêu lưu cùng nhau, vượt qua bao nhiêu là gian khó, bị bọn xấu bắn súng, bắn bom, bắn hỏa tiễn, phóng dao, chích thuốc, bắt cóc đủ kiểu để bảo vệ cho một cái cục pin không bao giờ hết năng lượng, nhưng nói thiệt tui không có mảy may xúc động hồi hộp lo lắng cho số phận của ai trong cái phim này hết. Chả bù cho hồi xem Toy Story 3, thấy mấy con đồ chơi sắp vô lò hòa thiêu mà mình nín thở tan cả mỡ.

Tui thích phim nhảm và xạo ke lắm. Chẳng hạn như A-Team đi, nó xạo nhưng nó xạo bá cháy con bọ chét. Còn Knight and day nó xạo chỉ làm cho tui mắc cười thôi. Kiểu bom nổ xong gió thổi tóc chàng bay bay trong gió, đạn bắn như mưa nhưng chàng đi hiên ngang đến trước mặt nàng rồi hai đứa đè nhau ra hun hít. Mấy cái phim làm lại từ phim thập niên 80 nhưng người ta làm với phong cách của phim 2010. Anh Tom Cruise, chắc chơi thân với anh Lý Hùng, tưởng khán giả bi giờ vẫn thích phim kiểu năm 80, nên làm ra cái phim Knight and Day giống như thập niên 80, từ motif đến cách quay đến các pha hành động... Nếu phim này ra đời từ 30 năm trước thì chắc nó ăn khách dữ tợn. Có điều nó ra đời trễ quá, thành ra ...

Mà nghe đâu thấy doanh thu của Knight and Day xong cái mấy hãng phim tính làm phần 4 của Điệp vụ bất khả thi thấy là việc thu hồi vốn từ phim của anh Tom Cruise cũng có vẻ bất khả thi quá nên đang tính đường dẹp luôn vụ án này...

Review: Toy Story 3 (2010)

July 7th, 2010

Nói chung khi chúng ta bàn về phim của Pixar thì chúng ta không bàn chuyện liệu phim này có hay hay là dở, mà liệu phim này có hay hơn phim trước hay không mà thôi. Toy Story 3 có một trailer siêu chán, và thiệt ra phim của Pixar lúc nào cũng hay nhưng mấy năm gần đây không có phim nào đủ sức làm tui rời khỏi rạp mà tự nhủ, mình sẽ xem lại phim này lần nữa. Up làm tui khóc sau 10 đầu phim nhưng càng về sau càng chán (so với đoạn đầu). WALL-E xuất sắc 30 phút đầu tiên nhưng rồi bắt đầu nặng nề thông điệp bảo vệ môi trường. Cars nói thiệt là tui chưa bao giờ xem trọn vẹn. Phim gần đây nhứt mà tui khoái hết sức là Ratatouille, còn phim gần đây nhứt mà tui xem đi xem lại mà vẫn không thấy chán là... Monster Inc.
Thành ra, trailer của Toy Story 3 thiệt ra không có đủ sức hấp dẫn để kéo tui ra rạp xem, cho tới khi tui xem...
1. Toy Story đầu tiên ra đời cách đây 15 năm. Đó là khi mà tui cũng bắt đầu 'biết' xem phim. Khi đó tui không còn là một đứa con nít và tui đã nghĩ là tui sẽ không thích cái phim hoạt hình vốn chỉ dành cho con nít. Cuối cùng, tui đã khoái cái phim đó đến nổi về nhà và thử lục lại trong đống đồ chơi của mình lấy vài con thú bông để lên kệ và bắt đầu có thú vui sưu tập đồ chơi thú bông. Trong đám thú đó tui thích nhất là thằng Popeye, một phần vì tui khoái cái phim đó, phần khác vì tui từng mua một cặp Popeye và Olive, rồi tặng Olive cho bạn gái của tui. Đến bây giờ còn sót lại trong tủ là đám xì trum. Không thấy Popeye đâu nữa hết. Chắc nó bỏ tui đi tìm Olive của nó rồi.

2. Khi Toy Story 2 ra đời, tui cũng đã lớn hơn và cũng không nghĩ mình sẽ thích bộ phim đó. Mà kinh nghiệm cho thấy cái phim gì phần 2 cũng không bao giờ hay hơn phần 1 hết. Toy Story 2 là một trường hợp ngoại lệ. Đó là một câu chuyện khác, với thông điệp khác. Toy Story 1 và 2 hoàn toàn khác nhau về câu chuyện. Toy Story kể về sự ghen tỵ của Woody khi có sự xuất hiện của đồ chơi mới Buzz lightyear, và vì ghen tỵ mà Woody đã muốn loại trừ Buzz, nhưng rồi cả hai cùng bị lạc gia đình Andy. Giờ đây, Woody phải bỏ qua mọi hiềm khích với Buzz Lightyear để tìm được về nhà trước khi Andy chuyển nhà đi nơi khác. Toy Story 2, lại xoay quanh câu chuyện của Woody vô tình bị một gã sưu tập đồ chơi cổ 'bắt cóc' và có nguy cơ bị đem sang Nhật. Trong khi đám đồ chơi tìm cách giải cứu cậu thì Woody lại muốn được ở lại cùng Jessie - cô cao bồi dễ thương - và Bullseye - chú ngựa trung thành như chú chó, nhất là khi Woody nghe câu chuyện của Jessie bị bỏ rơi bởi cô chủ.

3. Toy Story 3 là sự tổng hợp của cả hai tập trước đó. Vẫn là câu chuyện về những món đồ chơi bị bỏ lại và cuộc giải cứu ngoạn mục, TS3 đem đến tiếng cười sảng khoái, những phút giây hồi hộp, và cả những giọt nước mắt. TS3 có nhiều điểm tương đồng với phần 2 - nếu Woody bị lạc mất và cả đám đồ chơi phải chạy đi tìm cậu, nhưng Woody lại không muốn trở về với Andy trong phần 2 thì sang phần 3, Woody cố gắng thuyết phục đám đồ chơi đừng từ bỏ Andy và tìm mọi cách đưa đám đồ chơi trở về. Cả hai phần đều xoay quanh những sự bỏ rơi của đám trẻ khi chúng lớn, và sự tổn thương của những món đồ chơi. Những bài học của Toy Story rất giản dị. Họ làm bọn con nít, và cả tui, tin rằng đám đồ chơi có một đời sống thật sự khi chúng ta không có mặt ở đó. Và khi chúng ta bỏ rơi chúng, chúng sẽ đau khổ vô cùng.

4. Dù được cảnh báo trước nhưng cuối cùng tui cũng khóc. (Spoiler). Không phải khóc khi đám đồ chơi nắm tay nhau, cảnh đó thì tui chỉ hồi hộp đứng tim không biết làm sao đám đồ chơi thoát ra. tui còn nghĩ chắc cả đám chết hết luôn - vì phần cuối rồi - cho nên bà con mới khóc, mà nếu vậy thì tui không có việc gì phải khóc hết. Mà nước mắt tui chảy ra khi Bonnie reo vui khi tìm thấy Woody trong hộp đồ chơi và Andy lưu luyến nhìn món đồ chơi yêu thích của mình. Rồi cũng đến lúc tất cả chúng ta đều lớn và chúng ta sẽ phải chấp nhận sự thật chúng ta đã lớn. Cũng như mẹ Andy cũng sẽ phải để cậu con trai mình ra đi tự lập, Andy phải hiểu cũng đến lúc cậu phải tạm biệt những món đồ chơi của mình.
Điều buồn cười là hầu hết các review mà tui đọc kể rằng họ đã khóc khi xem TS3 đều là đàn ông. Hầu hết các bạn kể họ khóc khi xem TS3 cũng toàn con trai. Các bạn gái ít khóc khi xem TS3. Có lẽ vì TS3 là phim dành cho đàn ông con trai, vì chúng ta có thể liên hệ bản thân với Andy, cậu bé đã lớn.

5. Toy Story 3 đã làm được một điều mà tui thường hay nói về những bộ phim hay: khiến khán giả quan tâm đến số phận của nhân vật. Chúng ta cười vui vẻ, lo lắng, hồi hộp, buồn đau khổ cùng với số phận của những món đồ chơi. So với những hiểm nguy của hai anh chị Tom Cruise và Cameron Diaz đối mặt trong knight and Day, những gì đám đồ chơi trong Toy Story 3 đối mặt chỉ là cái đinh gỉ. Thế nhưng xem Knight and Day tui không mảy may chia sẻ chút cảm xúc nào với họ, lo lắng điều gì cho họ, hay quan tâm xem liệu họ có yêu nhau không, có sống sót hay không. Tui quan tâm đến đám đồ chơi hơn rất nhiều. Cũng vì lẽ đó, màn hành động trong Toy Story có lẽ là màn hành động nghẹt thở nhất từ đầu hè tới giờ (mặc dù thiệt ra tui mới coi có mấy phim thôi à)

6. Toy Story 3 có nhiều nhân vật mới xuất hiện, nhưng không vì thế mà câu chuyện của chúng không có chiều sâu. Câu chuyện của Lotso chú gấu bông có lẽ là câu chuyện bi thảm nhất trong cả ba tập Toy Story. Tiếng khóc đòi mẹ của Big Baby và tiếng nạt của Lotso thật sự làm tui nhói tim... Cũng không vì có nhân vật mới mà TS3 quên những nhân vật cũ. Con chó Quincy già mập ú lười biếng thiệt là vui, nhưng tới hồi tui về nhà xem phần 1 tự nhiên thấy Quincy tung tăng quậy phá lại thấy bồi hồi hết sức.

7. Tui không biết có bao nhiêu bạn khi ra về sau khi xem Toy Story và nhận ra đã từ lâu, chúng ta không còn trò chuyện với đám đồ chơi từng một thời gắn bó với mình. Chúng ở đâu, trong góc xó xỉnh nào? Liệu chúng có thực sự buồn giận chúng ta hay không? Tui nhớ hồi xưa tui có cả bộ sưu tập thú nhựa, những con thú hình lạc đà, voi, ngựa, lính, na tra, siêu nhân, to nhỏ khác nhau. Trưa trưa chạy ra đường chơi chọi thú, lạc đà xài 3, voi xài 7. Rồi khi về nhà, tui cũng gom chúng lại và cho chúng đánh trận giả. Tui không thể nào nhớ ra chúng đã biến đâu hết. Có lẽ, bọn chúng đã bỏ trốn như đám lính trong Toy Story 3.

Nhật ký xe máy: Nhật ký trưởng thành

June 23rd, 2010

Đây không phải là một câu chuyện về những người hùng. Đây chỉ là câu chuyện về hai cuộc đời cùng đi song song trên một chặng đường, với những đam mê chung và những giấc mơ tương tự - Ernesto Rafael Guevara de la Serna.

Ernesto là một cậu sinh viên y khoa bình thường như bao thanh niên khác. Một cậu công tử được cha mẹ bao bọc, thương yêu. Hai mươi ba tuổi, chưa từng bước chân ra khỏi đất nước Argentina, Ernesto xin phép được làm một chuyến hành trình xuyên Nam Mỹ cùng anh bạn phong trần vui tính Alberto Granado, vừa tốt nghiệp ngành sinh học. Ba Ernesto cấm, vì muốn thằng con học cho xong hết năm cuối để làm bác sĩ. Người mẹ mỉm cười. Đám em nhao nhao: “Cho em theo với”. Cả gia đình cuối cùng cũng ra tiễn hai anh chàng lên đường thực hiện cuộc hành trình trên chiếc xe máy cà tàng.

Lộ trình: 8000 km dọc theo Nam Mỹ từ Achentina, qua Chile, Brazil rồi đến Peru.
Hành khách: Ernesto Guevara 23 tuổi và Alberto Granado 29 tuổi.
Phương tiện: Chiếc xe máy cà tàng Norton 500 sản xuất năm 1939 của Alberto.
Mục tiêu: Đến Peru đúng vào sinh nhật lần thứ 30 của Alberto…

Chuyến hành trình bắt đầu với nhiều niềm vui. Có những lúc ngã nhào vì xe chạy nhanh quá mà đường trơn trợt. Có những khoảnh khắc hạnh phúc khi Ernesto gặp người yêu của mình. Có những thoáng buồn tương tư của tuổi trẻ lúc hai người chia tay nhau. Và cả cảm giác xao xuyến khi để lại sau lưng những vùng đất họ đi qua và háo hức chờ đợi chứng kiến những vùng đất mới. Kể cả những phút giây mạo hiểm và cuống cuồng khi bị hiểu lầm là tán tỉnh vợ người khác khiến cả hai bị trai làng rượt đuổi. Ernesto hiền lành, đằm tính; Alberto vô tư, sôi nổi. Họ trở thành một đôi bạn đường thú vị…

Chiếc xe máy rệu rã. Và không thể nào chạy được nữa. Chấm dứt những ngày lao xe vun vút trên những con đường cát bụi dài dằng dặc, hai bên bạt ngàn đồng lúa hoặc trập trùng núi đồi. Họ bắt đầu đi nhờ xe tải của những người nông dân. Lội bộ qua những hoang mạc. Cuộc hành trình chậm lại. Nhưng Ernesto nhìn thấy nhiều hơn. Khi đi chậm lại, cuộc sống dần hiện ra rõ nét, rồi lôi con người hoà vào nó. Chàng sinh viên y khoa trẻ tuổi bắt đầu gặp gỡ những con người, những số phận đâu đó trên đường đi, mà nếu ngồi trên yên xe cậu chẳng bao giờ nghe được lời tâm sự của họ, chẳng thấy nỗi đau của họ, không cảm được cuộc sống của họ. Trong một đêm giữa hoang mạc, Ernesto và Alberto gặp một cặp vợ chồng Cộng sản. Những con người vô sản, nghèo đói và đang đấu tranh đòi công bằng. Nét khắc khổ hằn trên mặt hai con người ấy, cùng câu chuyện về những cuộc đấu tranh chống lại sự bóc lột của giai cấp tư sản đã đánh động trái tim chàng công tử Ernesto. “Hai cậu đi tìm việc làm à?” “Không. Chúng tôi không đi tìm việc làm” “Vậy hai cậu làm gì, sao lại đi lang thang?” “Chúng tôi đi lang thang… chỉ để lang thang thế thôi…” Ernesto bỗng cảm thấy cuộc hành trình của mình sao vô nghĩa quá. Cậu tặng cho hai vợ chồng ấy món tiền bạn gái dúi vào tay cậu để mua quà tặng cô nếu có đến Mỹ, món tiền mà bao lần đói khổ, cùng quẫn Alberto đã vòi Ernesto lấy ra xài nhưng cậu luôn từ chối…

Cậu bắt đầu cảm nhận cuộc sống của những con người nhỏ bé chịu nhiều bất công. Cậu đọc sách về cách mạng và về chủ nghĩa cộng sản. Cậu thấy tiếc nuối cho một nền văn minh của người Inca bị đánh mất, dẫu đó chỉ là lần đầu tiên đặt chân đến đấy. “Làm sao ta có thể thấy tiếc thương cho một xứ sở mà ta chưa từng biết đến” – Ernesto băn khoăn… Khi đến trại phong để thực tập, cậu phá bỏ những phân biệt đối xử, hoà đồng với mọi người mặc cho các ma-sơ trừng phạt bằng cách bỏ đói. Ernesto nhận ra con sông ngăn cách giữa khu người bệnh và bác sĩ là con sông ngăn cách tình người. Cậu bơi sang sông trong đêm sinh nhật của mình vì muốn kéo gần khoảng cách ấy lại…

Cuộc hành trình chấm dứt, hai con người xuất phát điểm như nhau, và khi kết thúc, mỗi người chọn lựa cho mình một hướng đi. “Đi một vòng Nam Mỹ đã làm thay đổi con nhiều hơn con nghĩ. Con không còn là con nữa. Ít nhất, con không còn là là người mà con đã từng” – Ernesto ghi trong những dòng thư gửi về cho mẹ…

Nhật ký xe máy của đạo diễn Walter Salles (từng nổi tiếng với bộ phim Nhà ga trung tâm) giới thiệu một con người nổi tiếng khi ông chưa nổi tiếng, nhưng khắc hoạ được tinh thần và cái gốc của một con người sẽ trở thành vĩ nhân. Đó là những bước đầu tiên hình thành một con người vĩ đại. Một nhân cách lớn. Một người đấu tranh vì lý tưởng Cộng sản. Che Guevara, biểu tưởng của lý tưởng thanh niên qua bao thời đại. Không e dè, ngại ngùng, Gael Garcia Bernal đã thể hiện một Ernesto Guevara rất bình dị, đời thường, có cả những khát khao yêu đương, những bẽn lẽn của chàng trai mới lớn lần đầu bước ra đời và cả nét cương nghị của một thanh niên trưởng thành sau cuộc hành trình dài nhiều biến cố. Nó khác xa cách làm phim cố gắng mài dũa không tì vết như vị thánh mà xa lạ với người đời về những nhà lãnh tụ vì sợ… phạm huý, khiến bộ phim giả tạo, vô cảm và gượng ép.

Có những khoảnh khắc rất xúc động trong bộ phim này, cả những cảnh cuối cùng của bộ phim. Những khung hình đen trắng như những bức ảnh chụp, trong đó hiện lên những gương mặt của những người mà Ernesto đã gặp trên chuyến hành trình của mình. Những người dân bình thường, bần cùng, vô sản. Những số phận bị bỏ quên. Họ đứng đó, bất động như ghi dấu mãi trong tâm trí chàng thanh niên, như chờ đợi một sự thay đổi trong cuộc đời họ, như bày tỏ biết bao tâm sự, và như để nói, chúng tôi có hiện diện trên cuộc đời này.

The Motorcycle Diaries – Nhật ký trên yên xe. Đạo diễn: Walter Salles; Dựa theo cuốn Nhật ký trên yên xe của Ernesto Che Guevara và Cùng Che xuyên Châu Mỹ Latin của Alberto Granado; Diễn viên: Gael García Bernal (Ernesto Guevara de la Serna), Rodrigo de la Serna (Alberto Granado) và Mía Maestro (Chichina Ferreyra)

(nhân đọc bài của bạn LHL và thấy vụ án reality show xuyên Việt đang được tổ chức

Chương trình truyền hình thực tế “12 cá tính – Lên đường xuyên Việt” do Honda Việt Nam tổ chức nay trở lại hoành tráng.

Lên đường xuyên Việt bằng xe máy Honda, 12 người chơi được kết hợp ngẫu nhiên thành 6 đội. Các đội sẽ thi thố tài năng thông qua những trò chơi hào hứng và những thách thức cam go. Sau mỗi giai đoạn nhất định, đội thấp điểm nhất buộc phải rời cuộc chơi, các đội còn lại có cơ hội thay đổi bạn đồng hành tùy vào điểm số, sự may mắn hoặc mức độ ăn ý giữa các thành viên. Hai đội trụ lại tới vòng cuối cùng có điểm tích lũy cao nhất sẽ so găng để tìm ra đội chơi đỉnh nhất.

“12 cá tính - Lên đường xuyên Việt” là một cuộc thi mà ở đó cái tôi của người chơi được bộc lộ tuyệt đối. Không chỉ là những giải thưởng hấp dẫn, người chơi sẽ được rong ruổi khám phá và chinh phục khắp mọi miền đất nước, nếm trải những khoảnh khắc kỳ thú. Đó mới chính là phần thưởng ý nghĩa nhất mà chương trình dành tặng cho người chơi.

Chương trình được dự kiến phát sóng toàn quốc trên kênh VTV3 và các đài khu vực khác.

Hãy nhanh tay đăng kí để có thể tham gia vào chuyến hành trình đi dọc đất nước “có một không hai” này và nhận những phần quà rất có giá trị.

Nếu các bạn có ý định tham gia dự thi, vui lòng liên hệ đến số điện thoại hỗ trợ của Ban tổ chức để được quay video clip miễn phí:

- Anh Kiệt: 0909.656.502
- Trung Tín: 0933.74.00.76
- Thanh Duyên: 0985.49.94.94

Review: Splice (2010)

June 1st, 2010

Splice (2010) lẽ ra là phần tiếp nối của Cube, một phim giả tưởng khá trí tuệ của đạo diễn Vincenzo Natali. Vì không đủ kinh phí và công nghệ để thực hiện, dự án bị dời lại và cuối cùng trở thành một phim độc lập với Cube. Với kinh phí chỉ vỏn vẹn 26 triệu đôla, Splice có thể được xem là một phim độc lập thể loại viễn tưởng rất hứa hẹn của năm nay.
1. Kinh phí thấp bởi cũng tương tự như Cube, câu chuyện trong Splice chỉ quanh quẩn trong phòng thí nghiệm, nhà kho với vài nhân vật. Để tìm kiếm nguồn thực phẩm mới cho con người, hai nhà khoa học siêu việt Clive (Adrien Brody) và Elsa (Sarah Polley) đã sử dụng DNA của nhiều loài động vật khác nhau để tạo ra một giống lai hợp chủng mới. Họ thành công. Và họ muốn tiến xa hơn - sử dụng DNA của người để tạo ra một cuộc cách mạng khoa học. Thế nhưng, công ty tài trợ cho dự án của họ từ chối. Cả hai phải lén lút làm. Giữa họ có những cuộc tranh luận về đạo đức nghề nghiệp/ đạo đức con người. Ngay cả khi "đứa trẻ" ra đời. Một quái thai mang gen của nhiều giống loài khác nhau...Một Frankenstein thời đại khoa học kỹ thuật gen. (Không phải vô tình mà tên của Elsa là Elsa, cùng tên con gái của Frankenstein). Họ đặt tên cho quái thai là Dren (viết ngược của Nerd), theo dõi sự phát triển của nó, cả về thể chất lẫn tinh thần.

2. Splice không hẳn là phim kinh dị dẫu có khá nhiều khoảnh khắc hồi hộp, ghê rợn trong phim. Sự 'kinh dị' của phim có lẽ nằm ở những vấn đề đặt ra trong phim: đâu là giới hạn của những thử nghiệm khoa học? Liệu con người có được phép đứng trên tạo hóa để tạo ra một loài vật khác? Liệu chúng ta có quyền vượt ra khỏi ranh giới đạo đức và pháp luật để tìm kiếm những giải pháp cứu thế giới khỏi những căn bệnh hiểm nghèo không có thuốc chữa?

3. Splice, với tui, là một phim tâm lý. Bề ngoài, đó là câu chuyện về những nhà khoa học đối mặt với những thách thức nghệ nghiệp, cả về đạo đức lẫn luật pháp, được tô vẽ thêm bởi cảm giác hồi hộp, phấn khích, chấm phá với sex và hài hước. Thế nhưng, Splice thực chất là câu chuyện về một gia đình, về vợ chồng và con cái, và về loạn luân... Dren được "sinh ra" bởi Clive và Elsa - một đứa trẻ được sinh ra trong niềm phấn khích của người vợ trẻ và sự hoang mang của người chồng không hiểu rõ liệu mình đã thực sự sẵn sàng để đảm nhận vai trò làm cha. Trong khi Elsa hạnh phúc với sự ra đời của Dren, thì Clive chỉ muốn bỏ đi đứa trẻ "bất đắc dĩ" này. Ngay cả nếu anh có thể giết nó. Thế nhưng, đứa trẻ sống sót, thì Clive nhận ra cuộc đời anh sẽ gắn bó với đứa trẻ này. Cũng như những người cha từng ghét đứa con gái của mình khi nó vừa ra đời để rồi sau đó ân hận và yêu thương nó hơn hết thảy. Đó cũng là câu chuyện về ảnh hưởng của những đứa trẻ vô tình nhìn thấy cha mẹ chúng quan hệ tình dục ở 'phòng bên' và ký ức đó ăn vào đầu chúng. Là câu chuyện về những quan điểm giáo dục khác nhau giữa cha và mẹ với đứa con của mình, khiến những tranh cãi giữa họ xảy ra liên tục. Splice gần như là một phim nói về 'đôi vợ chồng' khoa học gia phải vật lộn để dạy cho 'đứa con ngỗ nghịch' của mình 'nên người'.

4. Vincenzo nói rằng anh muốn làm một phim gây shock với cảnh sex 'không truyền thống'. Anh đã thành công. Khán giả trong rạp tui xem đã nín thở, rồi liên tục nhủ thầm, đừng, đừng, ôi không, đừng. Và rồi, để trấn an chính bản thân họ, để vượt qua cảm giác không thoải mái bởi cảnh sex trần trụi kinh hoàng, họ phá lên cười. Có lẽ lâu rồi mới có một phim mà khiến cho tui cảm thấy vừa phấn khích nhưng đồng thời thấy vô cùng khó chịu như Splice.

5. Tiết tấu đầu phim khá chậm, nhưng câu chuyện được dẫn dắt vừa đủ hấp dẫn để theo dõi, đặc biệt là về chuyển biến tâm lý nhân vật mà Brody và Polley đã khá xuất sắc thể hiện. Thế nhưng, có lẽ diễn viên khiến tui nhớ nhất là Delphine Chanéac trong vai Dren, với vẻ đẹp kỳ dị bất thường. kỹ xảo xuất sắc đã khiến cho người xem hoàn toàn tin vào "giống vật" trên phim là thật.

Quick Review: Iron Man 2 (2010)

May 31st, 2010

Dạo này bận rộn mà lại mất cảm hứng đi xem vì không thấy có phim nào đáng để mình háo hức đi xem nên không review phim nào cả. Có mấy phim hay đã xem cũng lười lười review. Thôi thì làm cái quick review vậy…Đầu tiên là Iron Man. Mấy hôm nữa sẽ là Splice và Exit through a gift shop

Là phim mở màn mùa hè cũng như “tiền thân” của nó cách đây hai năm, Iron Man 2 được khán giả đặt nhiều kỳ vọng hơn nhiều. Mà sự đời, cái gì càng kỳ vọng thì người ta hay tưởng tượng ra nó sẽ hay ho vô vàn, để rồi khi bộ phim nó không hay như người ta tưởng tượng thì dù nó có hay nhưng vẫn bị xem là dở. Iron Man 2 bị nhiều người chê dở cũng bởi điều này.
Thật ra mà nghĩ, đạo diễn Jon Favreau đã rất dũng cảm khi quyết định đẩy câu chuyện của Iron Man 2 theo hướng ‘phát triển tâm lý’ hơn là ‘nâng cao hành động’. Nếu như Iron Man là câu chuyện của Tony Stark trở thành Iron Man thì câu chuyện của Iron Man 2 là câu chuyện của một Iron Man phải vật lộn với những khủng hoảng tâm lý tuổi trung niên. Tony Stark, như được giới thiệu từ phần một, là một tỷ phú ăn chơi gái gú phù phiếm, nhưng phần ăn nhậu lại ít được nhấn mạnh vào. Thế nhưng, theo nguyên gốc thì Tony Stark là kẻ nghiện rượu thứ thiệt. Tony Stark, nay đã là Iron Man, phải đối mặt với những khủng hoảng tuổi trung niên: thành đạt nhưng hoang mang, nhất là khi nghĩ đến tuổi thơ thiếu thốn tình cha của mình. Con “sâu rượu” khiến cho sức khỏe của Tony Stark gỉam sút và có nguy cơ ảnh hưởng đến tính mạng. Thấy mình không đảm đương nổi mọi công việc, Tony giao luôn chức CEO cho nàng trợ lý xinh đẹp tài ba Pepper Potts.
Trong lúc đó, kẻ thù của Tony thì đầy rẫy. Chính phủ Hoa Kỳ thì đòi anh phải giao bộ giáp. Đối thủ cạnh tranh thì đi đêm với chính phủ để tìm cách ăn cắp công nghệ. Ghê hơn là con trai của một nhà khoa học nghiên cứu vũ khí ngừoi Nga vốn từng là nhân viên của cha anh cũng làm ra “trái tim năng lượng” để đối đầu với Iron Man trả thù cho cha. Thằng bạn thận thì “vì Tổ Quốc quyết hy sinh tình bạn” chôm một bộ giáp của anh. Cả đám hùa vô đánh Iron Man. Đánh chí chóe từ đầu tới cuối. Cũng may là Jon Favreau làm mấy đoạn mấy cục sắt đánh nhau ngắn gọn, chớ nói thiệt mấy đoạn sắt thép đánh nhau đó cũng giống như xem Transformers vẫn, nghe kêu leng keng loảng xoảng với thấy cháy nổ đì đùng chớ chả có miếng cảm xúc hồi hộp lo lắng phấn khích nào.

Ai cũng đóng tròn vai, nhưng sự ăn ý hợp rơ thần kỳ từng có ở phần một không còn. Có cái gì đó lấn cấn, lộn xộn, lạo xạo. Bởi cũng như Spiderman 3, Iron Man 2 có quá nhiều nhân vật, quá nhiều tuyến truyện, quá nhiều chi tiết, quá nhiều vấn đề. Nào là tình cha con của Tony, mối hận thù của Iron man và Whipsplash, nào là chuyện tình cảm của Tony và Pepper, rồi tình bạn giữa Tony và Rhodey. Cái mặt lấc cấc của Don Cheadle làm tui ghét nhân vật Rhodey này vô cùng. Mickey Rourke xuất sắc trong vai Whipsplash, nhưng câu chuyện của nhân vật này bỗng trở nên hời hợt, nhạt nhẽo bởi phải san sẻ với những mối quan hệ khác. Tui thích Sam Rock nhưng Justin Hammer của anh quá hài hước khiến nó mất đi mối đe dọa đến từ kẻ thù này. Trong khi đó, chuyện tình yêu của Tony và Pepper thì cứ như mấy phim tình yêu tuổi mới lớn, chàng lúng ta lúng túng như gà mắc tóc khi đối mặt với nàng. WTF, một tay tỷ phú ăn chơi bậc thầy mà lúng túng chuyện gái trai? Mà lại còn với một người trợ lý quen anh từ biết bao lâu? (may thay, cảnh hai người nói chuyện trên máy bay khi chàng làm trứng cho nàng ăn thì rất hay, rất là ‘Tony Stark và Pepper Potts).
Cuối cùng là em Scarlett Johansson và chú Samuel L. Jackson. Marvel cố nhét hai người này vô để chuẩn bị cho phim The Avengers sắp tới, nên hai nhân vật này, nhất là em Black Widow, thiệt là thừa thãi như con lãi. Bù đắp lại là em Scarlett vô cùng hot với cái mông mỗi lần đi tới đi lui là lắc lắc. Trong khi đó thì bạn Nick Fury thì chắc do ăn đồ ăn nhanh nhiều đường của Randy’s Donut nên bị béo ú, cái mặt phệ thấy ghê!

VN:F [1.9.1_1087]
Rating: 8.5/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.1_1087]
Rating: +3 (from 3 votes)