Author Archive

Review: Đừng đốt (2009)/ Ôi Sài Gòn (2009)

Saturday, February 6th, 2010

(từ trái sang): Đoan Hoàng (đạo diễn phim ôi Sài Gòn), Gianni (phiên dịch cho đạo diễn Đặng Nhật Minh), đạo diễn Đặng Nhật Minh, giáo sư David James, trưởng bộ môn Phê bìh lý luận phim ở trường USC

Trường tui USC tổ chức chiếu hai bộ phim Việt Nam, một phim truyện của đạo diễn người Việt Nam: Đừng đốt của Đặng Nhật Minh, một phim tài liệu của đạo diễn Việt Kiều: Ôi Sài Gòn của Đoan Hoàng. Cả hai phim, theo nhiều review tui đọc, đều khiến người xem rơi nước mắt. Bài viết này không hẳn là review hai bộ phim này, mà có lẽ nó gần với tản mạn sau khi xem hai phim hơn...

1. Khi bay qua Missouri để đi roadtrip hồi cuối năm ngoái, tui cầm theo một cuốn sách đã mua từ lâu mà chưa bao giờ đọc: Bí mật cuộc đời người lính Mỹ làm "sống lại" Đặng Thùy Trâm và cuộc đi tìm Nguyễn Trung Hiếu trên đất Mỹ. Đó là cuộc đời của Fred Whitehurst, và những ghi chép của ông, những câu chuyện về hành trình trao trả lại cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm cho gia đình, và hành trình tìm người phiên dịch viên đã nói câu nói 'Đừng đốt, trong đó đã có lửa'.
Thật thú vị khi đọc những câu chuyện nhỏ mà Fred kể về thời thơ ấu, thời niên thiếu và gia đình của mình trước khi ông sang Việt Nam tham chiến. Đặc biệt là những câu chuyện về mẹ ông và cách bà dạy những đứa con trai của mình. "Cô có biết chim mẹ đẩy chim con ra khỏi tổ để tập bay không? Đôi khi những đứa trẻ tự gây tổn hại cho chúng, và tôi phải sống với sự thực đó, bởi vì tôi không muốn chúng phải dựa vào tôi (...) Chúng tôi yêu thương nhau, quan tâm tới nhau. Khi chúng tôi đau buồn hay khó khăn, chúng tôi đến với nhau, nhưng thời gian còn lại, chúng tôi cho nhau những khoảng tự do"...
Cũng thấy thú vị khi đọc cuốn sách này trên máy bay đi Missouri, tui đã nghĩ đến cảm xúc của người lính Mỹ đã gìn giữ cuốn nhật ký, nghĩ đến những trăn trở của ông, hay về số phận của người phiên dịch viên, hay về khoảnh khắc mà mẹ của Đặng Thùy Trâm nhận được cuốn nhật ký của con mình, và tui đã vài lần chảy nước mắt.
Tui chưa bao giờ đọc hết nổi của nhật ký Đặng Thùy Trâm, vì sự thật, với tui, nó được viết bằng một giọng văn đều đều, và tui không đủ kiên nhẫn để đọc hết. Thật buồn khi nghĩ, ở chừng mực nào đó, tui lại chia sẻ nhiều hơn với một người lính Mỹ. Nhưng điều đó không có nghĩa tui không xúc động khi đọc cuốn nhật ký. Trong những phần tui đọc, chủ yếu là những trang đầu của nhật ký, tui thấy cuộc sống, lý tưởng của chị Trâm trong sáng và thánh thiện. Có nhiều đoạn tui đọc và thấy buồn vô cùng, nhất là đoạn về M., người tình đã đi theo tiếng gọi của lý tưởng và bỏ rơi lại tình yêu của mình, người mà vì anh, chị Trâm đã vào rừng chiến đấu... Đâu đó có cả những nỗi buồn của chị Trâm mà tui nghĩ rằng, những người như tui cũng chia sẻ và đồng cảm, nhất là trong giai đoạn xã hội này. Như khi chị Trâm nói về việc bị xem là tiểu tư sản vì vẫn còn yêu hoa và trân trọng cái đẹp. Chị thà bị xem là tiểu tư sản để được sống thật, còn hơn trở nên khô cứng chai sạn. Ôi, chị Trâm không biết rằng, cách đây 10 năm thôi, người ta vẫn nghĩ như thế. Có lần đi làm công tác xã hội với Thành Đoàn cùng báo Mực Tím, đám Thông Tín Viên tụ tập ngồi chơi đã bị một bạn cán bộ Đoàn chê trách 'các bạn thật tiểu tư sản'... Nỗi buồn của chị Trâm đâu chỉ có thời ấy mà vẫn còn lan đến ngày sau...

Chẳng hiểu vì sao, tui có ý nghĩ thật khập khiễng, từ "tiểu tư sản" trong thời chiến giống từ "phản động" trong thời bình... Chị Trâm yêu hoa, còn hôm nay người ta yêu dân chủ, và họ đều sẽ bị xem là chưa thật sự sống hết mình vì lý tưởng...

Đặng Thùy Trâm và Fred Whitehurst thật

2. Câu chuyện về hành trình trả lại cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm là một câu chuyện thú vị - đó là lý do mà tui mua cuốn sách trên, thay vì mua cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm (thật ra thì mẹ tui hình như mua mấy cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm rồi nên tui cũng chẳng mua làm gì), và tui nghĩ, làm một bộ phim về hành trình này thú vị biết mấy. Hay đúng hơn, làm phim về Fred Whitehurst sẽ rất hay, nhất là về phần đời gắn bó với cuốn nhật ký. Đó là khi tui chưa biết đạo diễn Đặng Nhật Minh cũng làm điều đó. Tui cứ nghĩ là ông sẽ làm phim về cuộc đời Đặng Thùy Trâm mà thôi.
Dĩ nhiên, đạo diễn Đặng Nhật Minh làm bộ phim Đừng đốt về Đặng Thùy Trâm chứ không phải về Fred Whitehurst. Có thể sau này, tui sẽ làm bộ phim về Whitehurst, vì tui rất xúc động khi đọc cuốn sách về ông.
Trong hành trình này, có rất nhiều điều kỳ lạ xảy ra, như thể linh hồn chị Đặng Thùy Trâm đã dẫn lối Fred. Thật nhân ái làm sao, khi mà hai gia đình của Fred và của Trâm trở thành một đại gia đình, Fred trở thành đứa con nuôi của gia đình họ Đặng... Nó mở ra một cái nhìn về con người Việt Nam rất khác những dân tộc khác trên thế giới. Khi tui kể câu chuyện này cho bạn bè quốc tế của tui nghe, họ ngạc nhiên. Họ hỏi, làm sao một bà mẹ Việt Nam lại có thể tha thứ cho những người lính Mỹ đã bắn chết con bà, và còn nhận đó là con nuôi? Tui bảo, vì người Việt Nam đã move on, họ tiếp tuc sống và bỏ qua quá khứ, dù có thể họ sẽ không bao giờ quên quá khứ.

Minh Hương trong vai Đặng Thùy Trâm

3. Đừng đốt cũng kể một phần về hành trình trao trả lại cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm của Fred. Đó là một sự lựa chọn khôn ngoan. Tiếc thay, bộ phim không đem đến cho tui cảm xúc mà tui từng có khi đọc hai cuốn sách. Có nhiều điều làm tui thất vọng về bộ phim. May mắn là đã được nghe mọi người ở nhà khen chê nên tui không có một chút kỳ vọng gì vào bộ phim - nói đúng hơn là tui nghĩ nó sẽ rất là dở luôn đó, nhất là sau khi nó đoạt giải Bông Sen Vàng thì tui nghĩ chắc nó phải thuộc hàng dở kinh điển chứ không phải hạng thường =)) - nên khi thấy thiệt ra phim cũng không có đến nổi dở lắm mà sao mọi người chê nó dữ vậy bay!!! Các bạn đừng đùa, có mấy đoạn tui cũng thấy xúc động nha, và có bạn H bảo là bạn ấy còn rơi nước mắt nữa cơ...

Có điều tui tiếc và thất vọng vì thật ra Đặng Nhật Minh làm Bao giờ cho đến tháng 10, Thương nhớ đồng quê hay hơn thế này nhiều lắm... Mà tui nghĩ phim lẽ ra phải hay hơn, có thể làm hay hơn....

Mathew M.  trong vai Fred thời trẻ

4. Có 4 điều tui thấy phim này dở: diễn xuất, thoại, dựng phim và âm nhạc.

a. Nói về âm nhạc - bản thân những bài nhạc trong phim khá hay nếu nó chỉ đứng một mình nó. Nhưng nhạc phim đòi hỏi phải ăn khớp với bộ phim - cũng như Những nụ hôn rực rỡ nghe nhạc không thì thấy không hay nhưng xem phim rồi thấy nhạc hay hơn gấp bội (tui nghe bản Em là ai từ hồi tháng 7 rùi tui nghĩ, trời, nhạc nghe gì dở vậy hehehe, nhưng coi phim xong thấy nó hay ghê). Trong khi đó, nhạc trong phim Đừng đốt được sử dụng rất tùy tiện. Đáng nói nhất là âm nhạc cố gắng dẫn dắt ép uổng cảm xúc người xem - nhiều đoạn chẳng có gì nhưng nhạc thì vô cùng melodrama lâm ly bi đát để tạo hiệu quả khiến người ta mủi lòng, đôi khi trở nên sống sượng và hài hước.

b. Dựng phim không làm câu chuyện vốn khá phức tạp về mặt tổ chức thời gian/ không gian (quá khứ vs hiện tại/ Mỹ vs Việt Nam) đơn giản hơn mà lại làm mọi thứ rối rắm. Chẳng biết chị Trâm chết trong trận nào - trận đầu tiên khi bom thả vào ngôi làng ở đầu phim có phải là trận sau đó chị Trâm bị bắn trong rừng không?; Fred có mặt trong trận càn giết chết chị Trâm hay không, nếu không tại sao trong bệnh xá mà Fred đến lại có cuốn nhật ký của chị Trâm và cả cây đèn dầu?; Tại sao đoạn trước chị Trâm mới khóc 'mình sống ở đây có một mình' mà ngay cảnh sau thấy bom đạn thả xuống, dân chúng trong làng chạy ra túa lúa và người chết như rơm ngay cạnh cái bệnh xá của chị ấy?

c. Lời thoại thì khá là 'on the note' - tức là nghĩ sao nói vậy, một kiểu thoại diễn giải hơn là thoại của phim. Vì phim trích nhiều đoạn nhật ký - một kiểu bày tỏ nội tâm bằng lời nói - nên thoại phim lẽ ra càng cần phải mang nhiều subtext hơn. Khi nghe đoạn bà mẹ của Fred lúc ăn tối hỏi 'Thế con đi chiến trường về có mang quà gì về không? Đi ba năm mà không mang quà gì về ư?' xong anh Fred nói 'Có, con có mang một cuốn nhật ký của một cô gái, một kẻ thù của chúng ta', xong anh cúi xuống lấy cuốn nhật ký lên, trong rạp khúc khích tiếng cười... Khá nhiều tiếng cười khúc khích như thế vang lên trong suốt phim bởi những câu thoại ngô nghê và tẻ nhạt như thế... Một trong những cảnh khán giả cười nhiều nhất lại chính là cảnh quan trọng của phim - khi anh phiên dịch ngăn Fred lại mà bảo 'Đừng đốt, trong đó đã có lửa'...

d. Có lẽ vì bất đồng ngôn ngữ nên các diễn viên nước ngoài đóng rất dở so với các diễn viên Việt Nam đóng cũng đơ đơ... Được một điểm Minh Hương trong vai Đặng Thùy Trâm có nét hồn nhiên trong sáng, đóng những cảnh chị chạy tung tăng cũng khá ổn. Còn lại thì diễn viên đóng khá mờ nhạt và yếu...

5. Nói thêm là khán giả Mỹ, rất lịch sự khi lên đặt câu hỏi với đạo diễn với những lời ngợi khen, đều cảm thấy đoạn phim về gia đình Fred ở Mỹ 'rất là Việt Nam". Bà J., giáo sư đứng ra tổ chức chương trình, nói với tui là bà nghĩ cảnh đó do đạo diễn tự viết ra theo trí tưởng tượng của người Việt Nam về gia đình Mỹ, chứ thiệt ra ở Mỹ không có như vậy. Hai chú bạn người Mỹ của tui cũng nói thế. Cũng nói thêm là phim này quay ở Việt Nam khá đẹp mà quay cảnh ở Mỹ thì khá xấu. Không chỉ quay xấu mà các đoạn ở Mỹ là những đoạn khán giả Mỹ cười rúc rích nhiều nhất - có lẽ vì họ thấy khiên cưỡng, giả tạo và không thật. Không trách được đạo diễn vì thật ra Mỹ làm phim về Việt Nam thì mấy cảnh Việt Nam nó cũng làm gớm thế thôi. Tuy nhiên, phải nói là những đoạn anh em nhà Fred lôi cuốn nhật ký ra mọi lúc mọi nơi quá sức hài hước. Đi ăn tối cũng kè kè cuốn nhật ký bên cạnh, chờ mẹ hỏi là lôi ra ngay. Đi câu cá cũng kè kè bên cạnh, chờ em hỏi là lôi ra ngay. Rất là tiện lợi!!!

6. Không lẽ chê hết cái phim đoạt giải Bông Sen Vàng?

Thật ra trong phim có vài cảnh quay đẹp mắt, vài cảnh quay lãng mạn. Chẳng hạn như cảnh chị Trâm chạy về thăm mẹ. Cảnh chị Trâm hiện hồn về lấy cuốn nhật ký từ túi của Fred. Cảnh xe đạp chạy trên đường phố Hà Nội.

Có vài khoảnh khắc xúc động.

Nhưng mọi thứ quá rời rạc, chắp vá và mờ nhạt...

7. Hài hước là phần phụ đề tiếng Anh của phim. Khá nhiều từ dịch sai trong phim này, khiến khán giả Mỹ hoang mang tột độ. Cao điểm là đoạn cuối phim, khi giọng chị Trâm đọc 'Mẹ ơi, trong ngày khải hoàn, sẽ không có con gái của mẹ', thì phụ đề dịch thành 'In the apocalypse, your daughter will be missed'... (ngày khải hoàn không biết sao dịch thành apocalypse, tức là ngày tận thế!!!). Chưa kể đến đoạn ending credit, có đoạn cảm ơn bộ tư lệnh trung ương, quân đội nhân dân Việt Nam và chính phủ đã giúp đỡ hỗ trợ bộ phim, thì tự nhiên không thèm dịch, trong khi các lời cảm ơn trước đó đều được dịch hết, khiến cho khán giả Mỹ hết sức tò mò ngơ ngác!!!

Đạo diễn Đặng Nhật Minh và Đoan Hoàng

8. Phần giao lưu khá thú vị, tiếc là có mấy đoạn chị phiên dịch dịch sót lời của đạo diễn Đặng Nhật Minh. Đạo diễn cũng có sự hài hước, mỉa mai châm biếm. Khi được hỏi, phim này chiếu ở VN có ăn khách không, đạo diễn ĐNM trả lời rằng, phim so với các phim giải trí Hollywood thì không bằng. Phim của tui ra mắt hồi hè, đụng độ với Transformers 2, nên bị đè bẹp. Cũng may là nó ra hồi hè, chứ mà ra mắt vào cuối năm thì còn chết nữa vì đụng Avatar! Hỏi, kinh phí làm phim có được hãng phim Mỹ nào tài trợ không? Đáp: Phim của tui được Pháp, Nhật tài trợ, nhưng không có tài trợ nào từ Mỹ hết, chắc vì làm phim nói về chiến tranh với Mỹ. Hỏi: tôi nghe nói phim We were soldiers bị cấm chiếu ở Việt Nam và một diễn viên Việt Nam đóng phim đó bị cấm đóng phim và bị làm khó dễ. Đáp: thật ra thì phim đó nói xấu Việt Nam nên không ai nhập về chiếu cả, vì chiếu thì khán giả Việt Nam cũng không có thích, chứ đâu có bị cấm! Hỏi: Vậy các phim Mỹ làm về chiến tranh Việt Nam có được chiếu ở Việt Nam không? Đáp: chỉ có một phim duy nhất được chiếu là phim Trung Đội, mà là chiếu trên TV, còn lại không có phim Mỹ nào về chiến tranh Việt Nam chiếu ở Việt Nam cả. (thông tin này khá sai lệch vì phim Người Mỹ trầm lặng mà ĐNM làm phó đạo diễn thật ra có chiếu ở ngoài rạp, ngoài ra Sinh ngày 4 tháng 7, Trời và đất đều có chiếu trên truyền hình Việt Nam).

Gia đình Đoan Hoàng khi vừa sang Mỹ (www.ohsaigon.com)

9. Phim thứ hai là phim tài liệu Ôi Sài Gòn, kể về câu chuyện của gia đình Đoan Hoàng, một cô gái Việt Kiều cùng cha mẹ di tản sang Mỹ ngay trước khi cuộc chiến tranh kết thúc. Ba của Đoan làm việc cho chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Gia đình cô lên được chuyến may bay cuối cùng của Mỹ rời khỏi Việt Nam. Họ định cư ở Kentucky, và là gia đình Việt Nam duy nhất ở đó. Họ bỏ lại phía sau Vân, đứa con riêng của mẹ Đoan. Năm đó Đoan ba tuổi. Chị Vân của Đoan vượt biên và đoàn tụ với gia đình vài năm sau đó. Rồi chị ra riêng sau một năm chung sống.

Đoạn muốn hiểu hơn về gia đình của mình. Cô bắt đầu phỏng vấn ba, mẹ, anh, chị của mình, về tâm sự của họ. Ở Mỹ, cô hiểu hơn về ba mình với những cuộc trò chuyện. Ông vốn ít nói. Ông đi làm về, rồi ngồi chơi solitari (trò đánh bài trên máy tính) một mình. 'Cuộc đời ba đã chết rồi. Ở đây cái gì cũng khác. Khác biệt ngon ngữ, khác biệt văn hóa. Không người thân, không bạn bè'... Vì lẽ đó, ba của Đoan càng hận cộng sản, bởi với ông, họ đã cướp mất đất nước của ông, mà quan trọng hơn, đã cướp đi cuộc đời của ông. Ở Mỹ, ông chẳng là ai. Ông đâu muốn đi, nhưng vì ở lại thì chết, gia đình sẽ hoạn nạn, nên đành phải đi, phải bỏ quê hương, bỏ gia đình mà ra đi. "Có ai mà muốn từ bỏ quê hương của mình đâu con"

Khi về Việt Nam lần đầu tiên, ba của cô không về cùng vì ông thề không bao giờ về khi 'nước còn mất', Đoan bất ngờ khi biết rằng mình không chỉ có một người chú cũng đi lính miền Nam công hòa, đã tự chặt ngón tay để không thể bóp cò súng, mà còn có cả một ông bác mà ba của cô chưa từng nhắc đến - một người bác bên kia chiến tuyến, một người bác cộng sản.

Khi trở về Mỹ, cô còn khám phá ra nỗi lòng của chị Vân, người con riêng của mẹ, về nỗi mặc cảm tủi phận con riêng của chị mình. "Chị không bao giờ bỏ con của chị. Mẹ nào mà bỏ con mình chứ', Vân nói. Cô dằn vặt bởi cô đã bị bỏ lại năm xưa. Cô ôm trong lòng một mối hận mẹ của mình đã bỏ mặc mình, không bao giờ dám nhận mình là con gái vì 'ổng (ba của Đoan) không có ưa chị. Ổng không có thích quá khứ của mẹ, mà chị là quá khứ của mẹ"...

Gia đình Đoan cùng nhau trở về Việt Nam lần nữa. Lần này, cả ba Đoan, cả chị Vân đều đi...Thế giới nội tâm và những xung đột trong gia đình của cô dần hé mở. Đó cũng là xung đột tiêu biểu cho cả một thế hệ người Việt Nam. Hành trình hàn gắn lại gia đình của Đoan bắt đầu từ đây. Có những lúc, tưởng chừng như những vết thương sẽ không thể nào hàn gắn...

Đoan Hoàng, chị Vân và mẹ

10. Tui khá xúc động khi xem bộ phim tài liệu này, bởi sự chân thật của nó. Điều khá mỉa mai là trong khi bộ phim truyện Đừng Đốt lại được kể với giọng kể đều đều không kịch tính, như thể một phóng sự tài liệu (chứ không phải phim tài liệu) về hành trình trao trả cuốn nhật ký với những dữ kiện a b c, thì Ôi Sài Gòn lại gay cấn xung đột kịch tính như một phim tâm lý xã hội, mà đỉnh điểm là khi hai mẹ con cuối cùng đã đối mặt nhau để nói ra hết những uất ức trong lòng của họ. Nếu như xem đây là một đoạn phim truyện, thì thoại của đoạn này thể hiện tiêu biểu cho một đoạn phim hay. Khi mà đứa con gái nói với mẹ của mình 'Tại sao mẹ bỏ con?', thì câu hỏi đó không phải là câu hỏi cần tìm câu trả lời, mà ý nghĩa thực sự của nó, là con cần sự quan tâm của mẹ. Người mẹ đau đớn quay lại, nói 'phải, tao bỏ mày đó, bởi vì tao còn cả một gia đình để chăm lo, tao còn phải đi làm để kiếm miếng ăn cho cả cái nhà này', dù ngoài miệng nói rằng mình bỏ con, nhưng điều trong lòng bà muốn nói là tại sao con không hiểu cho mẹ. Không ai trong số họ nói ra điều họ thật sự nghĩ... Những ý nghĩa phía đằng sau bề mặt của câu nói mới thực sự đem đến sự hấp dẫn cho một đoạn đối thoại trong một bộ phim. Ngay cả với phim tài liệu.

Review: Những nụ hôn rực rỡ (2010)

Sunday, January 31st, 2010

Không phải tui thiên vị cho Những nụ hôn rực rỡ, nhưng đây là phim Tết duy nhất mà tui xem nên sẽ là phim Tết duy nhất được review trên blog.

1. Musical - Ca vũ kịch - không phải là thể loại phim ăn khách. Bằng chứng là mãi đến Mamma Mia! thể loại này mới có một cú đột phá về doanh thu, còn trước đó những Moulin Rouge hay Chicago hay Dreamgirls đều khá ế ẩm nơi phòng vé, hoặc doanh thu chỉ tàm tạm trên dưới 100 triệu đôla. Musical cũng không phải là thể loại phim dễ làm: nó đòi hỏi diễn viên phải vừa hát vừa múa vừa diễn, người viết lời ca khúc phải vừa đảm bảo được vẻ đẹp của lời bài hát nhưng chuyển tải được thoại của bộ phim. Trong nhiều trường hợp, một ca khúc sẽ được nhiều nhân vật trong phim cùng hát, nhưng cùng một nội dung nghĩa đen, mỗi người hát lại thổi vào đó một ý nghĩa khác. Một ví dụ để bạn dễ hình dung: trong Across the universe, ca khúc I want you được trình bày trong đoạn những thanh niên bị bắt đi lính, mà "I want you" (Ta muốn ngươi) trở thành lời kêu gọi tổng động viên của chính phủ Mỹ. Cũng ca khúc ấy, Prudence hát lại trở thành tâm sự của một cô gái dành cho một cô gái khác (I want you thành Ta muốn em).

2. Với tiếng Anh, I (tôi, ta, tao, anh, em, mình, tui) và You (bạn, ngươi, mày, em, anh, đằng ấy, các bạn) dễ dàng chuyển từ người này sang người kia, hai người cùng hát một câu nhưng có thể mang ý nghĩa khác. Điều đó không dễ dàng khi đem sang tiếng Việt. Vì vậy khi Dũng khùng bắt tay vào làm Những nụ hôn rực rỡ, tui rất là nghi ngờ không biết Dũng sẽ làm thế nào. Vậy mà Dũng làm được. Những ca khúc 'Ai cũng có thể' hay 'Ai cũng có nỗi niềm riêng' được từng nhân vật trong phim hát, mỗi người trong họ lại mang một nỗi niềm, một tâm sự, một hoàn cảnh để đem đến cho ca khúc một ý nghĩa riêng.

3. Câu chuyện của Những nụ hôn rực rỡ khá đơn giản - bạn có thể tìm thấy trong hàng trăm bộ phim thế giới đã được làm, từ 7 Samurais đến Bug's life. Đó là những người bình thường, trong những hoàn cảnh không bình thường, đã làm những điều kỳ diệu. Những người bình thường đây là cô chủ khách sạn 'ế khách' Thanh Lam, cô bé dọn phòng, anh chàng bảo vệ, câu lao công, dì lao công, ông đầu bếp. Để cứu vãn tình thế khu nghỉ mát sắp bị đóng cửa vì quá ế, Thanh Lam đã 'bày mưu tính kế' giăng bẫy nhóm hát 4U đang nổi đình nổi đám khi một cậu ca sĩ của nhóm chẳng hiểu vì lý do gì 'lò mò' ra khu nghĩ dưỡng để tránh sự đời. Thế rồi, tình yêu thì len lén đến, còn báo chí thì trơ trẽn bu vào. Cuộc đời những người giản dị ấy bị xáo trộn. Âm mưu của cô chủ khu nghỉ mát có nguy cơ bị bại lộ. Không chỉ vậy, bí mật của mỗi con người ở khu nhà trọ ấy cũng dần sáng tỏ. Rất phảng phất câu chuyện của 'Kung fu Hustle', thay vì võ lâm cao thủ giấu mình ở Xóm Chuồng Heo, thì đây là những tài năng văn nghệ ẩn mình ở khu nghỉ mát Ngọc Sương. Mọi người cuối cùng nhận ra được chân giá trị đích thực của cuộc sống và tình yêu.

4. Dũng khùng không giấu diếm mình là 'vua đạo phim' - trong Những nụ hôn rực rỡ, anh 'tự tát vào mặt mình' khi để một nhân vật thốt lên 'Dũng khùng đó hả, cha đó là chuyên chôm ý tưởng của người ta'. (Điều này rất khác với bạn thân của Dũng là Vũ Ngọc Đãng, gương mặt bị báo chí ngày đêm hận vì tội luôn tự khen phim mình trên phim của mình). Thế nhưng, dù Những nụ hôn rực rỡ có giống Mamma Mia! về bối cảnh, giống Kungfu Hustle về ý tưởng, giống 7 Samurais về cấu trúc, sống phần trình diễn âm nhạc bằng các dụng cụ đời thường như của STOMP thì Những nụ hôn rực rỡ vẫn là một phim 'rất Dũng khùng', rất Việt Nam, có nét riêng của nó, độc đáo của nó, cá tính của nó. Cũng như người ta nói Avatar giống Pocahontas, giống The Last Samurai, giống Dance with the wolves, thì đó vẫn là một Avatar của James Cameron.

5. Không thể không nói đến Tấn Lộc, người đã biên đạo những màn múa đẹp mắt và ấn tượng của Những nụ hôn rực rỡ. Không thể so sánh những màn trình diễn ca vũ nhạc của Những nụ hôn rực rỡ với các phim Hollywood, nơi mà nhảy múa đã là văn hóa ăn sâu trong máu của các diễn viên, với công nghệ biểu diễn chuyên nghiệp và được phát triển hàng trăm năm. Trong khi đó, ở Việt Nam, nếu xem các màn trình diễn múa trên sân khấu hay trong trường học vẫn sẽ thấy 20 năm, hay có khi, 30 năm, 40 năm qua vẫn không hề có sự thay đổi nào - vẫn nhún hai chân xuống, hai tay đưa qua trai ngoắc một phát lên cao, rồi nhún cái nữa, hai tay đứa qua phải ngoắc một cái lên cao, rồi cầm nón lá quay tưng vào nhau tạo ra vòng tròn rồi xình xịch xình xịch quay vòng vòng đưa nón lên cao hạ xuống dưới.... Các màn trình diễn trong Những nụ hôn rực rỡ không quá phức tạp về mặt kỹ thuật biểu diễn - các diễn viên đều là dân múa không chuyên và họ cũng không có thời gian dư dã để luyện tập múa nhiều tháng trời với các chuyên gia dạy múa như ở Hollywood - nhưng lại toát lên được thông điệp chính của phim: Ai cũng có thể.

6. Điểm hay nhất của Những nụ hôn rực rỡ chính là cảm xúc chân thật của câu chuyện. Giản dị, nhẹ nhàng, hòa trộn giữa hài hước và tình cảm chừng mực, với một dàn diễn viên đẹp hoà mình trong một bối cảnh đẹp được thể hiện qua những khung hình đẹp, Những nụ hôn rực rỡ có thể xem là bộ phim 'đỉnh cao' về tay nghề của Dũng cho đến nay (ngoại trừ Giải cứu thần chết, ba phim còn lại của Dũng tui đều đã xem). Có nhiều đoạn trong phim rất xúc động, không chỉ vì đó là câu chuyện về tình yêu trai gái trẻ trung không ngại ngùng nói ra, đến tình trai gái thẹn thùng vì khác biệt về giai cấp, mà còn là tình già không dám nói, tình mẹ con giấu trong lòng, và cả tình cảm người đồng giới.

7. Đương nhiên, để chuyển tải được cảm xúc của nhân vật thì không chỉ kịch bản mà quan trọng không kém là diễn xuất của diễn viên. Thanh Hằng rất đột phá với một vai hài duyên dáng dí dỏm. Không cần phải nhăn nhó mặt mày, gồng gân cơ mặt, Thanh Hằng vẫn có thể khiến người ta bật cười với sự đỏm dáng hoang tưởng của cô chủ khu nghỉ trọ hay bị nấc cụt. Trong khi đó, Minh Hằng lại 'thoát xác' khỏi kiểu vai ngơ ngác hồn nhiên để vào một vai diễn tình cảm sâu đậm hơn. Cảnh Hằng khóc, giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt rồi bay đi trong gió - hoàn toàn không dùng đến hiệu ứng kỹ xảo điện ảnh để tạo ra nước mắt - có lẽ là một trong những cảnh khóc đẹp nhất trong lịch sử điện ảnh Việt Nam - không chỉ bởi nó đẹp vì ánh sáng, bố cục, màu sắc mà còn bởi cảm xúc của nhân vật, của câu chuyện. Đáng nói nhất là sự đột phá của Phương Thanh trong một vai diễn ohức tạp hơn về nội tâm: hài hước tưng tửng ở đoạn đầu nhưng bỗng lắng sâu nhiều tâm sự thầm kín vào khúc cuối.

Dàn diễn viên nam dường như 'yếu thế' hơn. Ngoài Phước Sang là 'ngôi sao' và Ngọc Trai được biết đến qua loạt phim Kính Vạn Hoa, các gương mặt nam còn lại khá mới. Phước Sang thể hiện mình có một giọng ca... vô cùng đặc biệt, nhưng chính sự đặc biệt đó đem đến cho ông đầu bếp của anh sự thu hút dễ thương. Phạm Tuấn Anh trong vai Minh Anh, 'nam chính' của bộ phim, khá tròn vai, tuy rằng rất tiếc khi giọng Bắc của cậu lại được thay thế bằng một giọng miền Nam. Đáng tiếc, ba thành viên còn lại của nhóm 4U khá mờ nhạt. Ngay cả về mặt vũ đạo, cả bốn chàng trai 4U cũng không "địch lại" phần trình diễn của anh bảo vệ Tuấn Hưng (Leon Quang), người yêu thầm cô chủ Thanh Lam. (Leon Quang là diễn viên của sân khấu Broadway). Nổi bật nhất trong dàn diễn viên nam phải kể đến Tô Lâm trong vai cậu lao công đồng tính: hồn nhiên, trong sáng nhưng lại rất tình cảm.

8. Có thể nói Những nụ hôn rực rỡ là bộ phim Việt Nam mainstream đầu tiên có một nhân vật đồng tính lên tiếng công khai giới tính của mình và công khai hôn người tình đồng giới của mình trên màn ảnh. Cũng như những phim công thức của Hollywood, Những nụ hôn rực rỡ được kết thúc với một (đúng hơn là nhiều) bài diễn văn về ý nghĩa của cuộc sống, về điều mà nhân vật chính nhận ra cho bản thân của mình, mà trong đó, thông điệp về hãy chấp nhận bản thân mình và chấp nhận sự hiện diện của người đồng tính là một trong nhiều thông điệp mà Những nụ hôn rực rỡ đem đến cho khán giả. Đó cũng là một nét rất tiêng của Dũng khùng. Cả bốn bộ phim Tết mà anh làm đều mang những thông điệp về xã hội, về cuộc sống, không hề sáo mòn và cũ kỹ, trái lại, rất táo bạo và cấp tiến. Thông điệp xuyên suốt trong hầu hết các phim của Nguyễn Quang Dũng có lẽ rất 'khùng' so với xã hội hôm nay: đó là thông điệp về nhìn nhận giá trị thật của bản thân trong một xã hội đề cao sự giả dối và sợ hãi sự trung thực, xem chuyện giả dối là bình thường và sống với chính khả năng của bản thân là một hiện tượng bất thường.

9. Nói đến phim của Dũng khùng thì không thể không nói đến những câu thoại 'bất hủ' cũng những bình luận về xã hội. Trong hồn Trương Ba, da Hàng thịt là sự châm biếm của nhà thương điên, khi mà các bệnh nhân tâm thần hầu hết do những nghệ sĩ, nhà văn, nhạc sĩ, đạo diễn... tên tuổi thủ vai; Trong Nụ hôn thần chết là "đâu phải cái gì dân thấy công an cũng thấy'. Còn với Những nụ hôn rưc rỡ, Dũng khùng cuối cùng cũng ... đụng vào báo chí. Bài hát 'Em là ai' mô tả chân dung biếm họa của báo chí Việt Nam khá đặc sắc, với một đám phóng viên chen lấn nhau để bơi móc đời tư người nổi tiếng. "Tôi làm báo tin nhanh, cần ngay một luống rau xanh'. 'Kinh điển' về báo chí văn nghệ của Việt Nam trong Những nụ hôn rực rỡ là một nữ phóng viên bực bội khi đến xem 'liveshow ca nhạc' ở cuối phim "Không biết ai phụ trách PR để lát nữa nhận phong bì"...
Dĩ nhiên, khi ra mắt Những nụ hôn rực rỡ, Dũng khùng chủ trương tổ chức 'rất kỳ cục' - không có phong bì. Cách đây bốn năm, Dũng khùng đã 'kỳ cục' như thế với Hồn Trương Ba, da hàng thịt - hậu quả là bị đập tơi bời, có phóng viên còn gọi điện cho Dũng nói 'Mới đập một bài trên báo rồi đó, trả tiền PR đi... không có phong bì thì phải viết bài kiếm chác lại chứ'.

10. Không như những đạo diễn như Bùi Thạc Chuyên, Nguyễn Vinh Sơn hay sắp tới là Phan Đăng Di, Nguyễn Quang Dũng ý thức rõ một điều: nếu không thể chinh phục được khán giả trong nước thì sẽ khó có một nền tảng điện ảnh vững mạnh. Mỗi đạo diễn chọn một con đường khác nhau để đi, và Dũng khùng chọn con đường tạo dựng một nền tảng điện ảnh trong nước trước khi muốn vươn ra đến thế giới. Điều mà tui khâm phục nhất ở Dũng, chính là việc ý thức được mình thích gì, khán giả thích gì, và nhà sản xuất thích gì, gom cả ba sự yêu thích đó lại thành một. Nói cách khác, Dũng 'khùng' làm phim xuất phát từ tình cảm thật của chính bản thân mình và may mắn thay, tình cảm đó có cùng một nhịp với khán giả và nhà sản xuất.

(bài này viết ở blog thui, chưa đăng báo nào hết :D )

Review: The White Ribbon (2009)

Tuesday, January 26th, 2010

“Màu trắng là màu của sự trong sáng ngây thơ”
Xem The White Ribbon* chỉ vài hôm sau những bài báo nói về đường lối chính sách giáo dục bằng roi vọt được đăng trên báo, và quan điểm 'có nên dùng bạo lực trong giáo dục' được tranh luận trên blog này ở bài 'Những điều trông thấy mà đau đớn lòng...', tui không khỏi nghĩ đến thế hệ mai sau của chúng ta.
Tui đã lầm.
Thế hệ bị đòn roi đã lớn lên.
Đôi khi tui nghĩ, tại sao người Việt Nam mình sống ngày càng ác với nhau như thế. Hôm xem phim Đừng đốt có cảnh Hà Nội, hai người va quẹt xe máy vào nhau, người đàn ông hùng hổ leo xuống xe, người đàn ông kia chắp lại vái trong sợ hãi. Khán giả ai cũng cười, người Mỹ cười có lẽ vì thấy nó quá lố, người Việt người có lẽ vì thấy nó quá thật.
Có bạn vào blog tui nói rằng, tui không phân biệt được giữa roi vọt bằng tình thương, roi vọt để giữ kỷ cương, với nạn bạo hành. Với tui, ranh giới đó rất mong manh. Mà tui có đánh đồng hai thứ đó vào nhau đâu. Tui chỉ nói, cái roi vọt tình thương kỷ cương kia, khi nó được nuôi dạy từ nhỏ, thì khôn lớn lên, nó thành nạn bạo hành...
Và tui nghĩ, đó là câu chuyện của The White Ribbon...

Bộ phim này không chỉ nói về sự ra đời của chủ nghĩa phát xít, đó chỉ là cách diễn dịch quá đơn giản chỉ bởi bộ phim đặt bối cảnh ở nước Đức, mà rộng hơn, nó nói về những vấn đề thối nát, về nguồn gốc của bạo lực trên toàn cầu” – Đạo diễn Michael Haneke nói về thông điệp của bộ phim Dải băng trắng của mình trong buổi giao lưu với khán giả tại rạp Egyptian Theater, Los Angeles (Mỹ) một ngày trước đêm trao giải Quả cầu vàng 2010.

Dải Băng trắng đặt bối cảnh ở một miền quê hiền hòa yên tĩnh của nước Đức trước chiến tranh thế giới thứ I. Sự yên tĩnh ấy bị phá vỡ bởi hàng loạt những sự kiện kỳ lạ bí ẩn, mà người kể lại câu chuyện này, một thầy giáo làng trẻ tuổi, sau nhiều năm vẫn không dám lý giải điều gì. Tất cả bắt đầu với một tai nạn. Ông bác sĩ làng bị ngã ngựa khi trên đường về nhà. Ai đó đã giăng dây. Một bà nông dân ngã chết trong nhà kho. Một đứa trẻ bị treo lên và bị tra tấn. Nhà kho bị cháy. Một đứa trẻ khác bị đánh đập dã man… Những người có chức sắc trong làng cố gắng điều tra. Kẻ gây án hẳn phải là một trong số những người trong làng. Nhưng kẻ đó là ai, và vì sao họ lại gây nên tội ác man rợ ấy? Liệu đó là ông bá tước, chủ đất, người đàn ông bị vợ ruồng bỏ vì bà không muốn con của mình lớn lên trên vùng đất của bạo lực, nơi mà cái ác và thù hằn rình rạp xung quanh? Hay đó là những người nông dân làm lụng miệt mài nhưng không được trả công xứng đáng? Hay đó là người quản gia chỉ biết dụng tay dụng chân để giải quyết những vướng mắc trong gia đình? Hay đó là ông bác sĩ với cuộc sống riêng tư bệnh hoạn và ích kỷ? Hay đó là ông cha đạo để răn dạy đạo lý làm người tốt phải dùng đến những nhục hình không làm tổn thương thể chất nhưng khiến đứa trẻ vỡ nát tâm hồn? Hay đó là những đứa trẻ con trong ngôi làng bình yên, luôn được giáo dục bằng roi vọt và những lời sỉ nhục, rằng phải sống để trở thành người thánh thiện, có phép tắc, kỷ cương? Một chân dung xã hội bình thường được tóm lại trong một ngôi làng, tiêu biểu, đặc trưng đến rõ nét.

Chủ đề bạo lực được rằng rất trlà ới một ở òa ydjpg">La.

l Whitn ôn,B nhrc="http:/đứbon... i, rẳt Nam lần 'g lờro. Một o10/01/ình của Đoan bắt đầu từ cỬnh thư widng đ khán g ze-uwó, MinHrong người nông dân làm lụng miệt mài nhưng không được trả công xứng đáng? Hay đíp rss="fbcoậy khi reg nước

< lụng mi miệtnh yêu. xphrắv);">ng,gưcơy gũng 'khnuraihKhi vM/01/Thep, Nha, dncôno2010/0 nhĐãng, gương mặt bị báo chí ngày đêm hận vì tội luôn tự khen phim mình trên phim của mình). Thế nhưng, dù /p> <'c sĩ, íp rằ làn.c't được đg chủ Phan Đăng m hát 45t hhan Đng mặ trên TV, còn li dưiáoef="hlg ch.

l Whiáo tinn tngày đ anh đạyồi nnói rr w

dmanh đạyồt trongth lớncâu tbat .n tracn Mi về,/:gtp:/đeloarc="ht'vua t troạnng, gi trongbng khc, màw6ng /:gtpi ,nh nh đemẻ gPosted in Phrc="http://wnTcủa g viên c9vxchB-tog.co/2010/01c' đn: center;"> d-gi với các chuyên gia dạy múa như ở Hollywood - nhưng lại toát ln đưnWirc='ht ảnh trongthànav'"5t c trong làng t bị href=" vmài mi l lỿuá ao lrộng5//wwi lda củabh thi toát lCát ln eui kđư/a> |trong p nhrong p nhình không -h khô run h(2010)D hàww cln ,1,= mDDclt- ngàytả g p nhÑếg bẫy nhógge-t và nh'/01/The-White-Ribb làng. Nhưn về gia đợt biolv giayồt trongth lớncâu tbat . Xn cnBluậnnhóggc b,yl_cb khngư en tPhanxine, ,