<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>MB Teller &#187; doc_co_cau_bai</title>
	<atom:link href="http://www.mbteller.com/author/doc_co_cau_bai/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.mbteller.com</link>
	<description>The stories once told</description>
	<lastBuildDate>Thu, 03 Nov 2011 02:46:02 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	
		<item>
		<title>Một trò chơi nhỏ, một cuộc đời lớn</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2007/05/mot-tro-choi-nho-mot-cuoc-doi-lon/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2007/05/mot-tro-choi-nho-mot-cuoc-doi-lon/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 24 May 2007 02:07:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[Akeelah là một cô bé da đen 11 tuổi, thông minh và hoạt bát, nhưng sau sự qua đời của người cha vào 5 năm trước khiến ngôi nhà ấm áp của Akeelah trở nên lạnh lẽo. Một mình người mẹ gánh vác cả gia đình, bà trở nên gay gắt hơn, khắc nghiệt hơn. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="MsoNormal">Akeelah là một cô bé da đen 11 tuổi, thông minh và hoạt bát, nhưng sau sự qua đời của người cha vào 5 năm trước khiến ngôi nhà ấm áp của Akeelah trở nên lạnh lẽo. Một mình người mẹ gánh vác cả gia đình, bà trở nên gay gắt hơn, khắc nghiệt hơn. Akeelah và mẹ tình cảm không còn gần gũi được như xưa nữa. Ký ức sâu đậm nhất mà người cha để lại cho Akeelah đó là những lần hai cha con cùng chơi trò ghép chữ (scramble). Chính cái ký ức nhỏ nhoi còn lại ấy là nguồn động lực khiến Akeelah có niềm đam mê với trò chơi ghép chữ này. Những lần chơi scramble giúp Akeelah tích lũy ngày càng nhiều từ vựng và cũng nhờ đó mà điểm chính tả của cô bé luôn được trọn vẹn 100 điểm. Akeelah gây được ấn tượng cho cô giáo và cô đề nghị Akeelah hãy đến với cuộc thi Spelling Bee, một cuộc thi đánh vần các từ vựng tiếng Anh. </p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal">Với sự động viên của thầy Bob, Akeelah tham gia cuộc thi Spelling Bee của trường để chọn ra một người duy nhất cho cuộc thi khu vực. Akeelah dễ dàng vượt qua các đối thủ để dành xuất đại diện trường Crenshaw, nhưng bất ngờ một người thầy da đen đứng dậy và hỏi Akeelah:</p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal"><i>“Hãy đánh vần Prestidigitation”</i></p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal">Một từ khá là khó đối với một học sinh 11 tuổi như Akeelah, nhưng cô bé nhanh chóng đánh vần một từ có 16 ký tự ấy trước sự kinh ngạc của thầy cô giáo và các bạn học sinh trong thán phòng. Rồi tiếp đó nào là: Ambidextrous, Pterodactyl. Bỗng nhiên Akeelah bị ngập ngừng trước từ “Pulchritude”. Tuy không đánh vần được từ này nhưng Akeelah đã tạo một ấn tượng trước vị thầy giáo kia, giáo sư Larabee, người đã từng đến với những cuộc thi Spelling Bee toàn quốc. Giáo sư Larabee khuyên Akeelah rằng cô bé cần được huấn luyện tốt hơn nhưng với tính cứng đầu của mình, Akeelah đã đến cuộc thi khu vực một mình. Cuộc thi khu vực khó hơn Akeelah tưởng tượng và cô bé đã xém bị loại khỏi 10 đại diện khu vực. Đến lúc này Akeelah hiểu rằng cô cần đến sự huấn luyện của giáo sư Larabee. </p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal">Nhưng Akeelah lại gặp phải một khó khăn nữa, đó là mẹ cô đã đến tận cuộc thi ngăn cản Akeelah tham gia, bà phản cảm đối với cái sở trường đặc biệt của con gái mình. Nhưng Akeelah giờ đây không còn nhút nhát như xưa nữa, cô đã mạnh mẽ hơn và chứng minh được cho mẹ thấy rằng đó là một tài năng xuất chúng của Akeelah. Cô đã thuyết phục được mẹ và vui mừng khi bà chấp nhận ngồi vào ghế khán giả xem cô tham gia cuộc thi. Sự xuất hiện của mẹ như một nguồn động lực mạnh mẽ đưa Akeelah đến với cuộc thi Spelling Bee toàn quốc. Và cô đã gặp một đối thủ nặng ký, đó là chàng trai gốc Hoa tên Dylan. </p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal">Qua những cuộc thi, Akeelah cảm nhận được sự động viên, tình yêu thương từ những người thân trong gia đình, nó khiến cho gia đình của cô bé trở lại ấm áp như xưa; Akeelah cảm nhận được sự cổ vũ nhiệt tình của thầy cô và bạn bè ở trường, những người luôn đem Akeelah ra làm trò cười, luôn chọc phá cô bé giờ đây đã đứng về phe của cô, cổ vũ hết sức mình cho Akeelah. Cuộc thi con giúp Akeelah quen được những người bạn mới như Javier, một người bạn tốt trong cuộc thi của Akeelah, giúp cô bé kéo dài thời gian để quay trở lại thi đấu khi bị mẹ ngăn cản không cho thi, một tình bạn đẹp, một tinh thần thi đấu đáng khen. Và Akeelah kết bạn được với chàng trai khó gần Dylan, họ đã có một buổi thi đấu tuyệt vời với toàn bộ khả năng của bản thân. Những tháng ngày với cuộc thi Spelling Bee như một dòng suối mát nuôi dưỡng cây non Akeelah trưởng thành hơn. </p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal"><i>“Our deepest fear is not that we are inadequate. Our deepest fear is that we are powerful beyond measure. We ask ourselves, who am I to be brilliant, gorgeous, talented and fabulous? Actually, who are you not to be? We were born to make manifest the glory of God that is within us. And as we let out own light shine, we unconsciously give other people permission to do the same.&quot;</i></p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal"><i><span style="color: black"></span></i>Chúng ta không cần phải sợ hãi, nếu như thật sự sợ hãi, thì cái đáng sợ nhất chính là bản thân chúng ta, là chính bản thân ta tự tạo nên hoàn cảnh, tâm lý, trạng thái…khiến chúng ta sợ hãi đối với mọi thứ. Dĩ nhiên chúng ta cùng đến với thế giới này, bất luận mọi thứ xung quanh thế nào, chúng ta đều giống nhau cả nhưng điều quan trọng là cái chúng ta nhận và chúng ta cho không giống nhau tạo nên sự khác biệt ở mỗi một con người. Cũng chính như vậy, khi chúng ta gặp phải một khó khăn hay trở ngại nào, nếu ta có thể xác định rõ con đường mà mình sẽ đi, dũng cảm đối diện nó thì tin chắc rằng chẳng có gì có thể ngăn cản ta; bởi vì kẻ thù lớn nhất, chính là bản thân của mỗi người. </p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal"><i>“You know that feeling where everything feels right, where you don&#39;t have to worry about tomorrow or yesterday, but you feel safe and know you&#39;re doing the best you can? There&#39;s a word for that feeling. It&#39;s called love. L-O-V-E. And it&#39;s what I feel for all my family, and all my coaches in my neighborhood where I come from, where I learned how to spell”</i></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2007/05/mot-tro-choi-nho-mot-cuoc-doi-lon/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>It was the only kiss, the love I have ever known</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2007/05/it-was-the-only-kiss-the-love-i-have-ever-known/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2007/05/it-was-the-only-kiss-the-love-i-have-ever-known/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 02 May 2007 07:16:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[Cuối cùng, Makoto đã đến New York trong cái lạnh giá mùa đông của Giáng Sinh. Sự lạnh giá ấy càng làm con tim anh thêm đau đớn khi bước vào một phòng trưng bày ảnh nghệ thuật của một tác giả có tên Satonaka Shizuru. Hình ảnh những cặp tình nhân, những đứa trẻ, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Cuối cùng, Makoto đã đến New York trong cái lạnh giá mùa đông của Giáng Sinh. Sự lạnh giá ấy càng làm con tim anh thêm đau đớn khi bước vào một phòng trưng bày ảnh nghệ thuật của một tác giả có tên Satonaka Shizuru. Hình ảnh những cặp tình nhân, những đứa trẻ, mẹ và con bên nhau cười thật hạnh phúc. Makoto chợt nhớ đến Shizuru từng nói với anh cô không chụp cảnh thiên nhiên nữa mà sẽ chuyển qua chụp hình người. Rồi Makoto đứng sững người trước một tấm hình rất lớn được treo trên vách tường. Một cô gái có mái tóc dài, mặc một chiếc đầm màu đen trông thật quyến rũ. Cô chính là Shizuru. Makoto không tin vào mắt mình nữa. Shizuru đây sao?? Cô gái trông ngớ ngẩn khờ khạo, lúc nào cũng quần áo lụm thụm kỳ quặc và mái tóc ngắn rối bù đây sao?? Shizuru đã làm được nên điều mà cô đã nói, sẽ trở thành một người phụ nữ thật quyến rũ, một người phụ nữ tạo được sức hút và được nhiều người yêu thích. Và Makoto thật sự bật khóc khi nhìn thấy một góc rất nhiều hình trắng đen được chụp lén mà nhân vật nam chính trong tấm hình đó chính là bản thân anh. Những tấm hình được chụp lúc Makoto đang nằm ngủ gục trên giảng đường, Makoto đang chụp hình trong rừng, Makoto đang sửa máy ảnh ở nhà…Shizuru đã chụp những tấm hình ấy và giữ lại cho riêng mình như một kỷ niệm với Makoto. Những tấm hình làm Makoto nhớ về những ngày tháng được bên cạnh Shizuru, tuy ngắn ngủi nhưng rất hạnh phúc, và thêm một chút nuối tiếc.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Đằng sau những bức tranh ấy là một tấm hình khá lớn được để riêng một góc với dòng chữ: <i>“Một nụ hôn duy nhất trong đời, một tình yêu duy nhất mà tôi có được”</i>. Đó là tấm hình Shizuru tự chụp khi cô và Makoto hôn nhau trong khu rừng của hai người. Nụ hôn ấy là món quà Shizuru đòi Makoto tặng cho cô. Nụ hôn ấy là nụ hôn đầu tiên cũng là nụ hôn duy nhất trong cuộc đời Shizuru. Ngày chụp tấm hình ấy cũng là ngày cuối cùng Makoto gặp Shizuru…</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i><b>6 năm trước</b></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Makoto Segawa thi đậu vào trường đại học khoa tiếng Anh. Chán ghét với lễ khai giảng anh đã đi lòng vòng quanh khu trường và đến một khu vực cấm. Đó là một khu rừng nằm sau một ngọn núi. Makoto dự định sẽ đi vào khu rừng ấy vì anh có sở thích chụp hình, anh muốn chụp những vẻ đẹp của khu rừng cho bộ sưu tập của mình. Đang đứng lững lự trước cánh cổng thì tiếng còi ôtô làm anh chú ý ra bên ngoài đường cao tốc. Một cô gái đứng đó đang giơ tay xin qua đường nhưng dòng xe thì vẫn cứ chạy một cách vội vã. Makoto liền đến nói với cô gái rằng xe không bao giờ dừng tại đây, muốn băng qua đường thì phải đi lên đoạn phía trên. Cô gái nhìn Makoto, ngay ánh mắt đầu tiên ấy cô đã phải lòng yêu anh. Còn Makoto thì cảm thấy cô gái thật kỳ lạ với cái cách cô mặc quần áo, cái mái tóc và cặp kiếng khiến anh cảm thấy cô gái này chẳng có chút gì mang hương vị của một người phụ nữ. Tuy anh nói vậy nhưng cô gái vẫn cứ xin qua đường khiến anh rất lấy làm lạ, nhưng trong suy nghĩ của cô gái rất đơn giản, cô tin rằng sẽ có tài xế tốt bụng dừng xe lại cho cô băng qua đường, cô tin là thế nên vẫn cứ đứng ở đó.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Sau đó, Makoto gặp lại cô gái trong nhà ăn của trường. Cô giới thiệu mình tên là Satonaka Shizuru, là sinh viên khoa tiếng Pháp, muốn kết bạn với Makoto. Tuy cô gái rất kỳ lạ nhưng Makoto không hiểu sao anh không thể từ chối lời đề nghị ấy. Họ là bạn của nhau và cùng nhau bước vào khu rừng cấm ở sau trường. Một khu rừng thiên nhiên tuyệt đẹp cách biệt hẳn với cái thế giới hiện đại tấp nập bên ngoài. Khu rừng có một dòng suối mát chảy ra một cái hồ lớn tĩnh lặng. Khu rừng rộn ràng tiếng lá cây xào xạt, tiếng chim hót khắp nơi. Cũng tại nơi đây, Shizuru đã đi theo xem Makoto chụp hình và Makoto cũng dạy Shizuru cách chụp hình, rồi rửa hình trong phòng tối như thế nào. Một ngày, trong thư viện, Makoto thấy Shizuru xách theo trong người một chiếc túi rất lớn. Cô nói với anh cô bỏ nhà ra đi và đang đi tìm một nơi ở mới. Makoto không nỡ để một cô gái như Shizuru ở bên ngoài nên đã rủ cô về ở chung căn hộ với anh. Thời gian họ sống chung dưới một mái nhà với nhau rất ngắn và cũng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Makoto bắt đầu có cảm tình với Shizuru. Sau khi cả hai chụp tấm hình hôn nhau trong khu rừng, Makoto dự định sẽ bắt đầu với Shizuru nhưng anh không hề biết rằng nó chính là sự kết thúc. Makoto không hiểu sao Shizuru lại bỏ đi một cách đột ngột như thế, anh cũng không biết cô đi đâu và làm gì. Vì vậy sau khi tốt nghiệp, bạn bè đều đi đến những thành phố lớn để làm việc kiếm tiền thì Makoto quyết định ở lại ngôi nhà cũ làm một nhà nhiếp ảnh bình thường để chờ đợi Makoto. Ông Trời không phụ lòng Makoto khi 2 năm sau anh nhận được một lá thư Shizuru gửi đến từ New York. Và Makoto quyết định đi đến New York để được gặp lại Shizuru…</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Heavenly Forest được cải biên từ một tiểu thuyết của nhà văn Takuji Ichikawa, một tác phẩm khác của ông là Be with You đã được chuyển thành phim điện ảnh cũng rất thành công trong năm 2004. Heavenly Forest với cảnh quay đẹp và câu chuyện khá lãng mạn với diễn xuất tuyệt vời của Miyazaki Aoi (từng được biết đến trong phim Nana) trong vai Shizuru và Tamaki Hiroshi (từng được biết đến trong phim Nodame Cantabile) trong vai Makoto. </p>
<p>&nbsp;</p>
<p>=MoviesBoOm=</p>
<p>Summer,2007 </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2007/05/it-was-the-only-kiss-the-love-i-have-ever-known/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Quy tắc và bất quy tắc</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2007/03/quy-tac-va-bat-quy-tac/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2007/03/quy-tac-va-bat-quy-tac/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 31 Mar 2007 06:26:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[Vào thời kỳ Ngũ Đại Thập Quốc, Trung Nguyên đại loạn, Thịnh Đường bị diệt vong, quần hùng dụng binh tự lập. Vua (Châu Nhuận Phát thủ vai) dựa vào thân phận một đô úy cấm quân, lãnh binh tạo phản, tự phong làm vua. Để củng cố quyền lực, ông bỏ người vợ cũ, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Vào thời kỳ Ngũ Đại Thập Quốc, Trung Nguyên đại loạn, Thịnh Đường bị diệt vong, quần hùng dụng binh tự lập. Vua (Châu Nhuận Phát thủ vai) dựa vào thân phận một đô úy cấm quân, lãnh binh tạo phản, tự phong làm vua. Để củng cố quyền lực, ông bỏ người vợ cũ, cưới công chúa nước Lương (Củng Lợi thủ vai) phong làm hoàng hậu, từ đó nhận được sự ủng hộ của vua nước Lương, ổn định được chính quyền. Người vợ trước có để lại một đứa con trai tên Nguyên Tường (Lưu Diệp thủ vai); còn vua và hoàng hậu trước sau sinh ra Nguyên Kiệt (Châu Kiệt<span>  </span>Luân thủ vai) và Nguyên Thành (Thái Tuấn Kiệt thủ vai). Sau đó, vua lập Nguyên Tường làm thái tử, Nguyên Kiệt làm tướng quân. Vua ngày đêm nhớ mong người vợ cũ của mình, lập một bức tranh để nơi hậu cung, nói dối vớiThái tử là bà đã chết. Mối quan hệ giữa vua và hoàng hậu không mấy tốt đẹp, nơi hậu cung hiu quạnh, khiến đến một ngày hoàng hậu và Thái tử có một mối quan hệ loạn luân. Câu chuyện “Hoàng Kim Giáp” bắt đầu vào ngày trước một ngày của lễ Trùng Dương sau khi vua đăng cơ được 25 năm…</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><img class="alignleft size-full wp-image-1411" title="1284_vua.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2007/03/1284_vua.jpg" alt="" /><b> Hoàng thượng: câu chuyện của một người đàn ông quy tắc.</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Vua là một người đàn ông luôn nói đến “quy tắc”, câu nói cửa miệng của ông chính là “không có quy tắc, không thành vuông tròn”, cho nên bàn ăn của ông cũng là những hình vuông tròn phối hợp với nhau, vị trí ngồi ăn của mỗi người cũng chưa từng thay đổi. Ông thường hay nói với Hoàng hậu và các Hoàng tử: nhà có thể là nhà vì có sự tồn tại của quy tắc. Cũng giống như bao người đàn ông khác, những quy tắc đó cũng do chính ông đặt ra. Ví dụ như quy tắc mà ông đặt cho Hoàng hậu là “có bệnh thì phải uống thuốc”. Nghe ra thì có vẻ hợp tình hợp lý nhưng điều quan trọng là Hoàng hậu có bệnh hay không là do Vua quyết định. Vì vậy, Hoàng hậu đã phải uống thuốc hai mươi mấy năm, vì Vua cho rằng Hoàng hậu mắc phải “bệnh thương hàn”; dẫn kết kết luận uống thuốc là quy tắc, không uống thuốc là sai quy tắc. Đối với Hoàng tử, Vua cũng định ra quy tắc. Vua không chỉ một lần nói với Nhị hoàng tử Vương Kiệt: “Cái con muốn là ta đưa, không được giành”. Để chứng minh tính chính xác trong lời nói của mình, ông cố ý ngồi trên ghế tỷ thí với Nhị hoàng tử. Nhưng Vua cũng quên mất một điều rằng, ông có được cái quyền lực làm người chế định những quy tắc như ngày hôm nay là nhờ hai mươi lăm năm trước ông phải giành mới có được.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Và rồi điều những nhân tố không thể tránh khỏi của sự bi kịch là tất cả mọi người đều phá hỏng cái “quy tắc” đó. Hoàng hậu và Thái tử thông gian. Nhị hoàng tử khởi binh phản động tiến vào Hoàng cung. Tam hoàng tử giết chết Thái tử buộc Vua nhường ngôi, khiến Vua vô cùng đau lòng. Nỗi đau của người đàn ông có thể chịu được đến mức độ nào không phụ thuộc vào vết thương đó nặng hay nhẹ, mà quan trọng nhất là vị trí bị thương. Như mặt là không thể nào làm thương được, thể diện lớn hơn tất cả. Sự sai lầm của Hoàng hậu và Thái tử đương nhiên là một chuyện vô cùng mất mặt, cho nên Hòang hậu cần diệt, Hoàng tử cần phế. Việc diệt Hoàng hậu càng thầm lặng càng tốt, như bỏ một loại thuốc độc mãn tính vào thuốc khiến Hoàng hậu từ từ trở thành người thực vật. Sai lầm của Nhị hoàng tử cũng là vấn đề thể diện. Vốn dĩ Vua phế truất ngôi Thái tử của Vương Tường và chuẩn bị lập Vương Kiệt làm Thái tử, nhưng Vua từng nói: “Ta không cho, không được giành”. Không nghe lời của Ta, Ta giết một vạn phản quân của ngươi, chỉ để nói cho thằng con trai biết rằng: “Ta đã nói giành không được là giành không được”. Tam thái tử thì còn đáng trách hơn nữa, giết Thái tử là giết con trai của Ta. Ngươi giết con Ta, Ta sẽ giết ngươi, cho dù ngươi cũng là con của Ta đi nữa. Con trai của Ta, Ta giết được còn ngươi thì không giết không được, đó là đạo lý Vua muốn nói cho Tam thái tử rõ và Tam thái tử chỉ còn lại duy nhất con đường chết.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Người đàn ông có thể giữ được quy tắc, trong lòng đều là người đàn ông kiêu ngạo, đàn ông kiêu ngạo thì càng cô quạnh hơn, cô quạnh là cái giá của sự kiêu ngạo. Không rõ được là Vua chống đỡ cho chiếc Hoàng kim chiến giáp, hay là chiếc chiến giáp ấy chống đỡ cho tấm thân của Vua nhưng cởi bỏ chiếc giáp ra khỏi mình, đem thân thể tiều tụy mệt mỏi vào trong bồn thuốc của Tương thái y, lúc ấy Vua chỉ là một gã đàn ông già hiu quạnh, đó là cái giá của sự kiêu ngạo. Lần lượt từng người thân ra đi, Vua vẫn ngồi trên ghế vẫn dõng dạc nói: “Ta không cho, không được giành”.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Người đàn ông giữ quy tắc đều thường có chút hoài niệm trong lòng. Hai mươi lăm năm nay, Vua đều thương nhớ đến người vợ cũ. Những bố trí của hai mươi lăm năm trước đều được giữ nguyên vẹn, sức mạnh có thể “giữ” được hai mươi lăm năm như vậy thật vô cùng cảm động. Nhưng hai mươi lăm năm sau, người đàn bà mà Vua ngày đêm mong nhớ đã xuất hiện, quyết định của Vua lại là giết. Có rất nhiều cuộc tình vĩ đại nhưng thật chất cái ta yêu là tình yêu của ta chứ không phải đối tượng trong cuộc tình ấy. Sự xuất hiện của người vợ trước đã làm mất đi hoài niệm hai mươi lăm năm qua của Vua, chỉ có giết mới có thể tiếp tục được tình yêu của mình.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Thật đáng tiếc, Vua là vị đại vương của thời Ngũ Đại Thập Quốc. Trong lịch sử của Trung Quốc, đây là thời đại không có quy tắc nhất, giết con đoạt dâu, giết chủ hại cha. 53 năm nơi phương Bắc xuất hiện đến 14 vị hoàng đế, chỉ có những cái chết bất thường mới có thể trở thành sự thật lịch sử. Và 200 năm sau, có một người tên là Chu Hi đã đem quy tắc của Tiên Hiền (Khổng Mạnh) Nho học phát dương rộng lớn: “phụ vi tử cương”, quân vi thần cương”, “phu vi thê cương”, đó cũng chính là lý tưởng của Vua trong bộ phim này.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b>Hoàng hậu: câu chuyện của một người đàn bà bất quy tắc.</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Có những người đàn bà bẩm sinh là không hề giữ quy tắc, họ sống trên đời này để phá hoại những quy tắc. Điều đáng sợ là trong mười người đàn bà có ý đồ phá hoại quy tắc thì có hết tám đến chín người tự hủy hoại bản thân mình, chỉ có một hai người tự xây dựng quy tắc của mình. Võ Tắc Thiên nằm trong thiểu số đó, Từ Hy Lữ Hậu chỉ có thể tính là một nửa. Hoàng hậu lại thuộc về phần đa số kia, trong quá trình phá vỡ quy tắc làm bản thân mình cũng bị hư hại theo. <img class="alignright size-full wp-image-1412" title="1285_hau.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2007/03/1285_hau.jpg" alt="" /></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Sự phá hoại của Hoàng hậu bắt đầu từ hai mươi lăm năm trước, thân phận là một công chúa nước Lương lại gả cho một Đô úy phản nghịch, điều này được xem như đã phá đi quy tắc, định đoạt vận mệnh của bà sau này. Thật ra Hoàng hậu cũng đã cố giữ hơn hai mươi năm, chỉ là sau khi Thái tử trưởng thành, người làm mẹ kế lại không nén giữ nổi thân mình. Ở điểm này thì Võ Tắc Thiên thông minh hơn nhiều, người ta đến miếu làm ni cô để chờ đợi rồi còn được thành chính quả. Quay trở lại, Hoàng hậu không chờ đợi được hai mươi mấy năm, sức mạnh của chữ mệnh lớn hơn cả quy tắc. Nếu như nói đó là tình yêu thì sức mạnh của nó cũng chính là nguồn động lực để phá hoại quy tắc. Dù gì thì cũng gây nên chuyện rồi, Vua cũng đã biết rồi, theo quy tắc thì phải chịu sự trừng phạt. Như bỏ độc mãn tính vào thuốc uống, như vậy ít ra thì cũng có vài ba tháng còn tri giác để sinh tồn.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Đàn bà khi đã có thể nhẫn tâm, chỉ thị Nhị thái tử Nguyên Kiệt khởi binh tấn công vào Hậu cung ép Vua phải thoái vị. Nhưng bà cũng không muốn người tình của mình bị dính líu đến sự việc này, không bị xem như một phản quân có chiếc khăn thêu hình hoa cúc, mà hy vọng Thái tử có thể thoát khỏi nạn kiếp. Nhẫn tâm và không nhẫn tâm đều không hợp quy tắc, hai điều này Hoàng hậu đều làm rồi. Phần hành động không theo quy tắc nhất chính là bà rõ biết dù chuyện khởi binh đã bị bại lộ, vẫn kiên quyết khởi binh. Người đàn bà này dường như đang biểu đạt một ý nghĩ: “Lễ Trùng Dương rồi, không phải Vua muốn ta chết sao? Hay là dùng máu của ta nhuộm đỏ hoa cúc của Ngài, không đủ sao? Cộng thêm máu của con trai Ngài thì thế nào? Hay là cộng thêm máu của một vạn binh sĩ?”</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Hoàng hậu có lẽ là một người đàn bà lãng mạn, vì cho dù chính biến là những hành vi nhuộm màu máu, nhưng bà cũng muốn chính tay thêu cho mỗi một phản quân một chiếc khăn thêu hình hoa cúc vàng. Trận binh biến định sẵn là thất bại này, đối với Hoàng hậu mà nói cuộc đời của bà giống như những cánh hoa cúc lần đầu tiên được nở rộ, đó là một nghi thức đổ máu. Bà mang trong mình sự mạo hiểm của việc bị bại lộ, hay có thể nói cũng không màng đến việc bại lộ hay không, binh biến như một buổi diễn xuất đầy lãng mạn. Khi một vạn quân binh bị đội quân của Vua tiêu diệt hết, những dòng máu trên quảng trường lại bị hàng vạn đóa hoa cúc che lấp lại, hoa cúc dường như có thêm một chút linh hồn. Yêu thích sự thiết kế của những chiếc khăn thêu, bất luận hoàn cảnh và vận mệnh đem đến cho ta những gì, có khát vọng đối với vẻ đẹp, chính là hy vọng.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b>Hoàng tử: Kiếp sau tuyệt không sinh ra trong gia đình Đế vương</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><img class="alignleft size-full wp-image-1413" title="1286_1.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2007/03/1286_1.jpg" alt="" /> Đại hoàng tử Nguyên Tường từ nhỏ mồ côi mẹ. Có nhà tâm lý học cho rằng thường thì những người con trai từ nhỏ không nhận được sự thương yêu của mẹ thì có xu hướng thích người phụ nữ lớn tuổi hơn.Trong vòng tay của của Hoàng hậu, cái anh tìm được là tình yêu hay sự quan tâm? Anh chưa hiểu được điều này thì đã cảm thấy lo sợ, anh lo sợ những gì anh đạt được lại khát vọng đạt cái mà anh không đạt được. Anh lo sợ tư tình của anh và hoàng hậu, thậm chí anh lo sợ cái ngôi vị Thái tử sẽ đem lại những điều bất lợi cho mình. Anh khát vọng cái tình yêu không ràng buộc của Tương Thuyền (Lý Mạn thủ vai), con gái Tương thái y. Anh càng khao khát Vua có thể cho anh xuất cung, như vậy anh mới sở hữu được một linh hồn tự do. Vận mệnh thường không chọn kẻ nhu nhược, vì kẻ nhu nhược thường phản bội khi phải lựa chọn trước áp lực. Anh phản bội Vua cha, thông gian với Hoàng hậu; anh cũng phản bội Hoàng hậu, đem kế hoạch khởi binh nói lại cho Vua. So với Châu Bình của “Lôi Vũ”, anh còn nhu nhược hơn nữa, Châu Bình ít ra còn muốn bỏ trốn cùng Tứ Phượng. Trong khi đó, Nguyên Tường biết rõ Tương Thuyền muốn đi lại một mình quay về cung báo tin. Cho nên câu chuyện của Trương Nghệ Mưu không cho anh được cái dũng khí tự sát của Châu Bình, mà phải nhờ đến ngọn kiếm của Tam thái tử Nguyên Thành giúp anh được giải thoát.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><img class="alignleft size-full wp-image-1415" title="1288_2.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2007/03/1288_2.jpg" alt="" /> Nhị hoàng tử Vương Kiệt là một sự khác biệt của cái gia đình này, cũng là một sự khác biệt của cái thời đại này. Thích cái cách anh làm việc tìm cho bản thân lý do, khởi binh tạo phản, anh nói anh chỉ muốn Mẫu hậu không phải uống thuốc nữa. Trong ba vị hoàng tử thì anh là người có võ nghệ cao cường nhất, anh cũng là người duy nhất dám nói những lời thật lòng với Phụ hoàng. Thật ra, Vua rất xem trọng Nhị hoàng tử, cũng nhiều lần tạo cơ hội cho anh học cách điều binh hành chính, nhưng anh lại từ bỏ nó. Chỉ cần qua lễ Trùng Dương này, Vua sẽ đôi ngôi Thái tử lại cho anh, nhưng anh lại cùng với Mẫu hậu hoàn thành một lần điên cuồng mỹ lệ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&nbsp;</p>
<p><img class="alignleft size-full wp-image-1414" title="1287_3.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2007/03/1287_3.jpg" alt="" /> Cuộc đời của Tam hoàng tử Nguyên Thành giống như một trò cười, anh chỉ là một đứa trẻ lại xem mình như một con chim ưng hùng tráng. Anh cũng vạch ra một kế hoạch chính biến đáng cười, cuối cùng lại bị Vua dùng dây đai đánh cho đến chết. Chưa từng trải qua trận chiến nào, một cậu bé không có được tình yêu thì trong lòng luôn ấp đầy bóng tối và âm mưu, vì trong cái thế giới mà anh sinh tồn đó là những mô phạm anh nhìn thấy được. Anh cũng một người ngây thơ, sự ngây thơ tà ác. Cha mẹ và các anh của mình đều có việc riêng của mình để làm, cảm giác tồn tại là cái anh khát khao đạt được, giống như những thiếu niên hư hỏng ngày nay là do cha mẹ quá bận rộn với công việc mà giáo dục con không tốt, phạm tội hay thậm chí cái chết chỉ là chứng minh cho mọi người sự tồn tại của bản thân trên thế gian này. </p>
<p>(Theo Movie View) </p>
<p><i>Bài viết được đăng trên báo Điện Ảnh Kịch Trường cuối tháng 04.2007</i></p>
<p><i> </i>  =MoviesBoOm=</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2007/03/quy-tac-va-bat-quy-tac/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một người cha vì Lưu Đức Hoa mà tự sát</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2007/03/mot-nguoi-cha-vi-luu-duc-hoa-ma-tu-sat/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2007/03/mot-nguoi-cha-vi-luu-duc-hoa-ma-tu-sat/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 31 Mar 2007 02:46:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
				<category><![CDATA[Movies]]></category>

		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[MB News &#8211; Dương Lệ Quyên là một cô gái sống ở thành phố Lan Châu, tỉnh Cam Tiêu, Trung Quốc. Bắt đầu từ năm 1994, Dương Lệ Quyên hâm mộ nghệ sĩ Lưu Đức Hoa và đeo đuổi theo thần tượng của mình suốt 13 năm trời. Người cha vì thương con gái, năm [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignleft size-full wp-image-9981" title="Một người cha vì Lưu Đức Hoa mà tự sát" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2007/03/1872_liu.jpg" alt="" />
<p class="MsoNormal"><b>MB News</b> &#8211; Dương Lệ Quyên là một cô gái sống ở thành phố Lan Châu, tỉnh Cam Tiêu, Trung Quốc. Bắt đầu từ năm 1994, Dương Lệ Quyên hâm mộ nghệ sĩ Lưu Đức Hoa và đeo đuổi theo thần tượng của mình suốt 13 năm trời. Người cha vì thương con gái, năm ngoái đã từng bán thận để dành giụm cho con đến Hong Kong. Sự kiện quá cuồng nhiệt Lưu Đức Hoa của Dương Lệ Quyên từng được một số đài truyền hình ở Trung Quốc đưa thông tin, tạo nên một làn sóng phản ứng và nghị luận.</p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal">Ngày 19/3/2007, người cha 68 tuổi và người mẹ 54 tuổi cùng Dương Lệ Quyên đến Hong Kong để hòan thành ước mơ được gặp thần tượng của con gái. Sau khi liên hệ được với hội trưởng của Andy fan club, Dương Lệ Quyên đã được tham gia buổi tiệc sinh nhật của Lưu Đức Hoa vào ngày 25/3. Sau khi được chụp ảnh với thần tượng của mình, cha của Dương Lệ Quyên ngỏ ý mong Lưu Đức Hoa có thể có một buổi nói chuyện riêng với cô con gái của mình nhưng bị tự chối. Trong cơn nóng giận, ông Dương đã cản trở xe của Lưu Đức Hoa nhưng cũng không thành. Sau đó, khi ba người trở về nhà nghỉ. Nhân lúc vợ và con gái ngủ say, ông Dương đã để lại di chúc và nhảy xuống biển tự tử. </p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal">Trong di chúc ông mong chính phủ sẽ giúp đỡ cho hai mẹ con Dương Lệ Quyên, đồng thời ông cho biết cái chết của mình là để chống lại sự “máu lạnh” của Lưu Đức Hoa. Ông còn yêu cầu, Lưu Đức Hoa cần phải gặp con gái mình nếu không chết không nhắm mắt. Hiện tại, hai mẹ con Dương Lệ Quyên không đủ tiền trở về Lan Châu nên dự tính qua Thâm Quyến ở tạm một thời gian. Dương Lệ Quyên cho biết cô rất hối hận vì đã thần tượng Lưu Đức Hoa trong suốt 13 năm qua để cuối cùng đi đến một kết cuộc đau buồn này, chỉ vì Lưu Đức Hoa đã từ chối không tiếp xúc riêng với cô.</p>
<p class="MsoNormal">Hình: Dương Lệ Quyên và mẹ sau cái chết của cha mình. </p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal">@doc_co_cau_bai</p>
<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal">(Tổng hợp từ sina)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2007/03/mot-nguoi-cha-vi-luu-duc-hoa-ma-tu-sat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>11</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Quy táº¯c vÃ  báº¥t quy táº¯c</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2007/03/quy-tac-va-bat-quy-tac/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2007/03/quy-tac-va-bat-quy-tac/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 30 Mar 2007 01:55:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[VÃ o thá»i ká»³ NgÅ© Äáº¡i Tháº­p Quá»‘c, Trung NguyÃªn Ä‘áº¡i loáº¡n, Thá»‹nh ÄÆ°á»ng bá»‹ diá»‡t vong, quáº§n hÃ¹ng dá»¥ng binh tá»± láº­p. Vua (ChÃ¢u Nhuáº­n PhÃ¡t thá»§ vai) dá»±a vÃ o thÃ¢n pháº­n má»™t Ä‘Ã´ Ãºy cáº¥m quÃ¢n, lÃ£nh binh táº¡o pháº£n, tá»± phong lÃ m vua. Äá»ƒ cá»§ng cá»‘ quyá»n lá»±c, Ã´ng bá» ngÆ°á»i vá»£ cÅ©, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i>VÃ o thá»i ká»³ NgÅ© Äáº¡i Tháº­p Quá»‘c, Trung NguyÃªn Ä‘áº¡i loáº¡n, Thá»‹nh ÄÆ°á»ng bá»‹ diá»‡t vong, quáº§n hÃ¹ng dá»¥ng binh tá»± láº­p. Vua (ChÃ¢u Nhuáº­n PhÃ¡t thá»§ vai) dá»±a vÃ o thÃ¢n pháº­n má»™t Ä‘Ã´ Ãºy cáº¥m quÃ¢n, lÃ£nh binh táº¡o pháº£n, tá»± phong lÃ m vua. Äá»ƒ cá»§ng cá»‘ quyá»n lá»±c, Ã´ng bá» ngÆ°á»i vá»£ cÅ©, cÆ°á»›i cÃ´ng chÃºa nÆ°á»›c LÆ°Æ¡ng (Cá»§ng Lá»£i thá»§ vai) phong lÃ m hoÃ ng háº­u, tá»« Ä‘Ã³ nháº­n Ä‘Æ°á»£c sá»± á»§ng há»™ cá»§a vua nÆ°á»›c LÆ°Æ¡ng, á»•n Ä‘á»‹nh Ä‘Æ°á»£c chÃ­nh quyá»n. NgÆ°á»i vá»£ trÆ°á»›c cÃ³ Ä‘á»ƒ láº¡i má»™t Ä‘á»©a con trai tÃªn NguyÃªn TÆ°á»ng (LÆ°u Diá»‡p thá»§ vai); cÃ²n vua vÃ  hoÃ ng háº­u trÆ°á»›c sau sinh ra NguyÃªn Kiá»‡t (ChÃ¢u Kiá»‡t<span>  </span>LuÃ¢n thá»§ vai) vÃ  NguyÃªn ThÃ nh (ThÃ¡i Tuáº¥n Kiá»‡t thá»§ vai). Sau Ä‘Ã³, vua láº­p NguyÃªn TÆ°á»ng lÃ m thÃ¡i tá»­, NguyÃªn Kiá»‡t lÃ m tÆ°á»›ng quÃ¢n. Vua ngÃ y Ä‘Ãªm nhá»› mong ngÆ°á»i vá»£ cÅ© cá»§a mÃ¬nh, láº­p má»™t bá»©c tranh Ä‘á»ƒ nÆ¡i háº­u cung, nÃ³i dá»‘i vá»›iThÃ¡i tá»­ lÃ  bÃ  Ä‘Ã£ cháº¿t. Má»‘i quan há»‡ giá»¯a vua vÃ  hoÃ ng háº­u khÃ´ng máº¥y tá»‘t Ä‘áº¹p, nÆ¡i háº­u cung hiu quáº¡nh, khiáº¿n Ä‘áº¿n má»™t ngÃ y hoÃ ng háº­u vÃ  ThÃ¡i tá»­ cÃ³ má»™t má»‘i quan há»‡ loáº¡n luÃ¢n. CÃ¢u chuyá»‡n â€œHoÃ ng Kim GiÃ¡pâ€ báº¯t Ä‘áº§u vÃ o ngÃ y trÆ°á»›c má»™t ngÃ y cá»§a lá»… TrÃ¹ng DÆ°Æ¡ng sau khi vua Ä‘Äƒng cÆ¡ Ä‘Æ°á»£c 25 nÄƒmâ€¦</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b>HoÃ ng thÆ°á»£ng: cÃ¢u chuyá»‡n cá»§a má»™t ngÆ°á»i Ä‘Ã n Ã´ng quy táº¯c.</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Vua lÃ  má»™t ngÆ°á»i Ä‘Ã n Ã´ng luÃ´n nÃ³i Ä‘áº¿n â€œquy táº¯câ€, cÃ¢u nÃ³i cá»­a miá»‡ng cá»§a Ã´ng chÃ­nh lÃ  â€œkhÃ´ng cÃ³ quy táº¯c, khÃ´ng thÃ nh vuÃ´ng trÃ²nâ€, cho nÃªn bÃ n Äƒn cá»§a Ã´ng cÅ©ng lÃ  nhá»¯ng hÃ¬nh vuÃ´ng trÃ²n phá»‘i há»£p vá»›i nhau, vá»‹ trÃ­ ngá»“i Äƒn cá»§a má»—i ngÆ°á»i cÅ©ng chÆ°a tá»«ng thay Ä‘á»•i. Ã”ng thÆ°á»ng hay nÃ³i vá»›i HoÃ ng háº­u vÃ  cÃ¡c HoÃ ng tá»­: nhÃ  cÃ³ thá»ƒ lÃ  nhÃ  vÃ¬ cÃ³ sá»± tá»“n táº¡i cá»§a quy táº¯c. CÅ©ng giá»‘ng nhÆ° bao ngÆ°á»i Ä‘Ã n Ã´ng khÃ¡c, nhá»¯ng quy táº¯c Ä‘Ã³ cÅ©ng do chÃ­nh Ã´ng Ä‘áº·t ra. VÃ­ dá»¥ nhÆ° quy táº¯c mÃ  Ã´ng Ä‘áº·t cho HoÃ ng háº­u lÃ  â€œcÃ³ bá»‡nh thÃ¬ pháº£i uá»‘ng thuá»‘câ€. Nghe ra thÃ¬ cÃ³ váº» há»£p tÃ¬nh há»£p lÃ½ nhÆ°ng Ä‘iá»u quan trá»ng lÃ  HoÃ ng háº­u cÃ³ bá»‡nh hay khÃ´ng lÃ  do Vua quyáº¿t Ä‘á»‹nh. VÃ¬ váº­y, HoÃ ng háº­u Ä‘Ã£ pháº£i uá»‘ng thuá»‘c hai mÆ°Æ¡i máº¥y nÄƒm, vÃ¬ Vua cho ráº±ng HoÃ ng háº­u máº¯c pháº£i â€œbá»‡nh thÆ°Æ¡ng hÃ nâ€; dáº«n káº¿t káº¿t luáº­n uá»‘ng thuá»‘c lÃ  quy táº¯c, khÃ´ng uá»‘ng thuá»‘c lÃ  sai quy táº¯c. Äá»‘i vá»›i HoÃ ng tá»­, Vua cÅ©ng Ä‘á»‹nh ra quy táº¯c. Vua khÃ´ng chá»‰ má»™t láº§n nÃ³i vá»›i Nhá»‹ hoÃ ng tá»­ VÆ°Æ¡ng Kiá»‡t: â€œCÃ¡i con muá»‘n lÃ  ta Ä‘Æ°a, khÃ´ng Ä‘Æ°á»£c giÃ nhâ€. Äá»ƒ chá»©ng minh tÃ­nh chÃ­nh xÃ¡c trong lá»i nÃ³i cá»§a mÃ¬nh, Ã´ng cá»‘ Ã½ ngá»“i trÃªn gháº¿ tá»· thÃ­ vá»›i Nhá»‹ hoÃ ng tá»­. NhÆ°ng Vua cÅ©ng quÃªn máº¥t má»™t Ä‘iá»u ráº±ng, Ã´ng cÃ³ Ä‘Æ°á»£c cÃ¡i quyá»n lá»±c lÃ m ngÆ°á»i cháº¿ Ä‘á»‹nh nhá»¯ng quy táº¯c nhÆ° ngÃ y hÃ´m nay lÃ  nhá» hai mÆ°Æ¡i lÄƒm nÄƒm trÆ°á»›c Ã´ng pháº£i giÃ nh má»›i cÃ³ Ä‘Æ°á»£c.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">VÃ  rá»“i Ä‘iá»u nhá»¯ng nhÃ¢n tá»‘ khÃ´ng thá»ƒ trÃ¡nh khá»i cá»§a sá»± bi ká»‹ch lÃ  táº¥t cáº£ má»i ngÆ°á»i Ä‘á»u phÃ¡ há»ng cÃ¡i â€œquy táº¯câ€ Ä‘Ã³. HoÃ ng háº­u vÃ  ThÃ¡i tá»­ thÃ´ng gian. Nhá»‹ hoÃ ng tá»­ khá»Ÿi binh pháº£n Ä‘á»™ng tiáº¿n vÃ o HoÃ ng cung. Tam hoÃ ng tá»­ giáº¿t cháº¿t ThÃ¡i tá»­ buá»™c Vua nhÆ°á»ng ngÃ´i, khiáº¿n Vua vÃ´ cÃ¹ng Ä‘au lÃ²ng. Ná»—i Ä‘au cá»§a ngÆ°á»i Ä‘Ã n Ã´ng cÃ³ thá»ƒ chá»‹u Ä‘Æ°á»£c Ä‘áº¿n má»©c Ä‘á»™ nÃ o khÃ´ng phá»¥ thuá»™c vÃ o váº¿t thÆ°Æ¡ng Ä‘Ã³ náº·ng hay nháº¹, mÃ  quan trá»ng nháº¥t lÃ  vá»‹ trÃ­ bá»‹ thÆ°Æ¡ng. NhÆ° máº·t lÃ  khÃ´ng thá»ƒ nÃ o lÃ m thÆ°Æ¡ng Ä‘Æ°á»£c, thá»ƒ diá»‡n lá»›n hÆ¡n táº¥t cáº£. Sá»± sai láº§m cá»§a HoÃ ng háº­u vÃ  ThÃ¡i tá»­ Ä‘Æ°Æ¡ng nhiÃªn lÃ  má»™t chuyá»‡n vÃ´ cÃ¹ng máº¥t máº·t, cho nÃªn HÃ²ang háº­u cáº§n diá»‡t, HoÃ ng tá»­ cáº§n pháº¿. Viá»‡c diá»‡t HoÃ ng háº­u cÃ ng tháº§m láº·ng cÃ ng tá»‘t, nhÆ° bá» má»™t loáº¡i thuá»‘c Ä‘á»™c mÃ£n tÃ­nh vÃ o thuá»‘c khiáº¿n HoÃ ng háº­u tá»« tá»« trá»Ÿ thÃ nh ngÆ°á»i thá»±c váº­t. Sai láº§m cá»§a Nhá»‹ hoÃ ng tá»­ cÅ©ng lÃ  váº¥n Ä‘á» thá»ƒ diá»‡n. Vá»‘n dÄ© Vua pháº¿ truáº¥t ngÃ´i ThÃ¡i tá»­ cá»§a VÆ°Æ¡ng TÆ°á»ng vÃ  chuáº©n bá»‹ láº­p VÆ°Æ¡ng Kiá»‡t lÃ m ThÃ¡i tá»­, nhÆ°ng Vua tá»«ng nÃ³i: â€œTa khÃ´ng cho, khÃ´ng Ä‘Æ°á»£c giÃ nhâ€. KhÃ´ng nghe lá»i cá»§a Ta, Ta giáº¿t má»™t váº¡n pháº£n quÃ¢n cá»§a ngÆ°Æ¡i, chá»‰ Ä‘á»ƒ nÃ³i cho tháº±ng con trai biáº¿t ráº±ng: â€œTa Ä‘Ã£ nÃ³i giÃ nh khÃ´ng Ä‘Æ°á»£c lÃ  giÃ nh khÃ´ng Ä‘Æ°á»£câ€. Tam thÃ¡i tá»­ thÃ¬ cÃ²n Ä‘Ã¡ng trÃ¡ch hÆ¡n ná»¯a, giáº¿t ThÃ¡i tá»­ lÃ  giáº¿t con trai cá»§a Ta. NgÆ°Æ¡i giáº¿t con Ta, Ta sáº½ giáº¿t ngÆ°Æ¡i, cho dÃ¹ ngÆ°Æ¡i cÅ©ng lÃ  con cá»§a Ta Ä‘i ná»¯a. Con trai cá»§a Ta, Ta giáº¿t Ä‘Æ°á»£c cÃ²n ngÆ°Æ¡i thÃ¬ khÃ´ng giáº¿t khÃ´ng Ä‘Æ°á»£c, Ä‘Ã³ lÃ  Ä‘áº¡o lÃ½ Vua muá»‘n nÃ³i cho Tam thÃ¡i tá»­ rÃµ vÃ  Tam thÃ¡i tá»­ chá»‰ cÃ²n láº¡i duy nháº¥t con Ä‘Æ°á»ng cháº¿t.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">NgÆ°á»i Ä‘Ã n Ã´ng cÃ³ thá»ƒ giá»¯ Ä‘Æ°á»£c quy táº¯c, trong lÃ²ng Ä‘á»u lÃ  ngÆ°á»i Ä‘Ã n Ã´ng kiÃªu ngáº¡o, Ä‘Ã n Ã´ng kiÃªu ngáº¡o thÃ¬ cÃ ng cÃ´ quáº¡nh hÆ¡n, cÃ´ quáº¡nh lÃ  cÃ¡i giÃ¡ cá»§a sá»± kiÃªu ngáº¡o. KhÃ´ng rÃµ Ä‘Æ°á»£c lÃ  Vua chá»‘ng Ä‘á»¡ cho chiáº¿c HoÃ ng kim chiáº¿n giÃ¡p, hay lÃ  chiáº¿c chiáº¿n giÃ¡p áº¥y chá»‘ng Ä‘á»¡ cho táº¥m thÃ¢n cá»§a Vua nhÆ°ng cá»Ÿi bá» chiáº¿c giÃ¡p ra khá»i mÃ¬nh, Ä‘em thÃ¢n thá»ƒ tiá»u tá»¥y má»‡t má»i vÃ o trong bá»“n thuá»‘c cá»§a TÆ°Æ¡ng thÃ¡i y, lÃºc áº¥y Vua chá»‰ lÃ  má»™t gÃ£ Ä‘Ã n Ã´ng giÃ  hiu quáº¡nh, Ä‘Ã³ lÃ  cÃ¡i giÃ¡ cá»§a sá»± kiÃªu ngáº¡o. Láº§n lÆ°á»£t tá»«ng ngÆ°á»i thÃ¢n ra Ä‘i, Vua váº«n ngá»“i trÃªn gháº¿ váº«n dÃµng dáº¡c nÃ³i: â€œTa khÃ´ng cho, khÃ´ng Ä‘Æ°á»£c giÃ nhâ€.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">NgÆ°á»i Ä‘Ã n Ã´ng giá»¯ quy táº¯c Ä‘á»u thÆ°á»ng cÃ³ chÃºt hoÃ i niá»‡m trong lÃ²ng. Hai mÆ°Æ¡i lÄƒm nÄƒm nay, Vua Ä‘á»u thÆ°Æ¡ng nhá»› Ä‘áº¿n ngÆ°á»i vá»£ cÅ©. Nhá»¯ng bá»‘ trÃ­ cá»§a hai mÆ°Æ¡i lÄƒm nÄƒm trÆ°á»›c Ä‘á»u Ä‘Æ°á»£c giá»¯ nguyÃªn váº¹n, sá»©c máº¡nh cÃ³ thá»ƒ â€œgiá»¯â€ Ä‘Æ°á»£c hai mÆ°Æ¡i lÄƒm nÄƒm nhÆ° váº­y tháº­t vÃ´ cÃ¹ng cáº£m Ä‘á»™ng. NhÆ°ng hai mÆ°Æ¡i lÄƒm nÄƒm sau, ngÆ°á»i Ä‘Ã n bÃ  mÃ  Vua ngÃ y Ä‘Ãªm mong nhá»› Ä‘Ã£ xuáº¥t hiá»‡n, quyáº¿t Ä‘á»‹nh cá»§a Vua láº¡i lÃ  giáº¿t. CÃ³ ráº¥t nhiá»u cuá»™c tÃ¬nh vÄ© Ä‘áº¡i nhÆ°ng tháº­t cháº¥t cÃ¡i ta yÃªu lÃ  tÃ¬nh yÃªu cá»§a ta chá»© khÃ´ng pháº£i Ä‘á»‘i tÆ°á»£ng trong cuá»™c tÃ¬nh áº¥y. Sá»± xuáº¥t hiá»‡n cá»§a ngÆ°á»i vá»£ trÆ°á»›c Ä‘Ã£ lÃ m máº¥t Ä‘i hoÃ i niá»‡m hai mÆ°Æ¡i lÄƒm nÄƒm qua cá»§a Vua, chá»‰ cÃ³ giáº¿t má»›i cÃ³ thá»ƒ tiáº¿p tá»¥c Ä‘Æ°á»£c tÃ¬nh yÃªu cá»§a mÃ¬nh.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Tháº­t Ä‘Ã¡ng tiáº¿c, Vua lÃ  vá»‹ Ä‘áº¡i vÆ°Æ¡ng cá»§a thá»i NgÅ© Äáº¡i Tháº­p Quá»‘c. Trong lá»‹ch sá»­ cá»§a Trung Quá»‘c, Ä‘Ã¢y lÃ  thá»i Ä‘áº¡i khÃ´ng cÃ³ quy táº¯c nháº¥t, giáº¿t con Ä‘oáº¡t dÃ¢u, giáº¿t chá»§ háº¡i cha. 53 nÄƒm nÆ¡i phÆ°Æ¡ng Báº¯c xuáº¥t hiá»‡n Ä‘áº¿n 14 vá»‹ hoÃ ng Ä‘áº¿, chá»‰ cÃ³ nhá»¯ng cÃ¡i cháº¿t báº¥t thÆ°á»ng má»›i cÃ³ thá»ƒ trá»Ÿ thÃ nh sá»± tháº­t lá»‹ch sá»­. VÃ  200 nÄƒm sau, cÃ³ má»™t ngÆ°á»i tÃªn lÃ  Chu Hi Ä‘Ã£ Ä‘em quy táº¯c cá»§a TiÃªn Hiá»n (Khá»•ng Máº¡nh) Nho há»c phÃ¡t dÆ°Æ¡ng rá»™ng lá»›n: â€œphá»¥ vi tá»­ cÆ°Æ¡ngâ€, quÃ¢n vi tháº§n cÆ°Æ¡ngâ€, â€œphu vi thÃª cÆ°Æ¡ngâ€, Ä‘Ã³ cÅ©ng chÃ­nh lÃ  lÃ½ tÆ°á»Ÿng cá»§a Vua trong bá»™ phim nÃ y.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b>HoÃ ng háº­u: cÃ¢u chuyá»‡n cá»§a má»™t ngÆ°á»i Ä‘Ã n bÃ  báº¥t quy táº¯c.</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">CÃ³ nhá»¯ng ngÆ°á»i Ä‘Ã n bÃ  báº©m sinh lÃ  khÃ´ng há» giá»¯ quy táº¯c, há» sá»‘ng trÃªn Ä‘á»i nÃ y Ä‘á»ƒ phÃ¡ hoáº¡i nhá»¯ng quy táº¯c. Äiá»u Ä‘Ã¡ng sá»£ lÃ  trong mÆ°á»i ngÆ°á»i Ä‘Ã n bÃ  cÃ³ Ã½ Ä‘á»“ phÃ¡ hoáº¡i quy táº¯c thÃ¬ cÃ³ háº¿t tÃ¡m Ä‘áº¿n chÃ­n ngÆ°á»i tá»± há»§y hoáº¡i báº£n thÃ¢n mÃ¬nh, chá»‰ cÃ³ má»™t hai ngÆ°á»i tá»± xÃ¢y dá»±ng quy táº¯c cá»§a mÃ¬nh. VÃµ Táº¯c ThiÃªn náº±m trong thiá»ƒu sá»‘ Ä‘Ã³, Tá»« Hy Lá»¯ Háº­u chá»‰ cÃ³ thá»ƒ tÃ­nh lÃ  má»™t ná»­a. HoÃ ng háº­u láº¡i thuá»™c vá» pháº§n Ä‘a sá»‘ kia, trong quÃ¡ trÃ¬nh phÃ¡ vá»¡ quy táº¯c lÃ m báº£n thÃ¢n mÃ¬nh cÅ©ng bá»‹ hÆ° háº¡i theo.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Sá»± phÃ¡ hoáº¡i cá»§a HoÃ ng háº­u báº¯t Ä‘áº§u tá»« hai mÆ°Æ¡i lÄƒm nÄƒm trÆ°á»›c, thÃ¢n pháº­n lÃ  má»™t cÃ´ng chÃºa nÆ°á»›c LÆ°Æ¡ng láº¡i gáº£ cho má»™t ÄÃ´ Ãºy pháº£n nghá»‹ch, Ä‘iá»u nÃ y Ä‘Æ°á»£c xem nhÆ° Ä‘Ã£ phÃ¡ Ä‘i quy táº¯c, Ä‘á»‹nh Ä‘oáº¡t váº­n má»‡nh cá»§a bÃ  sau nÃ y. Tháº­t ra HoÃ ng háº­u cÅ©ng Ä‘Ã£ cá»‘ giá»¯ hÆ¡n hai mÆ°Æ¡i nÄƒm, chá»‰ lÃ  sau khi ThÃ¡i tá»­ trÆ°á»Ÿng thÃ nh, ngÆ°á»i lÃ m máº¹ káº¿ láº¡i khÃ´ng nÃ©n giá»¯ ná»•i thÃ¢n mÃ¬nh. á»ž Ä‘iá»ƒm nÃ y thÃ¬ VÃµ Táº¯c ThiÃªn thÃ´ng minh hÆ¡n nhiá»u, ngÆ°á»i ta Ä‘áº¿n miáº¿u lÃ m ni cÃ´ Ä‘á»ƒ chá» Ä‘á»£i rá»“i cÃ²n Ä‘Æ°á»£c thÃ nh chÃ­nh quáº£. Quay trá»Ÿ láº¡i, HoÃ ng háº­u khÃ´ng chá» Ä‘á»£i Ä‘Æ°á»£c hai mÆ°Æ¡i máº¥y nÄƒm, sá»©c máº¡nh cá»§a chá»¯ má»‡nh lá»›n hÆ¡n cáº£ quy táº¯c. Náº¿u nhÆ° nÃ³i Ä‘Ã³ lÃ  tÃ¬nh yÃªu thÃ¬ sá»©c máº¡nh cá»§a nÃ³ cÅ©ng chÃ­nh lÃ  nguá»“n Ä‘á»™ng lá»±c Ä‘á»ƒ phÃ¡ hoáº¡i quy táº¯c. DÃ¹ gÃ¬ thÃ¬ cÅ©ng gÃ¢y nÃªn chuyá»‡n rá»“i, Vua cÅ©ng Ä‘Ã£ biáº¿t rá»“i, theo quy táº¯c thÃ¬ pháº£i chá»‹u sá»± trá»«ng pháº¡t. NhÆ° bá» Ä‘á»™c mÃ£n tÃ­nh vÃ o thuá»‘c uá»‘ng, nhÆ° váº­y Ã­t ra thÃ¬ cÅ©ng cÃ³ vÃ i ba thÃ¡ng cÃ²n tri giÃ¡c Ä‘á»ƒ sinh tá»“n.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">ÄÃ n bÃ  khi Ä‘Ã£ cÃ³ thá»ƒ nháº«n tÃ¢m, chá»‰ thá»‹ Nhá»‹ thÃ¡i tá»­ NguyÃªn Kiá»‡t khá»Ÿi binh táº¥n cÃ´ng vÃ o Háº­u cung Ã©p Vua pháº£i thoÃ¡i vá»‹. NhÆ°ng bÃ  cÅ©ng khÃ´ng muá»‘n ngÆ°á»i tÃ¬nh cá»§a mÃ¬nh bá»‹ dÃ­nh lÃ­u Ä‘áº¿n sá»± viá»‡c nÃ y, khÃ´ng bá»‹ xem nhÆ° má»™t pháº£n quÃ¢n cÃ³ chiáº¿c khÄƒn thÃªu hÃ¬nh hoa cÃºc, mÃ  hy vá»ng ThÃ¡i tá»­ cÃ³ thá»ƒ thoÃ¡t khá»i náº¡n kiáº¿p. Nháº«n tÃ¢m vÃ  khÃ´ng nháº«n tÃ¢m Ä‘á»u khÃ´ng há»£p quy táº¯c, hai Ä‘iá»u nÃ y HoÃ ng háº­u Ä‘á»u lÃ m rá»“i. Pháº§n hÃ nh Ä‘á»™ng khÃ´ng theo quy táº¯c nháº¥t chÃ­nh lÃ  bÃ  rÃµ biáº¿t dÃ¹ chuyá»‡n khá»Ÿi binh Ä‘Ã£ bá»‹ báº¡i lá»™, váº«n kiÃªn quyáº¿t khá»Ÿi binh. NgÆ°á»i Ä‘Ã n bÃ  nÃ y dÆ°á»ng nhÆ° Ä‘ang biá»ƒu Ä‘áº¡t má»™t Ã½ nghÄ©: â€œLá»… TrÃ¹ng DÆ°Æ¡ng rá»“i, khÃ´ng pháº£i Vua muá»‘n ta cháº¿t sao? Hay lÃ  dÃ¹ng mÃ¡u cá»§a ta nhuá»™m Ä‘á» hoa cÃºc cá»§a NgÃ i, khÃ´ng Ä‘á»§ sao? Cá»™ng thÃªm mÃ¡u cá»§a con trai NgÃ i thÃ¬ tháº¿ nÃ o? Hay lÃ  cá»™ng thÃªm mÃ¡u cá»§a má»™t váº¡n binh sÄ©?â€</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">HoÃ ng háº­u cÃ³ láº½ lÃ  má»™t ngÆ°á»i Ä‘Ã n bÃ  lÃ£ng máº¡n, vÃ¬ cho dÃ¹ chÃ­nh biáº¿n lÃ  nhá»¯ng hÃ nh vi nhuá»™m mÃ u mÃ¡u, nhÆ°ng bÃ  cÅ©ng muá»‘n chÃ­nh tay thÃªu cho má»—i má»™t pháº£n quÃ¢n má»™t chiáº¿c khÄƒn thÃªu hÃ¬nh hoa cÃºc vÃ ng. Tráº­n binh biáº¿n Ä‘á»‹nh sáºµn lÃ  tháº¥t báº¡i nÃ y, Ä‘á»‘i vá»›i HoÃ ng háº­u mÃ  nÃ³i cuá»™c Ä‘á»i cá»§a bÃ  giá»‘ng nhÆ° nhá»¯ng cÃ¡nh hoa cÃºc láº§n Ä‘áº§u tiÃªn Ä‘Æ°á»£c ná»Ÿ rá»™, Ä‘Ã³ lÃ  má»™t nghi thá»©c Ä‘á»• mÃ¡u. BÃ  mang trong mÃ¬nh sá»± máº¡o hiá»ƒm cá»§a viá»‡c bá»‹ báº¡i lá»™, hay cÃ³ thá»ƒ nÃ³i cÅ©ng khÃ´ng mÃ ng Ä‘áº¿n viá»‡c báº¡i lá»™ hay khÃ´ng, binh biáº¿n nhÆ° má»™t buá»•i diá»…n xuáº¥t Ä‘áº§y lÃ£ng máº¡n. Khi má»™t váº¡n quÃ¢n binh bá»‹ Ä‘á»™i quÃ¢n cá»§a Vua tiÃªu diá»‡t háº¿t, nhá»¯ng dÃ²ng mÃ¡u trÃªn quáº£ng trÆ°á»ng láº¡i bá»‹ hÃ ng váº¡n Ä‘Ã³a hoa cÃºc che láº¥p láº¡i, hoa cÃºc dÆ°á»ng nhÆ° cÃ³ thÃªm má»™t chÃºt linh há»“n. YÃªu thÃ­ch sá»± thiáº¿t káº¿ cá»§a nhá»¯ng chiáº¿c khÄƒn thÃªu, báº¥t luáº­n hoÃ n cáº£nh vÃ  váº­n má»‡nh Ä‘em Ä‘áº¿n cho ta nhá»¯ng gÃ¬, cÃ³ khÃ¡t vá»ng Ä‘á»‘i vá»›i váº» Ä‘áº¹p, chÃ­nh lÃ  hy vá»ng.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b>HoÃ ng tá»­: Kiáº¿p sau tuyá»‡t khÃ´ng sinh ra trong gia Ä‘Ã¬nh Äáº¿ vÆ°Æ¡ng</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Äáº¡i hoÃ ng tá»­ NguyÃªn TÆ°á»ng tá»« nhá» má»“ cÃ´i máº¹. CÃ³ nhÃ  tÃ¢m lÃ½ há»c cho ráº±ng thÆ°á»ng thÃ¬ nhá»¯ng ngÆ°á»i con trai tá»« nhá» khÃ´ng nháº­n Ä‘Æ°á»£c sá»± thÆ°Æ¡ng yÃªu cá»§a máº¹ thÃ¬ cÃ³ xu hÆ°á»›ng thÃ­ch ngÆ°á»i phá»¥ ná»¯ lá»›n tuá»•i hÆ¡n.Trong vÃ²ng tay cá»§a cá»§a HoÃ ng háº­u, cÃ¡i anh tÃ¬m Ä‘Æ°á»£c lÃ  tÃ¬nh yÃªu hay sá»± quan tÃ¢m? Anh chÆ°a hiá»ƒu Ä‘Æ°á»£c Ä‘iá»u nÃ y thÃ¬ Ä‘Ã£ cáº£m tháº¥y lo sá»£, anh lo sá»£ nhá»¯ng gÃ¬ anh Ä‘áº¡t Ä‘Æ°á»£c láº¡i khÃ¡t vá»ng Ä‘áº¡t cÃ¡i mÃ  anh khÃ´ng Ä‘áº¡t Ä‘Æ°á»£c. Anh lo sá»£ tÆ° tÃ¬nh cá»§a anh vÃ  hoÃ ng háº­u, tháº­m chÃ­ anh lo sá»£ cÃ¡i ngÃ´i vá»‹ ThÃ¡i tá»­ sáº½ Ä‘em láº¡i nhá»¯ng Ä‘iá»u báº¥t lá»£i cho mÃ¬nh. Anh khÃ¡t vá»ng cÃ¡i tÃ¬nh yÃªu khÃ´ng rÃ ng buá»™c cá»§a TÆ°Æ¡ng Thuyá»n (LÃ½ Máº¡n thá»§ vai), con gÃ¡i TÆ°Æ¡ng thÃ¡i y. Anh cÃ ng khao khÃ¡t Vua cÃ³ thá»ƒ cho anh xuáº¥t cung, nhÆ° váº­y anh má»›i sá»Ÿ há»¯u Ä‘Æ°á»£c má»™t linh há»“n tá»± do. Váº­n má»‡nh thÆ°á»ng khÃ´ng chá»n káº» nhu nhÆ°á»£c, vÃ¬ káº» nhu nhÆ°á»£c thÆ°á»ng pháº£n bá»™i khi pháº£i lá»±a chá»n trÆ°á»›c Ã¡p lá»±c. Anh pháº£n bá»™i Vua cha, thÃ´ng gian vá»›i HoÃ ng háº­u; anh cÅ©ng pháº£n bá»™i HoÃ ng háº­u, Ä‘em káº¿ hoáº¡ch khá»Ÿi binh nÃ³i láº¡i cho Vua. So vá»›i ChÃ¢u BÃ¬nh cá»§a â€œLÃ´i VÅ©â€, anh cÃ²n nhu nhÆ°á»£c hÆ¡n ná»¯a, ChÃ¢u BÃ¬nh Ã­t ra cÃ²n muá»‘n bá» trá»‘n cÃ¹ng Tá»© PhÆ°á»£ng. Trong khi Ä‘Ã³, NguyÃªn TÆ°á»ng biáº¿t rÃµ TÆ°Æ¡ng Thuyá»n muá»‘n Ä‘i láº¡i má»™t mÃ¬nh quay vá» cung bÃ¡o tin. Cho nÃªn cÃ¢u chuyá»‡n cá»§a TrÆ°Æ¡ng Nghá»‡ MÆ°u khÃ´ng cho anh Ä‘Æ°á»£c cÃ¡i dÅ©ng khÃ­ tá»± sÃ¡t cá»§a ChÃ¢u BÃ¬nh, mÃ  pháº£i nhá» Ä‘áº¿n ngá»n kiáº¿m cá»§a Tam thÃ¡i tá»­ NguyÃªn ThÃ nh giÃºp anh Ä‘Æ°á»£c giáº£i thoÃ¡t.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Nhá»‹ hoÃ ng tá»­ VÆ°Æ¡ng Kiá»‡t lÃ  má»™t sá»± khÃ¡c biá»‡t cá»§a cÃ¡i gia Ä‘Ã¬nh nÃ y, cÅ©ng lÃ  má»™t sá»± khÃ¡c biá»‡t cá»§a cÃ¡i thá»i Ä‘áº¡i nÃ y. ThÃ­ch cÃ¡i cÃ¡ch anh lÃ m viá»‡c tÃ¬m cho báº£n thÃ¢n lÃ½ do, khá»Ÿi binh táº¡o pháº£n, anh nÃ³i anh chá»‰ muá»‘n Máº«u háº­u khÃ´ng pháº£i uá»‘ng thuá»‘c ná»¯a. Trong ba vá»‹ hoÃ ng tá»­ thÃ¬ anh lÃ  ngÆ°á»i cÃ³ vÃµ nghá»‡ cao cÆ°á»ng nháº¥t, anh cÅ©ng lÃ  ngÆ°á»i duy nháº¥t dÃ¡m nÃ³i nhá»¯ng lá»i tháº­t lÃ²ng vá»›i Phá»¥ hoÃ ng. Tháº­t ra, Vua ráº¥t xem trá»ng Nhá»‹ hoÃ ng tá»­, cÅ©ng nhiá»u láº§n táº¡o cÆ¡ há»™i cho anh há»c cÃ¡ch Ä‘iá»u binh hÃ nh chÃ­nh, nhÆ°ng anh láº¡i tá»« bá» nÃ³. Chá»‰ cáº§n qua lá»… TrÃ¹ng DÆ°Æ¡ng nÃ y, Vua sáº½ Ä‘Ã´i ngÃ´i ThÃ¡i tá»­ láº¡i cho anh, nhÆ°ng anh láº¡i cÃ¹ng vá»›i Máº«u háº­u hoÃ n thÃ nh má»™t láº§n Ä‘iÃªn cuá»“ng má»¹ lá»‡.</p>
<p>      Cuá»™c Ä‘á»i cá»§a Tam hoÃ ng tá»­ NguyÃªn ThÃ nh giá»‘ng nhÆ° má»™t trÃ² cÆ°á»i, anh chá»‰ lÃ  má»™t Ä‘á»©a tráº» láº¡i xem mÃ¬nh nhÆ° má»™t con chim Æ°ng hÃ¹ng trÃ¡ng. Anh cÅ©ng váº¡ch ra má»™t káº¿ hoáº¡ch chÃ­nh biáº¿n Ä‘Ã¡ng cÆ°á»i, cuá»‘i cÃ¹ng láº¡i bá»‹ Vua dÃ¹ng dÃ¢y Ä‘ai Ä‘Ã¡nh cho Ä‘áº¿n cháº¿t. ChÆ°a tá»«ng tráº£i qua tráº­n chiáº¿n nÃ o, má»™t cáº­u bÃ© khÃ´ng cÃ³ Ä‘Æ°á»£c tÃ¬nh yÃªu thÃ¬ trong lÃ²ng luÃ´n áº¥p Ä‘áº§y bÃ³ng tá»‘i vÃ  Ã¢m mÆ°u, vÃ¬ trong cÃ¡i tháº¿ giá»›i mÃ  anh sinh tá»“n Ä‘Ã³ lÃ  nhá»¯ng mÃ´ pháº¡m anh nhÃ¬n tháº¥y Ä‘Æ°á»£c. Anh cÅ©ng má»™t ngÆ°á»i ngÃ¢y thÆ¡, sá»± ngÃ¢y thÆ¡ tÃ  Ã¡c. Cha máº¹ vÃ  cÃ¡c anh cá»§a mÃ¬nh Ä‘á»u cÃ³ viá»‡c riÃªng cá»§a mÃ¬nh Ä‘á»ƒ lÃ m, cáº£m giÃ¡c tá»“n táº¡i lÃ  cÃ¡i anh khÃ¡t khao Ä‘áº¡t Ä‘Æ°á»£c, giá»‘ng nhÆ° nhá»¯ng thiáº¿u niÃªn hÆ° há»ng ngÃ y nay lÃ  do cha máº¹ quÃ¡ báº­n rá»™n vá»›i cÃ´ng viá»‡c mÃ  giÃ¡o dá»¥c con khÃ´ng tá»‘t, pháº¡m tá»™i hay tháº­m chÃ­ cÃ¡i cháº¿t chá»‰ lÃ  chá»©ng minh cho má»i ngÆ°á»i sá»± tá»“n táº¡i cá»§a báº£n thÃ¢n trÃªn tháº¿ gian nÃ y. </p>
<p>(The Movie View) </p>
<p><i>BÃ i viáº¿t Ä‘Æ°á»£c Ä‘Äƒng trÃªn bÃ¡o DAKT cuá»‘i thÃ¡ng 3/2007</i></p>
<p><i> </i>  =MoviesBoOm=<span style="color: black"> </span>  </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2007/03/quy-tac-va-bat-quy-tac/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Only one person who is involved in the heart</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2007/03/only-one-person-who-is-involved-in-the-heart/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2007/03/only-one-person-who-is-involved-in-the-heart/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 20 Mar 2007 12:40:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[(Bài viết có tiết lộ nội dung phim) Trái tim khép kín “Anh trai, anh có khỏe không?” Đó luôn là câu mở đầu mỗi lá thư mà Nao viết gửi cho anh mình. Nao và anh trai từ nhỏ mồ côi cha mẹ. Anh trai vì muốn kiếm tiền cho Nao đi học đã [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>(Bài viết có tiết lộ nội dung phim)   </p>
<p><b>Trái tim khép kín</b></p>
<p>   <i>“Anh trai, anh có khỏe không?”</i> Đó luôn là câu mở đầu mỗi lá thư mà Nao viết gửi cho anh mình. Nao và anh trai từ nhỏ mồ côi cha mẹ. Anh trai vì muốn kiếm tiền cho Nao đi học đã làm việc đến nỗi chấn thương lưng không thể tiếp tục công việc được nữa. Khát khao để em mình được đi học, để thành tài, anh trai quyết định đột nhập vào một gia đình khá giả ăn trộm tiền. Trong lúc bỏ trốn, anh trai thấy trên bàn còn một ít hạt dẻ, anh nhớ là Nao rất thích ăn hạt dẻ nên đã nén ở lại lấy cho hết chỗ hạt dẻ ấy. Đúng lúc định bỏ đi thì bà chủ nhà trở về. Quá hoảng sợ nên trong lúc không kìm chế được, anh trai đã ngộ sát bà già ấy. Anh trai phải chịu mức án tù chung thân. Mọi thứ có thể sẽ thay đổi nếu anh trai không cố gắng lấy những trái hạt dẻ, vì anh nghĩ Nao thích ăn nhưng Nao nói với anh rằng người thích ăn không phải là Nao mà là mẹ của hai chúng ta…</p>
<p>   Tội danh của anh trai khiến cuộc sống của Nao bị đảo lộn. Anh không học đại học mà đi làm việc cho một nhà máy. Nao trở nên sống khép kín, ít tiếp xúc với những người xung quanh. Vẻ trầm lặng của Nao đã gây được sự chú ý của Yumiko, cô nhân viên nhà ăn nơi Nao làm việc. Yumiko chủ động đeo đuổi Nao nhưng cô càng theo thì anh càng lẩn tránh. Nao tự ti vì mình có người anh là phạm nhân.    </p>
<p>Trong một đêm khi Nao đang đọc những dòng chữ trong lá thư anh trai gửi cho mình thì một nhóm đồng nghiệp uống say bước vào phòng. Họ vô tình nhìn thấy được lá thư và biết được sự thật về Nao, ra sức dè bỉu phỉ báng Nao. Sau khi tỉnh rượu một người trong số họ kể cho Nao nghe về cuộc đời của anh ta. Người đàn ông ấy cũng từng ở tù, cũng từng viết thư cho vợ để giữ liên lạc và vợ anh cũng vì những lá thư ấy mà phải từ bỏ công việc của mình, cho nên người đàn ông kia rất hiểu tâm trạng của Nao. Ông động viên Nao hãy trút bỏ sự tự ti của mình, hãy làm điều mình thích và cảm thấy là tốt nhất, tự tạo nên một tương lai tươi sáng cho bản thân. Lần đầu tiên trong đời, có một người hiểu, thông cảm cho Nao và còn động viên anh nữa. Chính những lời nói của người đồng nghiệp kia tạo động lực cho Nao đeo đuổi theo sự nghiệp diễn viên hài của mình.   <b></b></p>
<p><b>Kỳ thị</b>   </p>
<p>Nao cùng người bạn cấp 2 nhanh chóng trở thành một cặp đôi gây cười nổi tiếng trên truyền hình, cũng nhờ vậy mà anh trai trong ngục có thể nhìn thấy được Nao. Sự nổi tiếng giúp Nao quen được với một vị tiểu thư nhà giàu. Để giữ được mối quan hệ này Nao đã giấu cô về sự tồn tại của một người anh trai đang sống trong ngục. Nhưng rồi sự nổi tiếng khiến nhiều người biết đến, nhiều kẻ tọc mạch lại càng muốn xoáy sâu vào đời tư cá nhân của người khác. Câu chuyện về anh trai của Nao bị tung lên mạng khiến anh phải bỏ việc, bỏ cả mối tình với cô tiểu thư kia vì sự ngăn cấm của gia đình.   </p>
<p>Mất đi lý tưởng, mất đi người yêu, Nao tuyệt vọng và anh quyết định quên đi anh mình, đoạn tuyệt với anh bằng cách không cho anh biết địa chỉ ở mới, không tiếp tục viết thư cho anh trai nữa. Nao chuyển chỗ làm mới, làm nhân viên tiếp thị cho một công ty điện gia dụng tại một siêu thị. Nhưng ông Trời vẫn cứ trêu đùa Nao, khi anh chuẩn bị được thăng chức thì hàng hóa của công ty bị đánh cắp và bị nghi ngờ do người của công ty. Chuyện này tuy không liên quan đến Nao nhưng khi điều tra lý lịch nhân viên bị phát hiện là có anh trai đang ở tù, thế là Nao bị chuyển xuống làm việc tại kho. Tương lai một lần nữa lại tan biến, anh chỉ mong ước một điều: <i>“có thể đi đến một nơi không có sự kỳ thị.”</i>   </p>
<p><b>Tình yêu</b>   </p>
<p>Sau khi Nao nghỉ làm ở nhà máy vì sự nghiệp diễn viên, Yumiko cũng nghỉ làm việc ở đây và đeo đuổi theo lý tưởng của mình: làm thợ cắt tóc. Đến khi gặp lại Nao thì khoảng cách giữa hai người vẫn không thay đổi vì Nao đã quen cô tiểu thư nhà giàu kia. Yumiko không nản lòng, cô luôn âm thầm lặng lẽ đứng phía sau giúp đỡ Nao, giúp anh đứng dậy mỗi khi sự kỳ thị khiến anh tự ti, khép kín mình trong vỏ ốc. Chính Yumiko đã viết một lá thư lên tổng công ty cho tổng giám đốc vì sự bất công trong việc chuyển chỗ làm xuống kho của Nao. Lá thư đã làm động lòng vị tổng giám đốc. Ông đích thân xuống tận kho tìm Nao và trò chuyện với anh. Ông là người đồng nghiệp thứ hai động viên Nao. Ông khuyên Nao không nên trốn tránh hiện thực mà nên đứng dậy làm lại từ đầu, và không phải Nao đã làm được điều đó rồi sao?   </p>
<p>Nao tìm đến Yumiko để hỏi về việc viết thư cho tổng giám đốc thì anh phát hiện ra một bí mật. Hóa ra, bấy lâu nay Yumiko luôn giả danh Nao viết thư cho người anh trai. Nao oán trách Yumiko tại sao lại kể cho anh trai hết mọi việc về mình? Tại sao lại thích xen vào chuyện của người khác như thế? Nhưng đến khi anh nghe về cuộc đời của Yumiko, Nao mới hiểu được mình đã sai.   </p>
<p>Người cha bị lừa, ôm một đống nợ trong người, khiến cả nhà phải bỏ trốn, phải sống lẩn tránh, Yumiko ghét một cuộc sống trốn chui trốn nhủi, cũng giống như Nao sống trốn tránh dưới ánh mắt của người đời. Rồi hai chị em Yumiko mỗi người bị đưa đến một viện cô nhi khác nhau. Yumiko tự lực gánh sinh nuôi sống bản thân và trưởng thành. Có đôi lúc cô nhận được lá thư của người cha, dù chỉ vài chữ nhưng Yumiko thật sự rất vui mừng. Những lá thư như một nguồn động lực giúp Yumiko sống tốt hơn nữa nên cô rất hiểu tâm trạng của anh trai Nao. Nếu mất đi sự liên lạc với Nao, người anh trai chắc chắn sẽ rất đau khổ, nguồn động lực duy nhất của cuộc sống, động lực duy nhất khiến anh sinh tồn sẽ bị tan biến đi. Yumiko không nỡ lòng, vì vậy cô đã quyết định giả danh Nao viết cho anh trai những lá thư bằng cách đánh máy vi tính. Tình yêu thầm lặng của Yumiko dành cho Nao, vì Nao làm tất cả mọi thứ khiến anh hiểu rằng, Yumiko mới chính là người con gái cần sự che chở của anh. Hai người đám cưới và họ có một cô con gái.   </p>
<p><b>“ Anh trai ơi! Anh mãi là anh của em”</b>   </p>
<p>Thời gian trôi qua tưởng mọi thứ có thể tan biến nhưng sự kỳ thị về người anh phạm tội vẫn còn bám lấy gia đình của Nao. Con gái của Nao bị chúng bạn xa lánh, bị gọi là con của kẻ phạm tội khiến Nao cảm thấy nhói đau trong lòng. Anh quyết định viết một lá thư cuối cùng đoạn tuyệt tình anh em vì gia đình của mình. Rồi sau đó Nao đến nhà của gia đình nạn nhân năm xưa xin được tha thứ, để lòng anh có thể giải thoát, ngẩng cao đầu bắt đầu một cuộc sống mới.   </p>
<p>6 năm trôi qua, lần đầu tiên Nao mới có đủ can đảm đối diện với con trai của nạn nhân. Và đến đây anh mới vỡ lẽ một điều, trong 6 năm qua, người anh trai mỗi tháng đều đặn không chỉ viết thư cho mình Nao, mà còn viết thư gửi đến người nhà nạn nhân hối lỗi. Vì lá thư đoạn tuyệt của Nao, anh trai cũng viết cho nhà nạn nhân lá thư cuối cùng với những lời chân thành và bi thương nhất. Anh hiểu rằng sự tồn tại của anh, những lá thư của anh đã đem lại sự đau khổ cho người thân và cả người khác, chỉ khi anh không còn tồn tại nữa thì sự việc này mới có thể chấm dứt.Trong 6 năm qua, những lá thư không giúp cho người con trai nạn nhân tha thứ anh nhưng lá thư cuối cùng đã khiến ông quyết định tha thứ cho lỗi lầm của người anh trai, và lá thư này cũng giúp cho Nao thương anh trai của mình nhiều hơn nữa. </p>
<p>Nao quyết định cùng người bạn năm xưa tái hợp biểu diễn một vở hài tại nhà giam của người anh. Trên sân khấu, Nao kiềm chế cảm xúc vừa diễn vở hài kịch vừa nói về anh trai mình: <i>“Vì là có chung dòng huyết thống, vì là hai anh em đều chảy cùng dòng máu. Là anh em thì không thể xem anh mình là rác mà vứt bỏ đi, không thể nào, anh trai sẽ vẫn cứ là anh trai. Bởi vì là anh trai, không phải là rác, không là bất cứ thứ gì, là anh trai của tôi, là người anh trai duy nhất của tôi. Không giống như pin có thể thay đổi được, cho nên là anh trai, mãi mãi cũng vậy, mãi mãi là anh trai của tôi.”</i>     </p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bộ phim được cải biên từ một tiểu thuyết cùng tên được đoạt giải thưởng tại Nhật Bản của Keigo Higashino. Một số tác phẩm của ông cũng từng được cải biên thành phim điện ảnh như The Secret, Henshin, Định mệnh…Bộ phim nói lên một vấn đề tàn khốc nặng nề nhưng cũng rất hiện thực của xã hội. Đó là mối quan hệ giữa nạn nhân và người nhà của mình, cùng với những sự kỳ thị và áp lực từ những lời dị nghị mà người nhà nạn nhân phải gánh chịu. Keigo cũng từng trải qua những tâm trạng này nên khi tác phẩm Tegami được những phạm nhân và người nhà của họ yêu thích, Keigo cảm thấy rất an ủi. Ông mong rằng thông qua tác phẩm của mình, gửi đến cho mọi người một thông điệp: xin đừng kỳ thị những phạm nhân và người nhà của họ giống như trong tác phẩm.    </p>
<p>&nbsp;</p>
<p>=MoviesBoOm= </p>
<p>Spring, 2007</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2007/03/only-one-person-who-is-involved-in-the-heart/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Happy Birthday to You</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2007/02/happy-birthday-to-you/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2007/02/happy-birthday-to-you/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 02 Feb 2007 00:40:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[(Bài viết có tiết lộ nội dung của phim) “Những ngày lễ là những ngày khiến cho kẻ hạnh phúc càng thêm hạnh phúc, kẻ cô đơn càng thêm cô đơn.” – Lưu Nhược Anh. Ngày 7 tháng 6 năm 2006… Mỗi một năm vào ngày này, ngày sinh nhật của Tiểu Mễ, cô luôn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><b>(Bài viết có tiết lộ nội dung của phim)</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i>“Những ngày lễ là những ngày khiến cho kẻ hạnh phúc càng thêm hạnh phúc, kẻ cô đơn càng thêm cô đơn.”</i> – Lưu Nhược Anh.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i>Ngày 7 tháng 6 năm 2006…</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Mỗi một năm vào ngày này, ngày sinh nhật của Tiểu Mễ, cô luôn nóng lòng chờ đợi một bức thư điện tử, một lời chúc của một người bạn mãi mãi không thể nào quên – Tiểu Nam. Nhưng năm nay bức thư ấy đã đến trễ 42 tiếng đồng hồ…</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i>10 năm trước…</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Tiểu Mễ và Tiểu Nam quen nhau qua một người bạn thân của cả hai. Tiểu Nam là dân kiến trúc, đẹp trai và phong độ nên có rất nhiều người con gái bao vây xung quanh anh. Còn Tiểu Mễ là dân âm nhạc, cô chơi piano và mong muốn được đến Vienna. Thuở ấu thơ của Tiểu Mễ khá đau buồn khi mẹ cô bỏ nhà ra đi. Nỗi ám ảnh ấy khiến Tiểu Mễ luôn lo sợ bị bỏ rơi, dần dần biến Tiểu Mễ trở thành một cô gái rất tự ti. Đối diện với Tiểu Nam, cô càng tự ti hơn nữa, càng không có cảm giác an tòan, sợ sẽ mất Tiểu Nam nên đêm ấy Tiểu Mễ đã đưa ra lời yêu cầu chỉ làm bạn thân hơn cả bạn thân của nhau.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Rồi Tiểu Nam đi du học, họ chia tay. Khi Tiểu Nam đi Tiểu Mễ không hề nói một lời nào để níu kéo anh ở lại. Sau đó họ cũng không lien lạc cho đến khi bà của Tiểu Mễ mất, Tiểu Nam lại ở bên cạnh cô. Mọi người tưởng rằng thế là cuộc tình của họ sẽ chuyển sang giai đoạn mới, cả hai sẽ kết hôn nhưng rồi Tiểu Mễ lại quyết định đi Nhật du học. Họ lại xa cách. Tiểu Mễ và Tiểu Nam cứ thế…li li hợp hợp. Bất luận xung quanh Tiểu Mễ và Tiểu Nam có bao người theo đuổi, bất luận Tiểu Mễ luôn nói rằng không bao giờ gả cho Tiểu Nam nhưng những người bạn thân của họ luôn cảm nhận rằng Tiểu Mễ chỉ yêu mỗi Tiểu Nam và Tiểu Nam cũng chỉ yêu mỗi mình Tiểu Mễ, sẽ có một ngày hai người họ danh chính ngôn thuận đi bên nhau trong thánh đường. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Cho đến một ngày, khi Tiểu Mễ cảm nhận chỉ cần thêm một chút tự tin nữa thôi thì cô và Tiểu Nam có thể thật sự đến nhau thì nhận được tin nhắn qua hộp thư thoại của Tiểu Nam. Tiểu Nam sắp kết hôn, một cô dâu không một ai quen biết, một cô dâu xa lạ và họ sẽ đi Thượng Hải. Đến lúc này, Tiểu Mễ mới giác ngộ rằng, cô đã thật sự mất Tiểu Nam mãi mãi…</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Nhưng cứ mỗi một năm, vào đúng ngày 6 tháng 7, Tiểu Mễ luôn nhận được một bức email của Tiểu Nam và chúc cô Happy Birthday.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Một năm 365 ngày, giữa một xã hội hiện đại với cuộc sống bộn bề tấp nập nhưng chắc chắc sẽ có một ngày ít nhất có một người sẽ nhớ đến bạn. Đó là ngày sinh nhật. Ngày sinh nhật ấy luôn pha trộn một chút nuối tiếc lẫn một chút sự cảm động. Đối với Tiểu Mễ là thế, vì cô đã không có đủ dũng cảm giữ lại được Tiểu Nam. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Nếu như Tiểu Mễ có thể dũng cảm hơn, có lẽ cô sẽ không trở nên tự ti trong nỗi ám ảnh của tuổi thơ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Nếu như Tiểu Mễ có thể dũng cảm hơn, có lẽ cô sẽ không sợ bị bỏ rơi đến thế.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Nếu như Tiểu Mễ có thể dũng cảm hơn, thì ngay vào đúng khoảng khắc đúng ấy cô đã có thể nắm chặt hạnh phúc của mình trong tay.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Nếu như…nếu như…Nếu như trên đời thật sự có nhiều “nếu như” như vậy.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Chắc chắn trong mỗi chúng ta đều có ít nhất một lần tự hỏi bản thân “nếu như”. Chúng ta đã từng bỏ lỡ một cơ hội. Giống như câu nói trong phim Long Love Letter: “Bất luận là lời xin lỗi, lời cảm ơn hay lời tỏ tình thì bạn hãy nói ngay hôm nay vì mỗi một chúng ta không thể nào biết rằng ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì”. Hãy thêm một chút dũng cảm để bản thân không bao giờ thấy nuối tiếc.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Xem Happy Birthday, tôi luôn cảm thấy có gì đó tiếc nuối cho mối tình của Tiểu Mễ và Tiểu Nam, chính cái sự đáng tiếc đó đã lấy đi bao nước mắt của khán giả. Tình yêu giữa hai người họ luôn có một bức tường vô hình ngăn cản. Đã đôi lần họ đã cố gắng vượt qua bức tường ấy nhưng cơ hội lại vuột mất chỉ vì cái tôi quá lớn của bản thân. Đó là khi Tiểu Nam đến tận Nhật Bản mong cô cùng anh trở về Hong Kong nhưng Tiểu Mễ lại trả lời: “Tiểu Nam, anh đi du học biết bao nhiêu năm, em không hề có một yêu cầu nào đối với anh, giờ đây anh cũng không nên yêu cầu em một điều gì cả”, sáng hôm sau Tiểu Nam trở về Hong Kong. Và sau đó Tiểu Mễ cũng một lần lấy đủ can đảm đến nhà Tiểu Nam nhưng cô lại nghe ông bảo vệ nói rằng Tiểu Nam vừa lên nhà với một người phụ nữ. Tiểu Mễ bỏ về với một nỗi đau trong lòng mà không biết rằng người phụ nữ ấy chính là chị ruột Tiểu Nam. Định mệnh cứ như trêu đùa hai người họ, phải chăng muốn làm cho tình yêu của cả hai thêm chút hương vị?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Phải chăng yêu chính là yêu?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Là yêu nên giả vờ bao dung rộng lượng</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Là yêu nên không dám tin tưởng</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Là yêu nên không dám dựa dẫm</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Là yêu nên không muốn từ bỏ cái gọi là cố chấp</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Là yêu nên sợ bị tổn thương mà khép kín bản thân mình lại???</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Lẽ nào Tiểu Nam rời khỏi thế giới này mà Tiểu Mễ không có một chút linh cảm nào?Tôi nghĩ là có nhưng rất nhiều khi, Tiểu Mễ không muốn bản thân mình đối diện với sự thật ấy. Tiểu Mễ nhất định không tin rằng chỉ một tin nhắn có thể xóa bỏ tất cả, đó là tại sao cô vừa khóc trong thổn thức vừa nói trong điện thoại rằng: “Chúng ta đã biết bao nhiêu năm, chúng ta đã biết bao nhiêu năm…”. Nếu không thì tại sao mỗi một năm nhận được email chúc sinh nhật, cô lại không hề hồi âm, không hề gọi cho Tiểu Nam chỉ một lời cám ơn khi nhận được tin. Cô sợ gọi vào số điện thoại ấy đã khóa máy? Cô sợ rằng không nhận được hồi âm? Cô sợ rằng số điện thoại ấy không còn tồn tại nữa? Cô sợ…sợ rằng sự kỳ vọng sẽ bị biến thành thất vọng.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Tiểu Mễ thật sự hưởng thụ được quá trình của tình yêu. Happy Birthday kết thúc như thế. Tiểu Nam thật sự quá hiểu rõ về Tiểu Mễ, vì thế mà mỗi năm anh đều mong muốn sự kỳ vọng nhận được lời chúc “Happy Birthday” của Tiểu Mễ trở thành hiện thực. Tiểu Mễ hạnh phúc vì có người đã giúp cô biến ước mơ thành hiện thực. Tiểu Nam cũng hạnh phúc vì dù ở trên thiên đường anh cũng có thể gửi đến cho người mình yêu thương sức mạnh của sự ấm áp. Nếu như không phải như thế, thì tình yêu là gì? Là luôn luôn khắc ghi hình bóng của một người ở trong tim mà không thể nào nắm tay người ấy chăng? </p>
<p class="MsoNormal">=MoviesBoOm 2007=</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2007/02/happy-birthday-to-you/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>10</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một con người khác trong tôi trên thế gian này</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2006/08/mot-con-nguoi-khac-trong-toi-tren-the-gian-nay/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2006/08/mot-con-nguoi-khac-trong-toi-tren-the-gian-nay/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Aug 2006 04:57:19 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[&#8230;Bài viết này dành tặng Trang và Thùy, hai người bạn thân yêu nhất của tôi&#8230; Gặp được bạn là niềm hạnh phúc của tôi và cũng là định mệnh của tôi. NANA, là tên của Nana Osaki và là tên của Nana Komatsu. NANA, chỉ với bốn chữ cái cỏn con này đã đưa [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><i>&#8230;Bài viết này dành tặng Trang và Thùy, hai người bạn thân yêu nhất của tôi&#8230;</i> </p>
<p>Gặp được bạn là niềm hạnh phúc của tôi và cũng là định mệnh của tôi. </p>
<p>NANA, là tên của Nana Osaki và là tên của Nana Komatsu. </p>
<p>NANA, chỉ với bốn chữ cái cỏn con này đã đưa hai thiếu nữ có cùng cái tên, cùng tuổi tác nhưng khác biệt về tính cách, về hoàn cảnh sống đến với nhau. </p>
<p>Được dựa theo tác phẩm nổi tiếng cùng tên của nhà văn Ai Yazawa, NANA là câu chuyện về tình bạn, về tình yêu, về cuộc sống, về ước mơ, về hòai bão của những cô gái trẻ. Những tình tiết và câu chuyện trong NANA lôi cuốn giới trẻ đến với thế giới của hai cô gái có cùng cái tên ấy, và họ tìm thấy đâu đó chính mình trong cái thế giới đó. </p>
<p>Nana trong tiếng Nhật cũng có nghĩa là số 7 và trùng hợp thay hai cô bé lại có cùng ý tưởng vô tình thuê đúng căn phòng số 707 lầu 7. Họ cùng chia sẻ căn phòng màu trắng nhỏ bé nhưng đáng yêu này, và Nana Osaki thường gọi Nana Komatsu là Hachi, nghĩa là số 8. </p>
<p>Nana và Hachi là hai cô gái khiến bạn phải động lòng vì sức cuốn hút kỳ lạ của họ. Rồi bạn sẽ phát hiện ra rằng Nana và Hachi thật chất là cùng một loại người, Hachi chính là một phần trong Nana muốn che dấu nhất. </p>
<p>Hachi là một loại hình thiên kim tiểu thơ, vừa dịu dàng vừa đáng yêu, vừa gần gũi vừa ngoan ngoãn, vừa ngây thơ vừa tốt bụng, là một điển hình người thiếu nữ dễ gây nên những rắc rối nhỏ, sẽ bị những điều nhỏ nhặt làm cảm động đến rơi nước mắt, sẽ mơ tưởng đến những điều viễn vông như những thiếu nữ khác và sẽ gặp phải những nỗi đau trong cuộc sống. </p>
<p>Nana thì ngược lại, là một cô gái có tính tình cứng rắn sau một tuổi thơ đầy bất hạnh, tự lập và nặng lòng tự trọng, đây có lẽ là những đặc điểm dễ thấy nhất ở những đứa trẻ mồ côi hay những đứa trẻ có gia đình không mấy hạnh phúc, những cô gái như Nana luôn có ý thức bảo vệ bản thân mạnh mẽ và con tim của họ thì luôn được đóng kín không thể nhìn thấu vào phía bên trong. </p>
<p>Nhưng những điều này không thể ngăn cản hai người họ trở thành những người bạn thân thiết nhất, lồi và lõm chính là một sự kết hợp hoàn mỹ. Và cũng thật may mắn vì có sự tồn tại của bạn, nếu không thế giới của tôi không được hoàn hảo như thế. </p>
<p>Không có sự giúp đỡ của Nana, cuộc sống tự lập của Hachi sẽ gặp nhiều khó khăn; không có sự kiên cường của Nana, lúc Hachi thất tình, vết đau ấy sẽ không nhanh chóng được khâu kín; không có sự dẫn dắt của Nana, Hachi không thể hiểu được ý nghĩa về mục tiêu trong cuộc sống của bản thân; không có sự kề cận của Nana, Hachi không trưởng thành nhanh như thế. </p>
<p>Nhưng cũng nhờ có Hachi mà Nana trưởng thành hơn; nụ cười của Hachi giúp cho cuộc sống của Nana thêm lạc quan, thêm yêu đời; những rắc rối Hachi gây nên giúp cho con tim Nana không còn thấy cô đơn, không còn bị khép kín nữa; lòng tốt của Hachi giúp Nana có niềm tin đối diện với Ren; sự đáng yêu của Hachi cũng giúp cho Nana dần dần thay đổi dáng vẻ lạnh lùng bên ngoài. </p>
<p>Nếu như không phải là sự an bài của định mệnh, chúng ta sẽ không gặp nhau. </p>
<p>Một con người khác trong tôi trên thế gian này, tìm được bạn là hạnh phúc của tôi. </p>
<p>Là câu chuyện của Nana và Ren. Nana ở bên cạnh Ren và thâm nhập vào cuộc sống của Ren. Tình yêu của hai đứa trẻ mồ côi luôn có một định mệnh tất yếu, thực tế nhưng nao lòng, tình yêu của họ không nở nhiều hoa thơm, và từng hơi thở của Nana đều chịu sự ảnh hưởng của Ren. </p>
<p>Đó là một tình yêu mãi không cách nào quên được, khi cả hai ôm chầm lấy nhau cũng là khoảng khắc hai linh hồn chạm ngõ, ai cũng không thế sống thiếu được ai. Chi tiết đơn giản ấy đã làm xao động con tim của khán giả. </p>
<p>Nana và Ren cùng đeo chung một chiếc khăn choàng dưới trời tuyết lạnh giá trở về nhà; Ren hỏi Nana về hình xăm trên tay cô, đó là hình hoa sen và cũng chính là Ren vì Ren trong tiếng Nhật nghĩa là hoa sen; Ren thích tắm và trò chuyện cùng Nana trong bồn tắm, chà lưng cho Nana và ôm chặt lấy cô; khi Ren và Nana chia tay cả hai cùng quay lưng lại che dấu đi những giọt nước mắt; trong buổi trình diễn Ren đã vì Nana mà gảy lỡ nhịp; lúc Nana bỏ vào thang máy, Ren đã ra sức chặn chiếc cửa thang máy vô tình và một lần nữa Nana được Ren ôm chặt vào trong lòng sau hai năm xa cách. </p>
<p>Trước mặt Ren, Nana không thể trở thành con mèo hoang lạnh lùng, cô không thể che dấu bất cứ thứ gì kể cả tình cảm giành cho Ren, vì vậy Nana đã đeo lên cổ Ren một ổ khóa; trong trái tim Ren, Nana chiếm giữ một vị trí vô cùng quan trọng. </p>
<p>Không chấp nhận đi xem buổi trình diễn của Ren, Nana cũng đã đi; không muốn gặp Ren nhưng cuối cùng Nana cũng đến tìm anh; đứng ngay hàng đầu tiên nhìn Ren biểu diễn, một ánh mắt âm thầm nhưng chứa đầy khát vọng của Nana, khán giả cũng giống như Hachi mong chờ Ren sẽ nhìn thấy Nana, nhìn thấy cô đến xem anh biểu diễn, chờ đợi giây phút những ánh mắt ấy sẽ nhìn thấy nhau. </p>
<p>Chìa khóa đã được đưa đến tay nhưng Ren không dùng nó mở ổ khóa trên cổ mình. Anh biết Nana đến là vì anh không vì chiếc chìa khóa. Cuộc sống của Nana đã được định sẵn sẽ mãi bên cạnh Ren, đó là định mệnh. </p>
<p>Một con người khác trong tôi trên thế gian này, phải chăng chính là bạn?</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2006/08/mot-con-nguoi-khac-trong-toi-tren-the-gian-nay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lời tỏ tình mùa thu: Em yêu anh, Cảm thông, Cám ơn và Xin lỗi.</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2006/08/loi-to-tinh-mua-thu-em-yeu-anh-cam-thong-cam-on-va-xin-loi/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2006/08/loi-to-tinh-mua-thu-em-yeu-anh-cam-thong-cam-on-va-xin-loi/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Aug 2006 04:55:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[Mùa thu, 2005&#8230; Lời tỏ tình thứ nhất: &#34;Em yêu anh&#34; Vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời, họ đã phải xa cách nhau mãi mãi Lee Jin Woo: Hôm nay, anh sẽ biến em trở thành nguời phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian này. Năm nay tôi 30 tuổi, là [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mùa thu, 2005&#8230; </p>
<p><b>Lời tỏ tình thứ nhất: &quot;Em yêu anh&quot;</b> </p>
<p><i>Vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời, họ đã phải xa cách nhau mãi mãi</i> </p>
<p><b>Lee Jin Woo: Hôm nay, anh sẽ biến em trở thành nguời phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian này.</b> </p>
<p>Năm nay tôi 30 tuổi, là một nhân viên cứu hỏa. Công việc hằng ngày của tôi là bôn ba khắp mọi nơi, khắp mọi ngả đường, mang nước đến dập tắt những ngọn lửa đang bùng cháy, cố gắng hết sức để cứu mỗi một sinh mạng đang bị vây trong biển lửa. Một cuộc sống tràn đầy nguy hiểm như thế, nhưng tôi rất thích nó. Rồi giờ đây, tôi bắt đầu có một cảm giác bất an, tôi đem lòng yêu một người con gái. Vì cô ấy, lòng tôi bắt đầu có sự nhớ nhung. Tôi có rất nhiều lời muốn bày tỏ với cô ấy nhưng không hiểu sao khi gặp người con gái tôi yêu tôi không thể thốt nên một lời nào cả. Tôi đã tùng cứu sống rất nhiều người, mà giờ đây bản thân lại bị nhốt trong lưới tình, người có thể cứu tôi thoát khỏi vòng vây ấy, trên thế gian này chỉ có duy nhất một người &#8211; Ahn Su Jeong. Tôi đã khiến người con gái ấy chờ đợi tôi trong một khỏang thời gian khá dài và tôi thật là ân hận. Vì muốn mãi mãi được ở bên Su Jeong, tôi quyết định mua một chiếc nhẫn, chuẩn bị cầu hôn với cô ta. Đêm hôm ấy, trời mưa như Su Jeong mong muốn, tôi ngồi ở nhà hàng chờ đợi Su Jeong với mọi thứ được chuẩn bị sẵn cho một buổi cầu hôn thật lãng mạn. Bỗng, điện thoại reo&#8230; </p>
<p><b>Ahn Su Jeong: Hôm nay, em cũng mong ước rằng trời sẽ đổ cơn mưa.</b> </p>
<p>Tôi là một phát thanh viên thủ ngữ của đài truyền hình. Vì anh ấy, tôi không còn thích ánh mặt trời chói chang nữa, mà ngược lại tôi luôn mong ước ngày nào cũng có mưa rơi. Mỗi một buổi sáng sớm thức dậy, việc đầu tiên mà tôi làm đó là mở cánh cửa sổ ra và lắng nghe dự báo thời tiết. Không phải là một ngư dân đi đánh cá ngoài biển khơi xa, cũng chẳng phải kẻ leo trên những ngọn núi cao chót vót, nhưng một ngày của tôi bắt đầu từ dự báo thời tiết và cũng kết thúc từ dự báo thời tiết. Trên đời này có biết bao người con gái là bạn gái của các chàng trai làm nghề cứu hỏa, phải chăng bọn họ cũng giống như tôi, đều mong ước ngày nào trời cũng đổ cơn mưa? Mỗi ngày đều lo lắng cho an nguy của anh ấy, ăn không ngon ngủ không yên. Tôi bị lạc lõng trong những ngọn lửa đang bùng cháy, ai có thể giúp tôi dập tắt những ngọn lửa ấy? Vì tôi, và vì tất cả những con người cần được anh ấy cứu, hôm nay ông Trời hãy đổ một cơn mưa, có được không? Sáng hôm nay, ánh mặt trời thật rực rỡ, chiếc xe bus đang lướt nhanh qua các ngã đường, tôi ngồi trong ấy và chờ đợi anh sẽ cầu hôn với tôi mà lòng khẽ nói rằng: Em yêu anh. </p>
<p><b>Lời tỏ tình thứ hai: Xin hãy hiểu cho anh.</b> </p>
<p><i>Khoảnh khắc đôi tình nhân chia tay nhau, họ đã rơi những giọt lệ đau thương nhất.</i> </p>
<p><b>Jung Ha Suk: Chỉ cần có em ở bên anh, tất cả mọi người trên thế gian này chia tay cũng là một điều tốt.</b> </p>
<p>Ba năm nay, tôi chỉ là một tay đấm bốc vô danh lặng lẽ, chỉ biết sống dựa vào một số tiền ít ỏi của các trận thi đấu và của cô bạn gái. Hôm nay cũng là một ngày tôi chui rúc trong căn phòng bé nhỏ của mình, suy nghĩ về những gì xảy ra vào ngày hôm qua. Đã ba năm rồi, sống trong căn phòng bé nhỏ chật chội tăm tối dù chỉ ở một mình nhưng tôi rất thích, tất cả vì Suk Hyun, cô bạn gái xinh đẹp của tôi. Mỗi ngày tôi đều kỳ vọng, sẽ có một ngày nào đó tôi sẽ trở nên xuất chúng. Nhưng rồi giờ đây cô ấy đã cảm thấy mệt mỏi, cô ấy muồn rời xa tôi. Tôi biết rằng cô ấy rất khó nói ra được lời chia tay, nhưng bằng mọi giá tôi không thể để Suk Hyun rời xa mình. Hãy cầu nguyện đi, chỉ cần có thể giữ cô ấy ở lại, tôi nguyện chịu trách nhiệm tất cả mọi việc. Vì vậy bắt đầu từ hôm nay, cuộc chiến giữa tôi và chia ly được bắt đầu. </p>
<p><b>Choi Suk Hyun: Tình yêu ra đi rồi nhưng vật chất vẫn còn tồn tại, lời nói này tôi không bao giờ tin nó nữa.</b> </p>
<p>Tôi làm thêm tại một siêu thị giảm giá quy mô lớn đã được ba năm, mối tình nghèo của tôi cũng đã được ba năm. Lúc trước tôi luôn nghĩ, rồi một ngày mọi việc sẽ ổn. Nhưng giờ đây tôi mới hiểu, tình yêu không thể nào giải quyết hết mọi vấn đề. Nếu như yêu nhau mà không có trách nhiệm thì đó có phải là tình yêu không? Mỉm cười rồi chia tay không phải có thể lưu lại những kỷ niệm đẹp đẽ hơn sao? Những tháng ngày bên cạnh Ha Suk cũng giống như nhìn không thấy đường chân trời trong mùa đông buốt giá. Bây giờ tôi đã quá mệt mỏi, tôi cũng khao khát một mùa xuân ấm áp, gió mát thổi nhè nhẹ qua bờ vai. Hôm nay anh ấy cũng ngắm nhìn bên ngoài cánh cửa, chờ đợi tôi, nhưng phải làm sao đây? Phải chia tay thôi, ngay lúc này đây phải nói lời chia tay với anh ấy. Nhưng tôi vẫn còn yêu anh ấy? Rất yêu rất yêu anh ta. Bởi vì yêu cho nên càng phải chia tay. </p>
<p><b>Lời tỏ tình thứ ba: Cám ơn</b> </p>
<p><i>Mối tình đầu trôi qua trong nháy mắt nhưng lại có được dũng cảm để yêu một lần nữa.</i> </p>
<p><b>Sang Gyu: Cho đến khi nào tôi mới có thể vẽ được khuôn mặt của cô ấy đây?</b> </p>
<p>Tôi là một chàng họa sĩ lề đường giúp đỡ những người trong khu vui chơi vẽ chân dung của họ. Một ngày tôi vẽ đến mười mấy bức tranh với những nét mặt khắc nhau. Vui vẻ có, hạnh phúc có, lo lắng có, đau buồn có&#8230;.Mỗi ngày tôi đều phải đối diện với những khuôn mặt xa lạ ấy. Nhìn thấy những người vì những bức tranh vẽ mà cố vẻ ngượng cười tôi rất buồn lòng, lẽ nào tôi thật phải tiếp tục vẽ những bức tranh như vậy sao? Cho đến một ngày, trong ánh mặt trời sáng chói bỗng ào đến một cơn mưa nhỏ. Cơn mưa nhỏ đó cũng là định mệnh đưa cô ấy đến với tôi và khuôn mặt bấy lâu nay tôi chờ đợi cuối cùng cũng đã xuất hiện. Từ ngày hôm ấy, con tim tôi luôn xao xuyến một cách kỳ lạ. Tôi mong ước ngày nào cũng được gặp Su Eun, nhưng cô ta lại luôn giấu khuôn mặt thật của mình sau bộ đồ búp bê bên ngoài. Tôi muốn biết nhiều hơn về cô ấy nhưng lại không dám đeo đuổi quá sát, sợ rằng rồi cô cũng như cơn mưa nhanh chóng qua đi. Vào ngày tôi muốn mở cánh cửa trái tim của Su Eun, tôi ngồi chờ đợi bên trong công viên, con tim thì cứ đập loạn nhịp. </p>
<p><b>Ahn Su Eun: Có lẽ, chàng trai ấy mở được con tim đã khóa trái của tôi?</b> </p>
<p>Công việc của tôi là mặc bộ đồ búp bê của một nhân vật cổ tích trong khu vui chơi giải trí. Tính tình hoạt bát của tôi khiến mọi người không ngờ rằng tôi là một cô gái có khiếm khuyết về nói và nghe. Hôm ấy, tôi được một chàng lính cứu hỏa dũng cảm cứu sống mình khỏi ngọn lửa lớn nhưng cũng từ đó trở đi tôi không còn nghe được âm thanh trên thế giới này, không thể nói được thứ ngôn ngữ mà mình vốn có. Tuy vậy tôi vẫn không tuyệt vọng, vẫn yêu đời dù nỗi đau trong lòng không thể nào biến mất đi được. Cho nên tôi đã chọn công việc này, mặc bồ đồ của nhân vật trong truyện cổ tích, đeo mặt nạ, cùng vui đùa với các bạn nhỏ trong công viên. Phải chăng điều ấy sẽ giúp cho con tim tôi được thanh thản? Tôi cũng không biết nữa. Chàng trai ấy có vẻ như rất quan tâm đến tôi càng khiến cho tôi lo sợ. Mỗi một lời của anh ấy tôi không thể lắng nghe. Thật ra tôi mong muốn biết bao có thể cởi bỏ lớp mặt nạ này để anh có thể nhìn thấy khuôn mặt của tôi, nhưng tôi lo sợ rằng mối tình đầu của mình sẽ mau chóng biến mất giống như xe ngựa của cô bé Lọ Lem biến thành quả bí đỏ. Đối với tình yêu, càng gần nó một chút thì tôi lại càng thêm phần khát khao. Anh ấy ngồi chờ tôi bên trong công viên, nhưng tôi có thể lưu lại ấn tượng tốt đẹp nhất cho anh ấy chăng? Chỉ trong một ngày mà con tim tôi lượn vòng giữa thiên đường và địa ngục biết bao nhiêu lần&#8230; </p>
<p><b>Lời tỏ tình thứ tư: Xin lỗi</b> </p>
<p><i>Con trai yêu quý của mẹ, mẹ không thể nào mãi ở bên con</i> </p>
<p><b>Yeom Ju Young: Tôi lúc nào cũng bận rộn, đối với con tôi mà nói, tôi không phải là một người mẹ tốt.</b> </p>
<p>Tôi là một nhà thiết kế và có lẽ cũng là một bà mẹ bận rộn nhất trên thế gian này. Mỗi ngày dù có bận rộn đến đâu tôi cũng đều chuẩn bị bữa ăn sáng cho chồng và con trai tôi, rồi đưa chồng đến công ty, đưa con trai đến trường học. Đối với một người hay chạy ngược chạy xuôi như tôi thì một ngày 24 tiếng đồng hồ quả thật quá ngắn ngủi. Trong ánh mắt của con trai, tôi là một người mẹ bận rộn. Không có thời gian dạy dỗ cho con trai, thậm chí đến một nụ hôn dành cho con trai cũng không có được. Hôm qua, tôi được gọi đến trường của Hui Chan, cô giáo đã cho tôi xem một bức tranh nhật ký của con trai mình. Người bên trong bức tranh ấy là tôi, mỗi ngày say khướt về nhà nằm ngủ, lại hay cãi vã với chồng mình. Nhìn vào khuôn mặt đầy những lời nói dối của con trai, tôi rất đau lòng. Con trai của tôi ơi, trên thế gian này không có thứ gì quan trọng hơn con cả, con có thể nào hiểu được tấm lòng của mẹ không? Con trai ngoan của mẹ, mẹ xin lỗi con. </p>
<p><b>Park Hui Chan: Tôi biết rằng nói dối là một điều tồi tệ, nhưng không có mẹ thì càng tồi tệ hơn.</b> </p>
<p>Năm nay tôi được 8 tuổi, học tiểu học năm thứ 2. Hôm nay là ngày mẹ đến đón tôi trễ nhất, những bạn học khác đã về cùng với mẹ, chỉ còn mỗi mình tôi bơ vơ ở nơi đây. So với tôi, chắc là mẹ yêu thích công việc hơn tôi? Không thể chơi cùng tôi, cũng không giống mẹ của các bạn khác mặc bồ y phục xanh lá đứng thổi còi quản lý giao thông trước cửa trường. Hình như tôi có chút hận mẹ. Nếu như mẹ luôn nghĩ về tôi có phải tốt hơn không? Nếu như mẹ có thêm nhiều thời gian vui chơi cùng tôi thì tốt biết bao? Mỗi đêm khi tôi vẽ những bức tranh nhật ký, tôi bắt đầu nói dối. Tôi vẽ mẹ trở thành một người mẹ xấu, mỗi ngày uống rượu say mới trở về nhà, còn cãi vã với cha tôi. Hìhì, vẽ như vậy thì mẹ sẽ bị cô giáo la rầy đúng không? Nhưng thật kỳ lạ, trong lúc tôi viết nhật ký, tôi đau lòng và khóc rất nhiều. Tại sao tôi khóc ư? Tôi cũng không biết nữa. </p>
<p>Một mùa thu nữa lại trôi qua&#8230; </p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2006/08/loi-to-tinh-mua-thu-em-yeu-anh-cam-thong-cam-on-va-xin-loi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những kẻ thù của Batman</title>
		<link>http://www.mbteller.com/article/2005/08/nhung-ke-thu-cua-batman/</link>
		<comments>http://www.mbteller.com/article/2005/08/nhung-ke-thu-cua-batman/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 11 Aug 2005 23:58:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>doc_co_cau_bai</dc:creator>
		
		<guid isPermaLink="false"></guid>
		<description><![CDATA[Joker Joker xuất thân là một trùm xã hội đen và cũng là kẻ đã giết bố mẹ của Batman. Song, bối cảnh của Joker trong truyện tranh không được huy hòang như thế. Thật ra hắn chỉ là một diễn viên hài hạng xoàng, sống nghèo khổ, Để thóat khỏi khốn khó, Joker đã [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><b>Joker</b></p>
<p><img class="alignleft size-full wp-image-1333" title="1_copy8.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2005/08/1_copy8.jpg" alt="" />Joker xuất thân là một trùm xã hội đen và cũng là kẻ đã giết bố mẹ của Batman. Song, bối cảnh của Joker trong truyện tranh không được huy hòang như thế. Thật ra hắn chỉ là một diễn viên hài hạng xoàng, sống nghèo khổ, Để thóat khỏi khốn khó, Joker đã đi ăn cướp. Sự xuất hiện của Batman khiến âm mưu của hắn bị bại lộ, hắn đã nhảy xuống một hồ hóa chất để tự tử. Joker không chết mà biến thành một người khác, có tóc xanh, mặt trắng, luôn ôm mối thù  với Batman. Đối với Joker, Batman là đối thủ không dễ xơi nhưng ít nhất, hắn đã hai lần thắng Batman. Năm 1988, Joker đã làm cho Batgirl bán thân bất tọai, phải rút về hậu trường xử lý công tác tình báo. Lần khác, vào năm 1989, hắn đã gài bẫy và giết chết cộng tác đắc lực của Batman  Jason Todd, khiến Batman phải đơn độc ứng chiến khó khăn với kẻ thù</p>
<p><b>Catwoman</b></p>
<p><img class="alignright size-full wp-image-1334" title="2_copy47.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2005/08/2_copy47.jpg" alt="" />Tên thật của Catwoman là Selina Kyle. Có thể nói đây là nhân vật nữ được công chúng ái mộ nhất trong truyện tranh Batman. Theo ý kiến của chủ biên các tập truyện riêng về Catwoman thì bà là một nữ điệp viên thần kỳ, vừa chính vừa tà, lại có sức hấp dẫn mãnh liệt. Lúc mới ra đời, Catwoman mang tên The Cat, là tên trộm cao siêu từng quay Batmannhư dế. Sau này, trong một cuộc giao tranh với Batman, bà đã thể hiện mặt hiền lương của mình, lấy số châu báu cướp được đổi mạng sống cho Robin với Joker. Thế là giữa bà và Batman nảy nở một tình yêu. Trong bộ truyện tranh mới về Batman, họa sĩ Frank Miller đã viết lại tiểu sử của Catwoman: bà vốn là một kỹ sư, vì bảo vệ người thân và người chị là nữ tu, đã theo Ted Grant học võ. Sau khi tu hành chính quả, bà khóat bộ áo da hình mèo, biến thành người mèo bước vào giang hồ.</p>
<p><img class="alignleft size-full wp-image-1335" title="twoface3_1097221604000.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2005/08/twoface3_1097221604000.jpg" alt="" /><b>Two-Face</b></p>
<p>Tên thật của Two-Face là Harvey Dent, lúc mới xuất hiện là cộng sự đặc lực của Batman, từng ra tay trừng trị không ít tên tội phạm. Nhưng sau đó cái ác trong con người hắn nổi lên, vì thế Batman đã không chịu hợp tác với hắn. Một lần kia, khi Harvey Dent lên pháp đình tố cáo tội của tên trùm Boss Moroni, hắn bị Boss Moroni tạt acid, khiến một nửa mặt bị biến dạng. Từ bệnh viện ra, Harvey luôn bị gương mặt xấu xí của mình ám ảnh, cuối cùng tạo ra hai tính cách trong một con người. Khi trở lại giang hồ bằng bộ mặt như thế, hắn bị đẩy vào hết mâu thuẫn này đến mâu thuẫn khác. Mỗi khi quyết định điều gì quan trọng, hắn luôn gặp khó khăn. Song, Two-Face có khả năng vạch kế họach rất tốt, đồng thời vốn từng nghiên cứu tội phạm học nên trở thành đối thủ đáng gờm của Batman.</p>
<p><img class="alignright size-full wp-image-1336" title="4_copy47.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2005/08/4_copy47.jpg" alt="" /></p>
<p><b>Riddler</b></p>
<p>Tên thật của Riddler là Edward Nigma. Lúc mới xuất hiện, anh ta là một tên lường gạt thông minh, nhưng phạm tội ngày càng nhiều nên trở thành gã tội phạm ẩn ngữ nguy hiểm. Mỗi khi hành động, hắn đều để lại một dấu hiệu vô nghĩa để thách thức Batman.</p>
<p><img class="alignleft size-full wp-image-1337" title="5_copy42.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2005/08/5_copy42.jpg" alt="" /><br />
<br /><b>Penguin</b></p>
<p>Tên thật của Penguin la Oswald Chesterfield Cobblepot. Trong số các đối thủ của Batman, Penguin là một gã có tâm lý phức tạp, phạm tội không vì tiền hay vì quyền lực bởi hắn rất giàu. Nhiều phen khiêu chiến Batman chẳng qua để được Batman chú ý. Vũ khí lợi hại nhất của Panguin là chiếc dù thiên biến vạn hóa (vừa có thể là súng, là dao, vừa biếtphun lửa, hay làm vật thể bay). Tuy vậy, có một vũ khí lợi hại hơn hắn thưởng sử dụng là đánh vào tôn chỉ không bao giờ giết người từ sau lưng của Batman.</p>
<p><img class="alignright size-full wp-image-1338" title="6_copy37.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2005/08/6_copy37.jpg" alt="" /><br />
<br /><b>Scarecrow</b></p>
<p>Tên thật của Scarecrow là Jonathan Crane. Ngay từ nhỏ, hắn đã ốm như cây tre, mọi người ghẹo hắn là gã người rơm. Do tình cờ đuổi được một bầy chim nên thú giải trí lý tưởng thuở bé của hắn là làm người rơm. Lớn lên Scarecrow say mê nghiên cứu tâm lý học, trở thành giáo sư, đồng thời tìm cách trả thù vào những kẻ đã cười vào mũi mình. Hắn đã sử dụng fear gas  một lọai gas do hắn phát minh để tiến hành kế họach phạm tội.</p>
<p><img class="alignleft size-full wp-image-1339" title="7_copy31.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2005/08/7_copy31.jpg" alt="" /><br />
<br /><b>Clayface</b></p>
<p>Nhân vật này luôn bị thay đổi nên không có ngạoi hình cố định. Lúc đầu, hắn là diễn viên tên Basil Karlo. Kế đó là gã Matt Hagen có khả năng biến hình, rồi cô gái có tài biến thành các lọai sinh vật tên Sandra Fuller.</p>
<p><img class="alignright size-full wp-image-1340" title="8_copy24.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2005/08/8_copy24.jpg" alt="" /></p>
<p><b>Poison Ivy</b></p>
<p>Tên thật của Poison Ivy là Pamela Isley. Cô ả được xem là người kế thừa của người đàn bà mèo, yêu Batman nhưng bị anh cự tuyệt nên trở thành một phụ nữ thất tình nguy hiểm. Sau một lần thử nghiệm, Ivy đã thay đổi được cấu trúc của máu, khiến không có chất độc nào giết được ả. ả còn lợi dụng kiến thức thực vật học của mình để điều chế thuốc độc, ngay đến nụ hôn ngọt ngào của ả cũng có độc tố.</p>
<p><b>Scarface &#038; Ventriloquist</b></p>
<p>Đây là hai tên tù nguy hiểm. Ventriloquist luôn thực hiện theo lệnh của Sarface. Nếu như Sarface là một tên trùm của thế giới đen thì Ventriloquist chỉ là tên tép riu. Song chúng không thể tách rời nhau khi hành động.<img class="alignleft size-full wp-image-368" title="9_copy16.jpg" src="http://www.mbteller.com/wp-content/uploads/2005/08/9_copy16.jpg" alt="" /></p>
<p><b>Bane</b></p>
<p>Bane là nhân vật xuất hiện gần đây. Vì thay cha trả thù, ngay từ nhỏ hắn đã ra vào nhà giam như cơm bữa. Lớn lên trong hòan cảnh ấy, Bane có tính cách của một gian hùng. Sau một cuộc thử nghiệm huyết thanh trong tù, Bane đã trở nên có khả năng đặc biệt và có tham vọng thống trị thiên hạ. Đối thủ đầu tiên của hắn là Batman. Chính hắn đã giúp Riddle, Scarecrowthóat khỏi trại giam. Một lần, Bane đã đánh gãy xương Batman, khiến anh phải nằm yên một chỗ mấy tháng liền.</p>
<p><i>Tổng hợp từ bài viết của Tuyết Lan trên báo DAKT</i></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.mbteller.com/article/2005/08/nhung-ke-thu-cua-batman/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

